"Tình huống quái gì đây?"
Phương Trần ngơ ngác, kinh ngạc hỏi.
Ta không phải đang ở Thiên Ma quật, xử lý con tu sĩ Thiên Ma cuối cùng sao?
Sao chớp mắt một cái đã quay về truyền tống trận rồi?
Ngay sau đó, Phương Trần lập tức bừng tỉnh...
Ta... e là dính huyễn thuật rồi!
"Ngươi đã trúng huyễn thuật!"
Quả nhiên không sai, bà lão áo xanh bắt đầu giải thích.
Phương Trần giật mình.
Ngay sau đó, vẫn cảm thấy không thể tin nổi, bà lão áo xanh nuốt nước bọt, nói một hơi: "Thực ra ngay từ khoảnh khắc ngươi bước ra khỏi bàn đá là ngươi đã rơi vào huyễn thuật của ta rồi ngươi đừng hiểu lầm ta không có ý làm hại ngươi sở dĩ ta đặt thuật lên người ngươi là vì mỗi đệ tử đến Thiên Ma quật đều phải trải qua thử thách huyễn cảnh mà ta vốn nghĩ ngươi phải mất mấy ngày mới tỉnh lại được ai ngờ mới có bao lâu mà ngươi đã thoát ra rồi thế này thì nhanh quá đi mất tuy rằng huyễn thuật ta bày cho mỗi đệ tử đều không phức tạp nhưng cũng không phải thứ mà một Trúc Cơ đệ tử như ngươi có thể phá giải nhanh đến vậy nói cho ta biết ngươi là đệ tử của trưởng lão nào?"
Một tràng âm thanh như súng liên thanh vang lên.
Toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Phương Trần mặt mày chấn động, hai mắt đờ đẫn...
Ta @#$%^&???
Vị trưởng lão này, bà bị làm sao thế?
Sao nói chuyện nhanh như bắn rap vậy?
Còn nữa, sao không thèm lấy hơi?
Không lấy hơi thì thôi đi, mẹ nó chứ ít nhất cũng phải ngắt câu một cái chứ, vãi cả chưởng!
Trong mắt Phương Trần, trưởng lão canh giữ truyền tống trận phải là một cường giả trầm mặc ít nói, kiểu người ngầu lòi không nói nhiều mới đúng!
Bà lão áo xanh trong ảo cảnh đã hoàn toàn phù hợp với suy nghĩ của Phương Trần!
Thế nhưng, Phương Trần tuyệt đối không ngờ rằng, bà lão áo xanh này, ngoài đời lại tương phản lớn đến vậy?!
"Xin lỗi, phong cách nói chuyện của Uông Nhuế trưởng lão là vậy đó, vừa vội vừa nhanh, ngươi quen dần là được."
Lúc này, vị tu sĩ trung niên bước lên phía trước, nói: "Những lời bà ấy vừa nói, ta đã ghi lại hết cho ngươi rồi, ngươi nghe lại một lần đi."
Nói xong, vị tu sĩ trung niên đưa một miếng ngọc giản cho Phương Trần đang mắt chữ A mồm chữ O.
Phương Trần thậm chí còn quên cả nói lời cảm ơn, ngơ ngác đưa hai tay nhận lấy ngọc giản.
Mà Uông Nhuế thì tỏ vẻ áy náy: "Xin lỗi, ta hơi vội, ngươi nghe lại đi, nghe xong chúng ta nói tiếp."
Một lúc lâu sau.
Sau khi nghiêm túc nghe đi nghe lại hai ba lần, Phương Trần mới trả lại ngọc giản: "Đa tạ tiền bối!"
"Không cần cảm ơn, ta tên Cao Đồng, cao trong cao thấp, đồng trong đồng dạng, gọi ta Cao trưởng lão là được."
Tu sĩ trung niên Cao Đồng mỉm cười.
Phương Trần cũng đáp lễ: "Uông trưởng lão, Cao trưởng lão, hai vị khỏe, ta tên Phương Trần, phương trong phương viên, trần trong trần thổ."
Uông Nhuế nghiêm túc gật đầu: "Phương Trần, ta nhớ kỹ ngươi rồi!"
Còn Cao Đồng thì tỏ vẻ kinh ngạc: "Phương Trần, Uông Nhuế trưởng lão chính là người am hiểu huyễn thuật nhất dưới trướng tổ sư Đạm Nhiên tông đấy!"
"Vậy mà ngươi có thể thoát khỏi ảo cảnh của bà ấy trong vòng chưa đến một nén nhang, ngươi đúng là kinh thế hãi tục quá rồi."
Vẻ kinh ngạc vẫn còn trên mặt Uông Nhuế, bà gật đầu phụ họa: "Trong lịch sử Đạm Nhiên tông, chưa từng có ai làm được đến mức này."
"Lẽ nào sư phụ của ngươi là đại gia huyễn thuật, đã sớm cho ngươi trải qua ma luyện huyễn cảnh rồi?"
Chưa đợi Phương Trần mở miệng, Cao Đồng đã lắc đầu: "Uông trưởng lão, bà nghĩ nhiều rồi."
"Chưa nói đến việc nhìn khắp thiên hạ, người có tạo nghệ huyễn thuật vượt qua bà bây giờ đếm không hết năm đầu ngón tay."
"Cứ cho là trình độ huyễn thuật của sư tôn Phương Trần thật sự cao hơn bà, hắn cũng tuyệt đối không thể chỉ dựa vào ma luyện huyễn cảnh đơn thuần mà thoát khỏi ảo cảnh của bà được!"
"Chỉ có thể nói, thiên phú của Phương Trần, khác hẳn người thường."
Phương Trần thấy vậy, vội vàng khiêm tốn nói: "Cao trưởng lão quá khen, thiên phú của ta cũng thường thôi."
"Còn về việc phá vỡ huyễn cảnh, e rằng chỉ là trùng hợp thôi!"
Cao Đồng: "Tại sao lại nói vậy?"
Phương Trần: "Ta vốn không biết cách phá huyễn cảnh, chỉ là trong huyễn cảnh bị Thiên Ma tấn công, cho rằng mình khó thoát khỏi cái chết, sau đó lựa chọn tự bạo, muốn đồng quy vu tận, mới may mắn thoát khỏi huyễn cảnh mà thôi!"
"Tự bạo?"
Uông Nhuế kinh ngạc, rồi nói dồn dập: "Không đúng huyễn thuật này sao có thể để ngươi tự bạo mà thoát ra được trong huyễn cảnh nếu ngươi..."
Phương Trần thấy bà lại sắp tăng tốc, trong lòng không khỏi kêu rên...
Ai đó chạy cho bà ấy cái dòng chữ phụ đề đi, vãi thật!
Vẫn là Cao Đồng kinh nghiệm phong phú.
Thấy Uông Nhuế sắp nổi hứng, ông lập tức quát lên như sấm: "Uông trưởng lão, nói chậm một chút!"
Giọng nói ầm ầm.
Uông Nhuế lúc này mới dừng lại, ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó nói: "Phương Trần, ta chỉ muốn nói, đạo huyễn thuật này là 【 Nguyên Tâm Đạo 】, nếu ngươi chưa nhìn thấu đây là huyễn cảnh, thì dù ngươi có tự bạo, cũng sẽ có người ngăn cản ngươi."
"Lấy một ví dụ, lúc ngươi mới vào huyễn cảnh, có phải phát hiện người gặp, vật thấy, đều phù hợp với suy nghĩ sâu trong nội tâm của ngươi không?"
Phương Trần sững sờ, rồi bừng tỉnh đại ngộ: "Đúng vậy!"
Thảo nào hắn vừa rồi cảm thấy chỗ nào cũng đặc biệt vừa ý...
Uông Nhuế là một trưởng lão ngầu lòi không nói nhiều.
Lạc Anh cốc thật sự có hoa anh đào rơi đầy đất.
Tu sĩ ở ngọn núi lớn của Thiên Ma quật cũng rất có cảm giác an toàn.
Mấy con Thiên Ma kia thì trông như sản phẩm trên dây chuyền sản xuất...
Hóa ra là vì tất cả đều phù hợp với suy nghĩ của hắn!
Cũng chính vì thế, Dực Hung cũng giống như một tên tiểu đệ bị thiểu năng, không mở miệng nói chuyện, không chảy nước miếng, chỉ biết vỗ tay và quỳ liếm.
