Thế giới kiếp vân đen kịt như mực, lôi tương xanh thẳm trong suốt, thấu triệt nổi bật giữa không gian u ám, đẹp đến kinh tâm động phách. Chỉ là, dáng vẻ lãng đãng, vô định của chúng khi lướt qua lại bốn phía, lại khiến chúng trông thật chậm chạp.
Phương Trần đang ở trong thế giới lôi tương, nhiều chỗ da thịt trên người hắn đã hiện ra trạng thái hư hóa xanh thẳm. Đó là hắn đang thi triển Thượng Cổ Thần Khu, dung nhập vào nơi này.
Nhìn thấy dáng vẻ lôi kiếp lang thang vô định, Phương Trần đầu tiên trầm ngâm không nói một lời, không vội vã hấp thu.
Hắn nhìn ra được, lôi kiếp hiện tại đang ở trạng thái vô chủ, mất đi khống chế.
Chính vì vậy, ngược lại có thể khiến hắn có cơ hội làm được điều gì đó bên trong đám kiếp vân khổng lồ này.
Sau một lát suy tư, Phương Trần chậm rãi đưa tay, ngón tay đã hóa thành lôi tương màu lam giờ phút này lại bắn ra một đạo lôi kiếp đen như mực.
Đạo lôi kiếp này giống y hệt mấy đạo lôi kiếp của Đại Thừa phân thân hắn!
Bên trong đạo lôi kiếp màu đen này, cũng mang theo những cảm ngộ mà Phương Trần có được khi khống chế kiếp vân mấy lần trước.
Phương Trần từng tạo ra tiểu kiếp vân trong động phủ của Cố Cảnh, giáng xuống đầu Lăng Tu Nguyên và Triệu Nguyên Sinh.
Hắn cũng từng tạo ra kiếp vân chân chính tại Đại bình nguyên Xỉ Sơn, dùng lôi kiếp Luyện Khí tam phẩm giáng xuống đầu Lê Minh đạo nhân.
Đối với việc làm thế nào để chưởng khống kiếp vân, Phương Trần đã dần dần tìm ra một bộ phương pháp luận thuộc về riêng mình.
Nguyên nhân chính là như thế, Phương Trần lúc này muốn nếm thử thao túng kiếp vân giống như Lệ Phục.
Hơn nữa, để phòng ngừa thất bại, Phương Trần còn cố ý tăng cường lượng lôi kiếp màu đen phát ra, bỏ qua lôi kiếp màu lam.
Bởi vì, lôi kiếp màu đen thuộc về lực lượng của Giới Kiếp, hắn đây là đang giả mạo Giới Kiếp, cứu vãn đám kiếp vân đang vô định này.
Kiếp vân ở Xỉ Sơn có lực lượng khống chế do Giới Kiếp lưu lại, chỉ dùng để cố ý trì hoãn thời gian của Phương Trần, khiến hắn không có cách nào với nó, cũng không thể thí nghiệm.
Nhưng bây giờ thì khác, cho nên Phương Trần mới dám nếm thử.
Nếu có thể khống chế thành công, Phương Trần hôm nay liền có thể có một bữa ăn thoải mái, cộng thêm khuyến mãi toàn bộ Đại Thừa nhục thân được giải phóng, pro vãi!
Hơn nữa, hắn cũng có thể về sau giúp Phương Quang Dự, Trang Hiểu Mộng và những người khác thành công vượt qua lôi kiếp. . .
Ầm ầm — —
Sau một khắc, Phương Trần bắn ra đạo lôi kiếp màu đen, nó như một đạo U Ảnh, vốn nên ẩn mình mà đi, nhưng dưới sự làm nổi bật của lôi tương xanh thẳm, đạo hắc lôi này lại quá nổi bật.
Chợt, nó biến mất vào trong kiếp vân. . .
Oanh!
Giờ khắc này, Phương Trần lập tức cảm giác đầu óc như muốn nứt toác, bên tai như có ngàn vạn đạo lôi âm đồng thời nổ vang. Mây đen trĩu nặng tựa hồ không còn ở trước mắt, mà chính là lập tức xuất hiện trong đáy lòng hắn. Áp lực khổng lồ tựa như ngàn vạn ngọn núi cùng nhau đổ nát sụp đổ, như muốn trong khoảnh khắc nghiền nát tất cả thần hồn và nhục thân của hắn. . .
Uy áp khủng bố khiến Phương Trần lập tức rên lên một tiếng, máu không ngừng trào ra từ thất khiếu của hắn. Nhưng hắn không lùi bước, ngược lại sắc mặt kiên quyết, cắn răng bấm niệm pháp quyết, đôi đồng tử đen trắng rõ ràng trong khoảnh khắc bị lôi quang xanh thẳm bao phủ — —
Thượng Cổ Thần Đồng!
Phụt!
Pháp quyết trong tay nhanh chóng kết thành, dường như muốn bóp ra tia lửa, hắn liều mạng chống đỡ uy áp kinh khủng này. . .
Rốt cục, khi máu tươi chảy ướt đẫm vạt áo trước ngực, Phương Trần cảm giác được mình cùng đạo kiếp vân này đã kết nối với nhau. . .
Ý thức được điểm này, Phương Trần lộ ra vài phần sợ hãi lẫn vui mừng.
Thành công ư?!
Nhưng còn chưa kịp vui mừng, sắc mặt hắn đã thay đổi.
Bởi vì, hắn phát hiện sau khi vượt qua uy áp, đoàn kiếp vân này vậy mà bắt đầu phun trào.
Sự phun trào này đối với kiếp vân vốn là bình thường, nhưng khi phản hồi đến trong đầu hắn, lại có một loại cảm giác thần thức như bị đặt vào máy giặt, trời đất quay cuồng. . .
Phương Trần rốt cục ý thức được khống chế một kiếp vân chân chính cường đại là một loại cảm giác như thế nào!
Tiểu kiếp vân giống như một thùng nước, muốn cầm thùng nước đó đi dội người thì vô cùng đơn giản.
Nhưng đại kiếp vân giống như biển lớn mênh mông bị phong bão tàn phá, đừng nói là khống chế biển rộng, ngay cả việc giữ vững trạng thái ổn định trong biển này cũng khó như lên trời!
Oanh — —
Tại thần thức bị lực lượng kiếp vân lắc đến liên tục cuồn cuộn nhiều lần, lắc đến mức Phương Trần như có ảo giác say xe muốn nôn, cuối cùng hắn và kiếp vân vẫn cắt đứt kết nối.
Thất bại!
Sau khi hít sâu một hơi, Phương Trần kiềm chế cảm giác dạ dày cuồn cuộn kia, trong lòng thầm nghĩ — —
Tu vi cảnh giới không bằng sư tôn, lại còn là thần khu cùi bắp, không khống chế nổi đạo kiếp vân này cũng là chuyện bình thường.
Dù sao, nói đi thì cũng phải nói lại, trên thế giới này đã không có kiếp vân nào kinh khủng hơn đạo kiếp vân lúc này.
Không có kiếp vân của ai lại đem chín lần lôi kiếp Độ Kiếp kỳ áp súc thành một lần cả.
Phương Trần hiện tại đối mặt, đã là kiếp vân lớn nhất Tam Đế Giới!
Bất quá, Phương Trần cũng không dễ dàng bỏ cuộc, hắn lại thử thêm mấy lần nữa. Sau khi bị lắc đến mức thực sự không chịu nổi, Phương Trần lại chuyển đổi lôi kiếp màu đen của mình thành lôi kiếp màu lam.
Kết quả, Phương Trần mới phát hiện sau khi đổi thành lôi kiếp màu lam, ý thức của mình căn bản không thể kết nối với đạo kiếp vân này.
Rõ ràng là, hắn thực sự là nhờ "ké fame" Giới Kiếp, giả mạo thân phận nhân viên quản lý của Giới Kiếp mới "hack" vào được đám đại kiếp vân này.
Sau một lúc lâu.
Phương Trần đình chỉ nếm thử, hắn phát hiện sau khi "phục sinh" vài chục lần mà vẫn không có tiến triển liền quyết định từ bỏ, ngược lại bắt đầu vận chuyển công pháp Thượng Cổ Thần Khu, thu nạp lôi kiếp nơi đây.
Oanh — —
Hấp lực của Thượng Cổ Thần Khu sau khi chính thức nhập môn quả thực siêu tuyệt, mỗi một huyệt khiếu trên toàn thân đều có thể bộc phát ra hấp lực kinh thiên động địa. Huống chi khi Phương Trần vận chuyển công pháp, còn không quên ưỡn ngực, hóp bụng, há miệng, hít mũi. . .
Tóm lại cũng chỉ có một tôn chỉ — —
Toàn bộ cho lão tử hút sạch!
Rầm rầm rầm — —
Ầm ầm!
Giờ khắc này, dưới điều kiện hấp lực của tất cả huyệt khiếu đều kéo căng, tất cả lôi tương vô định đều tràn vào trong cơ thể Phương Trần, quán chú vào mọi ngóc ngách cơ thể hắn. Mỗi một tấc da thịt trên cơ thể hắn đều phồng lên phun trào, giống như có thứ gì đang chui vào, lôi tương không ngừng gào thét, dường như xem cơ thể Phương Trần như một đám kiếp vân. . .
Sung mãn.
Sự sung mãn chưa từng có.
Phương Trần có thể cảm giác được, kiếp lực mênh mông trong khoảnh khắc đã lấp đầy tất cả huyệt khiếu trong cơ thể hắn, xông vào từng đường kinh mạch của hắn. . .
Lôi tương cuồn cuộn khắp toàn thân, khiến hắn tê dại, Phương Trần không tự chủ được lộ ra thần sắc cực kỳ sảng khoái. . .
Ăn như gió cuốn!
Hắn chưa bao giờ sảng khoái đến thế khi thôn phệ lôi kiếp.
Một là Giới Kiếp không cho phép.
Hai là trước đó thể chất của hắn có hạn, rất dễ dàng liền bị lấp đầy.
Nhưng hôm nay, Thượng Cổ Thần Khu của hắn đã thành công, khả năng dung nạp kiếp lực đã đạt đến trạng thái vô hạn, khiến người khác phải "gato" đến phát điên.
Nói cách khác chính là, ngươi đến bao nhiêu, ta nuốt bấy nhiêu!
Dưới loại tình huống này, Phương Trần hoàn toàn không lo lắng mình không thôn phệ được, hắn chỉ lo lắng Giới Kiếp lại làm ra trò quỷ gì đó, cắt ngang lôi kiếp.
Nhưng trò quỷ hắn lo lắng không đến, ngũ tạng lục phủ, đan điền, kinh mạch của hắn lại đã bị lấp đầy trước một bước. . .
Giờ khắc này, Phương Trần ngây người — —
Hả?
Không phải sẽ không đầy sao?!
Đây là ý gì?!
Ngay sau đó, Phương Trần đột nhiên bất ngờ phát hiện, máu của hắn đang thôn nạp lôi kiếp.
Mỗi một giọt máu giờ phút này tựa như một thần khu mới, đang vô thức hút vào lôi kiếp.
Nhìn thấy một màn này, Phương Trần lộ ra thần sắc mừng như điên.
Nói cách khác, mình có thể nhét lôi kiếp vào từng giọt máu sao?!
Nghĩ tới đây, hắn liền lập tức vận chuyển công pháp, điều khiển lôi tương dâng trào xông vào từng giọt máu.
Rất nhanh, lôi tương trong ngũ tạng lục phủ và kinh mạch của Phương Trần đều bị dồn vào trong máu, một lần nữa trở nên trống rỗng. . .
Mà từng giọt huyết dịch hoàn toàn mới liền nhanh chóng sinh ra trong đan điền của Phương Trần.
Sau khi lôi tương được nhồi vào máu, không còn cảm giác óng ánh sáng long lanh, sung mãn tròn trĩnh như lúc trước, ngược lại trở nên sắc nhọn khắp nơi. . .
Loại huyết châu sắc nhọn này, Phương Trần dựa vào lôi tương vô cùng vô tận, nhanh chóng ngưng tụ ra mười mấy viên.
Mỗi một viên huyết châu đều tản ra lực lượng cực kỳ mênh mông, nếu bắn ra đơn lẻ, đủ để tạo thành uy lực của một đạo lôi kiếp Độ Kiếp kỳ.
Mà Phương Trần nhìn những huyết châu này, trong lòng không khỏi ngây người:
"Đây không phải chính là Nhân Tổ chi huyết sao?!"
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn