Hệ Thống lại nói: "Hệ Thống sẽ ban cho ký chủ tu vi Trúc Cơ nhất phẩm, để ký chủ có thể tạo ra áp lực sinh tử đủ lớn cho hắn trong trận quyết đấu, và rồi bị Tiêu Thanh bộc phát tiềm lực đến cực hạn, đánh chết trước mặt bàn dân thiên hạ!"
“Tu vi quán đỉnh, bắt đầu ngay bây giờ!”
"[Lưu ý]: Quá trình Trúc Cơ tương đối lâu, mời ký chủ không di chuyển lung tung, vui lòng chờ quá trình quán đỉnh kết thúc!"
Dứt lời, Phương Trần lập tức đứng yên tại chỗ, đồng thời, hắn cảm nhận rõ ràng Vạn Sát Tâm Pháp trong cơ thể đang tự động vận hành, toàn bộ linh lực như chim én về tổ, cuồn cuộn rót vào đan điền, rồi ngưng kết thành một khối đạo cơ với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Trong nội quan của Phương Trần, khối đạo cơ này vuông vắn, không màu, trong suốt lấp lánh, tựa như một viên pha lê không màu.
Nhìn đạo cơ xuất hiện, Phương Trần mừng như điên.
Phương pháp Trúc Cơ có rất nhiều loại, như luyện chế đan dược, thu thập thiên tài địa bảo đặc biệt, thậm chí có người vì muốn Trúc Cơ với phẩm chất cao nhất mà còn ở lì trong Trúc Cơ Tụ Linh Trận năm này qua tháng nọ, chỉ để ấp ủ ra đạo cơ tốt nhất, vân vân và mây mây, nhưng không có bất kỳ phương pháp nào giống như của Phương Trần —
Chẳng cần làm mẹ gì cả, cứ đứng im là ngưng tụ được đạo cơ!
Hơn nữa, khối đạo cơ này còn khiến Phương Trần kinh ngạc hơn nữa...
Sau khi ngưng tụ, nó vậy mà bắt đầu từ từ hiện ra màu sắc!
Một vệt màu đỏ chói mắt dần dần nhuộm lên viền của khối pha lê không màu.
“Đù má!”
Phương Trần lại một lần nữa sướng rơn.
Phẩm chất đạo cơ được chia làm ba đẳng cấp, lần lượt là Nhân Đạo Trúc Cơ, Địa Đạo Trúc Cơ và Thiên Đạo Trúc Cơ.
Màu sắc tương ứng chính là đỏ, xanh, vàng!
Còn loại không màu thì đến cái tên đẳng cấp cũng chẳng có, gọi là Trúc Cơ phổ thông hay Trúc Cơ không màu gì cũng được, vì cóc ai thèm quan tâm...
Phương Trần vốn nghĩ, với cái tư chất nát của mình, Trúc Cơ phổ thông đã là ngon lắm rồi, căn bản không dám mơ mộng có phẩm chất gì.
Không ngờ Hệ Thống lại pro thế chứ...
Thế nhưng khi khối pha lê không màu hoàn toàn chuyển thành màu đỏ, nó vẫn không hề dừng lại mà tiếp tục tiến lên...
Một vệt màu xanh biếc dâng lên.
Phương Trần kinh ngạc, "Mịa nó!"
Sướng điên!
Vẫn là sướng điên!
Vẫn là nhờ khí vận chi tử cả! Pro vãi!
Nhưng sau khi màu xanh lá bao phủ đạo cơ, nó vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại, trong nháy mắt, màu vàng cũng theo đó ập tới.
Xoẹt!
Một tiếng động khẽ vang lên trong cơ thể Phương Trần, đó là âm thanh xương cốt rung động và biến đổi.
Thiên Đạo Trúc Cơ, vốn sẽ sinh ra dị tượng trời đất!
Có điều, vì Phương Trần đột phá không phải do giao cảm với trời đất để hoàn thành Thiên Đạo Trúc Cơ, mà là do Hệ Thống quán đỉnh, cho nên không hề kinh động đến bất kỳ ai, càng không có dị tượng nào xuất hiện.
Cuối cùng, màu vàng hoàn toàn bao phủ đạo cơ, thành tựu Thiên Đạo Trúc Cơ trọn vẹn.
Khi Thiên Đạo Trúc Cơ xuất hiện, Phương Trần lập tức cảm thấy cả đất trời trong khoảnh khắc này đã trở nên khác biệt, tai thính mắt tinh, toàn thân nhẹ bẫng, phạm vi bao phủ của thần thức cũng điên cuồng mở rộng.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn mạch lạc của linh khí đất trời, vài chiêu thức thuật pháp mà hắn biết bỗng trở nên thông suốt trong đầu, trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân, dường như có thể điều động linh khí một cách chính xác hơn, khiến cho chiêu pháp trở nên mạnh mẽ hơn...
"Thì ra đây là lý do tu sĩ Trúc Cơ có thể ngự kiếm phi hành à..."
Phương Trần kinh ngạc thốt lên.
Chả trách tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể ngự kiếm phi hành và sử dụng Phi Hành Thuật Pháp, thì ra là vì trình độ khống chế linh khí đã cao hơn!
Tuy tu sĩ Trúc Cơ kỳ tạm thời bị hạn chế bởi lượng linh khí chưa cao, không bay được bao cao bao xa, nhưng có thể bay và không thể bay là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Ngoài việc có thể bay, sự khác biệt lớn nhất giữa tu sĩ Trúc Cơ và tu sĩ Luyện Khí mà Phương Trần vẫn chưa cảm nhận rõ ràng chính là tuổi thọ!
Tu sĩ Trúc Cơ có tuổi thọ dài hơn, người có thể chất kém nhất cũng sống được đến 150 tuổi, còn người sống lâu nhất có thể thọ đến 300 năm.
"150 năm... Chắc chắn mình có thể tìm được cách tăng thực lực lên."
Phương Trần thầm nghĩ trong lòng.
Hệ Thống nói: "Quán đỉnh kết thúc, mời ký chủ tích cực thực hiện chức trách trợ giúp khí vận chi tử trưởng thành, vì thương khung, vì vạn vật, vì chúng sinh mà cống hiến bản thân!"
"Trời đất vô tận, đời người như sương mai!"
"Sống hèn mọn là tạm bợ, chỉ có chết vinh quang mới là thành công vĩ đại!"
Phương Trần nghe xong thấy Hệ Thống nói hay vãi, rồi chửi: “Đi m* mày…”
Chửi xong, chút cảm kích vừa nhen nhóm trong lòng Phương Trần đối với Hệ Thống đã tan thành mây khói!
"Mà khoan, sao chỉ có Trúc Cơ nhất phẩm? Không phải nói Tiêu Thanh có thể đạt tới tu vi Trúc Cơ nhị phẩm sao?"
Sau khi chửi đổng xong, Phương Trần kinh ngạc phát hiện sức mạnh trong cơ thể mình vậy mà không phải Trúc Cơ nhị phẩm, nhất thời có chút ngạc nhiên.
Hệ Thống giải thích: "Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ không giống nhau, chênh lệch giữa các tiểu cảnh giới trong Trúc Cơ kỳ lớn hơn nhiều!"
"Nếu ký chủ có tu vi Trúc Cơ nhị phẩm, cộng thêm thuật pháp hỗ trợ, vậy ký chủ sẽ có 0,63% tỷ lệ chiến thắng khí vận chi tử! Cho nên không cho tăng cấp!"
Phương Trần: "..."
Hệ Thống đúng là đồ chó má!
Sau đó, hắn quay về căn viện nhỏ ba gian của mình.
“Thiên Đạo Trúc Cơ này tốn thời gian phết nhỉ.”
Có điều, khi Phương Trần bước vào sân, ngẩng đầu nhìn trời, hắn mới ngỡ ngàng nhận ra chân trời đã ửng vàng, mặt trời sắp lặn đến nơi rồi...
Sau đó, Phương Trần thầm thấy may mắn.
May mà tiếng xấu của hắn vang xa, nên nơi sườn núi này của hắn gần như chẳng có ai bén mảng tới.
Nô bộc đi theo trước đây cũng vì nguyên chủ phạm lỗi mà bị Phương gia thu hồi.
Mà Phương Trần vốn có mấy tên tiểu đệ, nhưng vì tư chất của bọn họ dù kém cũng không thể kém hơn Phương Trần, nên tất cả đều đã vào nội môn...
Thế nên Phương Trần bây giờ mới rơi vào cảnh cô đơn lẻ bóng!
Nếu không phải vậy, quá trình đột phá vừa rồi của hắn chắc chắn sẽ bị làm phiền!
Sau đó, Phương Trần chỉ có thể ở trong căn phòng nhỏ mấy trăm mét vuông, lặng lẽ tận hưởng sự cô độc...
...
Cùng lúc đó.
Lăng Vân phong.
Nhận được tin nhắn của Hoa Khỉ Dung, Lăng Uyển Nhi đã đến tòa tiểu lâu hình tháp trên đỉnh Lăng Vân phong.
Khương Ngưng Y không yên tâm nên cũng đi cùng.
Trước lầu, hoa cỏ cây cối nở rộ một cách tùy ý, dưới ánh tà dương nhuộm màu, trông vô cùng rực rỡ.
"Sư tỷ, lát nữa ta nên làm gì đây?"
Lăng Uyển Nhi vô cùng bất an.
"Ta vào cùng ngươi! Chuyện này, ta cũng có trách nhiệm."
Khương Ngưng Y nói.
"Trách nhiệm? Ngươi có trách nhiệm gì? Là ngươi bảo con nhóc này hãm hại Phương Trần sao?"
Lúc này, giọng nói nhàn nhạt của Hoa Khỉ Dung từ phía sau truyền đến.
Gương mặt Khương Ngưng Y cứng đờ, vội vàng xoay người, cúi đầu chắp tay: "Hoa trưởng lão, là đệ tử không kịp thời nói cho Uyển Nhi biết chân tướng sự việc, mới gây ra tình huống khó xử như vậy."
"Ồ? Chân tướng? Nói vậy là, Uyển Nhi ở trên phong của ta hãm hại đệ tử trong môn, còn có hiểu lầm à?"
Hoa Khỉ Dung cười đầy ẩn ý, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần tàn khốc.
Đạm Nhiên Tông luôn nghiêm cấm đồng môn tương tàn.
Trước đây Phương Trần tuy cực kỳ đáng ghét, còn nhiều lần sỉ nhục đồng môn, nhưng chưa bao giờ làm ai bị thương, nguyên nhân lớn ngoài việc không có thực lực ra, còn một phần là do môn quy hạn chế.
Tự ý làm hại đồng môn sẽ bị trừng phạt rất nặng!
Cho nên, Phương Trần tu đạo 10 năm thì có tám năm nghiên cứu môn quy, luôn tìm cách lách luật.
Đây cũng là lý do tại sao khiến Phương Trần bị người người căm ghét!
Bây giờ, Lăng Uyển Nhi hãm hại Phương Trần, khiến Hoa Khỉ Dung rất tức giận!
Bà rất thích Lăng Uyển Nhi.
Chính vì vậy, khi Lăng Uyển Nhi công khai vi phạm môn quy, bà mới càng thêm phẫn nộ.
Thật sự cho rằng cứ tùy tiện nói dối là Phương Trần chủ động muốn vào, bà sẽ nhẹ nhàng cho qua chuyện sao?
Mà Lăng Uyển Nhi thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Hoa Khỉ Dung, lập tức cúi đầu nói: "Hoa trưởng lão, Uyển Nhi nguyện ý chịu phạt!"