Uông Nhuế nói: "Cho nên, nếu ngươi thật sự lựa chọn tự bạo, trong sâu thẳm nội tâm, ngươi sẽ tin chắc rằng, việc đó có thể giúp ngươi đồng quy vu tận với Thiên Ma, sẽ khiến ngươi chết."
"Như vậy, sẽ có người đến ngắt quãng việc tự bạo của ngươi, ví dụ như ta và Cao Đồng, hoặc những người khác, sẽ xuất hiện trong huyễn cảnh của ngươi, cưỡng ép dừng việc tự bạo của ngươi lại, để ngươi tiếp tục chìm trong ảo cảnh."
Phương Trần nghe vậy, nhất thời sững sờ: "Hóa ra là vậy sao?"
Sau đó, trong lòng hắn nảy ra một ý nghĩ, nhưng nếu mình cảm thấy tự bạo sẽ không chết thì sao?
Phương Trần vốn định mở miệng hỏi, nhưng nghĩ lại, vẫn là ngậm miệng.
Lỡ như hai người họ hỏi lại hắn, tại sao ngươi lại cho rằng tự bạo sẽ không chết?
Hắn biết trả lời sao đây!
Cao Đồng lại hỏi: "Vậy bây giờ giải thích thế nào, Uông trưởng lão?"
"Không biết, từ khi ta học được huyễn thuật đến nay, chưa từng thấy qua tình huống này."
Uông Nhuế nhíu mày, rồi nói: "Có lẽ thật sự là do Phương Trần thiên phú dị bẩm cũng không chừng!"
Phương Trần lúng túng chìm vào im lặng: "..."
Hắn bây giờ đang suy nghĩ, nếu trong ảo cảnh mọi thứ sẽ phát triển theo suy nghĩ của mình.
Vậy thì, lúc hắn vừa tự bạo xong, đáng lẽ phải sống lại ngay mới đúng chứ.
Sao màn hình lại tối đen?
Phương Trần...
Chẳng lẽ, là vì trong quy tắc của thế giới này, tự bạo là phải chết, cho nên, dẫn đến huyễn thuật cũng có hạn chế như vậy.
Vì thế, hắn mới có thể thoát ra khỏi ảo cảnh?
Phương Trần rơi vào rối rắm, cũng không biết suy nghĩ của mình có đúng hay không...
Nếu suy nghĩ của mình là đúng, vậy sau này huyễn thuật sẽ hoàn toàn vô hiệu với mình!
"Chuyện này tạm thời không nhắc đến nữa."
Lúc này, Cao Đồng xua tay, lập tức nhìn về phía Phương Trần, đột nhiên nói với giọng thấm thía: "Phương Trần, về huyễn thuật, ta không hiểu nhiều lắm, nhưng có một chuyện, ta phải nói cho ngươi biết."
Phương Trần đang suy nghĩ vội vàng ôm quyền nói: "Cao trưởng lão mời nói!"
Ngay tại lúc Cao Đồng định mở miệng...
Đột nhiên!
Dực Hung đang đứng một bên bỗng phá lên cười ha hả: "Ha ha ha ha!!"
Tiếng cười kích động, vang vọng khắp sơn động!
Ba người cùng giật mình, vô thức nhìn qua.
Ngay sau đó, Phương Trần liền phát hiện Dực Hung đang nhắm mắt, chìm trong huyễn thuật hưng phấn nói: "Trần ca, giờ thì huynh biết đế phẩm huyết mạch của ta pro cỡ nào rồi chứ?"
"Mấy con Thiên Ma quèn, không đáng nhắc tới!"
"Ây, đừng quỳ, đừng quỳ, ta biết ngay mà, một khi ta bung hết thực lực thì chắc chắn sẽ khiến huynh phải quỳ lạy, nên ta mới giấu nghề đó chứ."
"Nhưng mà, ta có thể cam đoan với huynh, sau này chúng ta vẫn là huynh đệ!"
"Nào, giải trừ Thú Nô ấn trước đi, rồi để ta cắn hai miếng!"
Cả sơn động chìm trong tĩnh lặng.
Phương Trần, Uông Nhuế, Cao Đồng: "..."
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay