Ngay khi Lăng Tu Nguyên dừng lại, cách ông 6 trượng cũng có một đạo bạch quang dừng lại — —
Đó chính là khí vận của Duy Kiếm sơn trang!
Nhìn thấy cảnh này, ngón tay Phương Trần đang chỉ Lăng Tu Nguyên lập tức dịch sang bên cạnh một chút, rồi nói: "Lăng tổ sư, ta không nói ngài, ta nói là hắn."
Lăng Tu Nguyên đáp: "Ta biết, ta dừng lại chỉ để xem ngươi biểu hiện thế nào thôi."
"Nhưng hiện tại xem ra, ngươi biểu hiện không được tốt cho lắm."
Phương Trần mặt dày mày dạn: "Ha ha, tốt xấu gì cũng có biểu hiện!"
Lăng Tu Nguyên khẽ cười một tiếng.
Tiếp đó, Phương Trần nhìn về phía khí vận của Duy Kiếm sơn trang, trong lòng đang phân tích tình huống vừa rồi.
Khi hắn hô "Dừng lại", khí vận của Duy Kiếm sơn trang liền lập tức ngừng.
Cho nên, khi hắn phát giác được khí vận của Duy Kiếm sơn trang đang ở trên đỉnh đầu Lăng tổ sư, mà tu tiên giới lại không tồn tại vấn đề quán tính, trên thực tế, lúc đó khí vận của Duy Kiếm sơn trang đã dùng tốc độ cực nhanh di chuyển đến vị trí cách Lăng tổ sư hơn 6 trượng.
Sau đó, Phương Trần lại một lần nữa để khí vận của Duy Kiếm sơn trang bay loạn khắp nơi.
Sau 10 vòng, Phương Trần phát hiện, mỗi lần hắn đều không thể nắm bắt được vị trí chính xác của Duy Kiếm sơn trang, lần sai sót nhỏ nhất cũng là 3 trượng.
Nhưng đối với tu tiên giới mà nói, "sai một ly đi nghìn dặm", thì "3 trượng" này cũng là khoảng cách tựa như một cái hào trời.
Sau đó, Phương Trần đành phải từ bỏ.
Với tu vi hiện tại của hắn, không thể theo kịp tốc độ vận chuyển khí vận nhanh đến thế, chứ đừng nói là dùng lôi kiếp để làm chậm đối phương, rồi vây khốn đối phương.
Phương Trần trong lòng thầm nghĩ: "Cũng phải, nếu Thượng Cổ Thần Đồng của ta đã có thể theo kịp tốc độ khí vận quy mô này, sư tôn sẽ không nói rằng khi Thượng Cổ Thần Khu của ta cảnh giới chưa đủ thì không thể phát hiện ra những khí vận đó."
Sau đó, Phương Trần liền để khí vận thu nhỏ lại một chút, tách ra một đoàn khí vận lớn bằng pháp bảo màu tím, bắt đầu huấn luyện nhãn lực của Thượng Cổ Thần Đồng.
Lần này độ khó khăn liền dễ dàng hơn nhiều, sau một hai lần chưa được thuần thục, Phương Trần liền có thể đuổi theo pháp bảo màu tím đang di chuyển tốc độ cao, đồng thời tiến hành bắt giữ.
Tiếp đó, Phương Trần liền bắt đầu nâng cao kích thước khí vận, khiến nó biến thành tổng cộng 2 đoàn khí vận bằng pháp bảo màu tím.
Lần này, hắn lại bắt đầu chật vật, lúc thì theo kịp, lúc thì không theo kịp...
Nhưng điều khiến Phương Trần vui mừng là, dựa vào kinh nghiệm và kỹ xảo, hắn rất nhanh liền đạt được tiến bộ.
Hai đoàn khí vận bằng pháp bảo màu tím, đã nắm bắt được!
Tốc độ tiến bộ này khiến Lăng Tu Nguyên giật nảy lông mày...
Hắn hiếm khi thấy Phương Trần nghiêm túc, bình thường chỉ luyện tập thuật pháp và tu luyện trước mặt hắn.
Hiện tại cũng coi như là một lần hiếm hoi.
Nhưng chính vì vậy, Lăng Tu Nguyên mới cảm thấy hoang đường.
Rốt cuộc thằng nhóc này lấy đâu ra cái tự tin mà nói thiên phú của mình không tốt vậy chứ???
Người ngoài cuộc sáng suốt, người trong cuộc u mê.
Đại Thừa đứng xem, rõ mồn một như HD.
Lăng Tu Nguyên thân là Đại Thừa đỉnh phong, ông là Siêu Thanh.
Ông nhìn thấy cực kỳ rõ ràng — —
Một đoàn khí vận bằng pháp bảo màu tím, lại sở hữu tốc độ của một tu sĩ Hợp Đạo đỉnh phong.
Hai đoàn khí vận bằng pháp bảo màu tím hợp hai làm một, đã có tốc độ của tu sĩ Độ Kiếp.
Với tốc độ khủng khiếp như thế, kể cả Dư Bạch Diễm đến, cũng chưa chắc đã bắt được.
Phương Trần lại cứ thế mà dần dần bắt được với tốc độ mắt thường có thể thấy được?! Pro vãi!
Lăng Tu Nguyên thật muốn ném bút đi, nói với Phương Trần...
Thiên phú của ngươi lợi hại như vậy, nên để ngươi đến vẽ, vừa hay để ngươi trên con đường vẽ vời mà tiến bộ vượt bậc!
Mặc dù nói, đối với tu sĩ mà nói, tốc độ không có nghĩa là tất cả, thấy được hành tung của tu sĩ Độ Kiếp, không có nghĩa là ngươi có thể đối chiến với tu sĩ Độ Kiếp.
Dù sao tu sĩ Độ Kiếp có 【Đạo】 của riêng mình, có năng lực xé rách không gian, còn có đủ loại thủ đoạn...
Nhưng, Phương Trần cũng không phải dạng vừa đâu.
Lôi kiếp của hắn chỉ cần đánh trúng người, tu sĩ Độ Kiếp lập tức bị sét đánh.
Tu sĩ Đại Thừa chính diện chịu đòn cũng phải tê dại một chút!
Làm được như vậy, ai có thể đỡ nổi?
Bất quá, Lăng Tu Nguyên dù kinh ngạc thì vẫn kinh ngạc, nhưng hắn vẫn suy nghĩ cho Phương Trần và đưa ra đề nghị. Thấy Phương Trần đang đắc ý, Lăng Tu Nguyên mở miệng nói:
"Một đoàn khí vận nhỏ đơn độc, đối với ngươi mà nói là có thể bắt được."
"Nhưng tốc độ vận chuyển mạnh nhất của một pháp bảo màu tím có khí vận chi lực thì ngay cả Đại Thừa đỉnh phong tầm thường cũng không có cách nào trực tiếp bắt được."
"Ngươi phải nhớ kỹ điểm này!"
Lăng Tu Nguyên muốn Phương Trần phải đề phòng cẩn thận.
Vạn nhất pháp bảo màu tím của Ma Tông cùng khí vận đều điên cuồng, có thể trực tiếp bay cùng một chỗ, vậy đến lúc đó mọi nỗ lực của Phương Trần bây giờ sẽ hoàn toàn uổng phí.
Nghe vậy, Phương Trần sững sờ, hỏi: "Sao ngài biết?"
Lăng Tu Nguyên: "Khi Tiên Tổ Giới Đỉnh bay về phía ngươi, ta vừa hay ở bên cạnh, ngươi quên rồi sao?"
Nghe vậy, Phương Trần suy nghĩ lại một chút, chợt bừng tỉnh đại ngộ: "À! Hóa ra là lần Tiên Tổ Giới Đỉnh của Diêm tổ sư tập kích ta!
"Ta nhớ ra rồi!"
"Đa tạ Lăng tổ sư nhắc nhở!"
Lần đó, Lăng Tu Nguyên cho rằng Tiên Tổ Giới Đỉnh của Diêm Chính Đức muốn gây bất lợi cho mình, sau đó đưa tay muốn ngăn cản Tiên Tổ Giới Đỉnh, nhưng không thành công, ngược lại là bóp nát không gian.
Lăng Tu Nguyên: "Ừm."
Tiếp đó, Phương Trần suy nghĩ một chút, nói: "Lăng tổ sư, ngài nói là Đại Thừa đỉnh phong tầm thường đều không có cách nào bắt được pháp bảo màu tím có khí vận này."
"Vậy nếu ngài không tầm thường, ngài có thể bắt được không?"
Lăng Tu Nguyên không biết Phương Trần hỏi cái này muốn làm gì, sau đó xoay người sang chỗ khác, thản nhiên nói: "Tự lo cho mình đi."
Phương Trần: ". . ."
. . .
Việc luyện tập Thượng Cổ Thần Đồng kết thúc sau một lúc lâu.
Sau khi kết thúc huấn luyện nhãn lực, Phương Trần liền bắt đầu tìm kiếm phương pháp khống chế khí vận khác — —
Khống chế bằng thủ thế!
Hắn cho rằng, nếu hắn nói chuyện với khí vận có thể khống chế nó.
Vậy hắn khoa tay múa chân với khí vận, nói không chừng cũng có thể!
Cứ như việc hắn vẫy tay với Đạo Trần Cầu, Đạo Trần Cầu liền có thể trở về hình dáng ban đầu vậy.
Sau đó, Phương Trần liền đối với khí vận bắt đầu vẫy tay, gật đầu, vỗ tay, giơ ngón giữa, bấm nút like, làm tập thể dục theo đài...
Sau khi khoa chân múa tay như một con khỉ nửa ngày mà không có tác dụng, hắn liền ngược lại bắt đầu suy nghĩ liệu có thể dùng nguyên lực để khống chế khí vận hay không.
Linh lực và thần niệm là Đồng Nguyên Chi Lực, nên thần niệm vô dụng, linh lực tự nhiên cũng vô dụng.
Chính vì thế, Phương Trần vận chuyển nguyên lực vào bàn tay, tiếp xúc khí vận, cố gắng khiến khí vận lưu lại trên tay mình, đi theo mình.
Nhưng cũng chẳng có tác dụng quái gì!
Khí vận không hề nhúc nhích!
Chỉ là, sau khi Phương Trần tế ra lôi kiếp, tình huống liền trở nên có chút khác biệt!
Khi hai tay Phương Trần hoàn toàn hóa thành màu xanh thẳm, hắn nhẹ nhàng vươn tay, tiếp xúc với khí vận trước mắt...
Hắn không lo lắng khí vận sẽ bị kiếp lôi làm tổn thương.
Bởi vì cường độ lôi kiếp hắn đang sử dụng, ngay cả Dực Hung cũng không làm tổn thương được.
Chứ đừng nói là khí vận!
Tiếp đó, trong lúc Phương Trần chăm chú nhìn, lôi thủ của hắn chạm vào khí vận...
Điều này, khiến hắn vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, đó là khí vận, đã được hắn nâng lên!
Khi hắn nâng khí vận lên khoảnh khắc đó, trên mặt hắn lộ ra vẻ kích động tột độ.
Mặc dù không biết cầm lấy khí vận có tác dụng gì, nhưng...
Đây ít nhất là một bước nhảy vọt khổng lồ! Ngầu vãi!
Vậy nếu lôi kiếp có thể nâng khí vận lên, có thể bóp khí vận thành một thanh kiếm được không?!
Ngay khi suy nghĩ này vừa dâng lên trong lòng Phương Trần...
Đột nhiên xảy ra dị biến!
"Ngọa tào???"
"Tình huống gì thế này?!"
Tiếng kêu sợ hãi của Phương Trần xé tan sự yên tĩnh của Nhược Nguyệt cốc...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn