Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 1571: CHƯƠNG 1558: CHÂN TƯỚNG VẪN LẠC: KIẾM HỒN ĐỈNH PHONG, LẦY LỘI KHÓ LƯỜNG!

Triệu Nguyên Sinh ngồi trước cửa động phủ An Điền Sơn, bên cạnh còn có mấy vị Đại Thừa Tổ Sư của các tông môn khác.

Nhìn thấy Táng Tính khôi phục tu vi Đại Thừa Đỉnh Phong, các Đại Thừa Tổ Sư khác liên tục gửi lời chúc mừng.

Trúc Tiểu Lạt khẽ mỉm cười nói: "Đạm Nhiên Tông lại có thêm một vị kiếm pháp đại gia."

Nàng hiện tại vẫn chưa biết tin tức Khương Ngưng Y đã đạt Đại Thừa Đỉnh Phong, cho nên, kiếm pháp đại gia trong miệng nàng chỉ là Táng Tính và Lăng Côi.

Mà Mặc Uẩn Chân thì nói: "Táng Tính Tổ Sư vừa rồi ngưng tụ rất nhiều Pháp Bảo, ngược lại khiến ta nảy sinh không ít ý tưởng về Khí Linh Chi Đạo."

Diêm Chính Đức và Lôi Vĩnh Nhạc thì không nói lời nào, mặt mày tràn đầy hâm mộ.

Bọn hắn hiện tại tuy biết Phương Hòe cũng có khả năng mạnh lên, nhưng lại không thể đảm bảo Cổng Tiên Giới nguyện ý trở về Đan Đỉnh Thiên. Chính vì thế, bọn hắn mới hâm mộ đến vậy...

Dù sao, đây chính là bỗng dưng có thêm một vị Đại Thừa Đỉnh Phong.

Hiện tại Đạm Nhiên Tông thật sự là bá chủ hoàn toàn xứng đáng của Tam Đế Giới.

Về sau tất cả mọi người không dám lớn tiếng với Đạm Nhiên Tông, dù sao, Đại Thừa Đỉnh Phong nhà họ đâu có bán sỉ đâu chứ.

Ý niệm tới đây, Diêm Chính Đức nhìn về phía Quý Thỉ và Quý Bản ở một bên, nhỏ giọng nói: "Hai vị sư tỷ, các ngươi không bằng đi nơi khôi phục linh khí để tu luyện đi? Nói không chừng lập tức liền đạt Đại Thừa Đỉnh Phong."

Quý Thỉ và Quý Bản không trả lời, chỉ yên lặng nhìn Diêm Chính Đức một chút, chợt lắc đầu:

"Tiểu Diêm, ngươi vẫn nên tự lực cánh sinh thì hơn."

Diêm Chính Đức: "..."

Cùng lúc đó.

Còn có không ít người đang chúc mừng Triệu Nguyên Sinh, nhưng hắn lại chẳng hề vui sướng, ngược lại nhìn hai thanh cự kiếm, lo lắng, trong lòng lóe lên một ý niệm:

Haizzz...

"Đại Thừa Đỉnh Phong, khẳng định là chuyện tốt."

"Thế nhưng mà..."

"Lại không đến mức phát điên nữa chứ?"

...

"Ta không biết —— "

"Khuất phục tuyệt vọng khốn cảnh!"

"Ta không biết —— "

"Cam tâm nằm yên tại đáy cốc chật hẹp."

"Ta không biết —— "

"Mãi mãi bị giam cầm trong tinh thần suy sụp cùng quẫn cảnh mê mang!"

"Ta, là Táng Tính!"

"Ta, đã trở lại! Pro vãi!!!"

Khi khí tức Đại Thừa Đỉnh Phong quét ngang toàn trường, thanh âm vang dội của Táng Tính như hùng ưng vút bay khắp Đạm Nhiên Tông, mang theo sự hưng phấn và kích động tột cùng, mãnh liệt đến cực hạn:

"A ha ha ha ha ha ha! ! !"

Tiếng cười cuồng dã vang vọng, tựa như từng tiếng lôi đình xé toạc không gian, điên cuồng nổ tung khắp nơi.

Ầm ầm — —

Kiếm Ảnh vốn đã như sóng lớn thủy triều, nhưng thanh âm của Táng Tính còn vượt trội hơn, bùng nổ thành thế trận kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc tựa như lôi đình cuồn cuộn.

Dư Bạch Diễm của Xích Tôn Sơn vốn đứng ở cửa Đạm Nhiên Điện, quan sát Táng Tính đột phá, trước kia còn rất vui mừng, nghe nói như thế liền quay người trở về...

Nhìn thấy một màn này, Triệu Nguyên Sinh rơi vào trầm mặc — —

Điều nên đến cuối cùng vẫn không tránh khỏi.

Đúng là khó mà chịu nổi!

Hắn hiện tại rất lo lắng danh tiếng của đội ngũ Tổ Sư Đạm Nhiên Tông bị Táng Tính làm ảnh hưởng a...

Nghĩ tới đây, Triệu Nguyên Sinh cảm thấy, mình có lẽ nên nhấn mạnh trước một chút chuyện Táng Tính từ xưa đến nay thuộc về đội ngũ Tổ Sư Duy Kiếm Sơn Trang thì hơn...

Đúng lúc này.

Giữa không trung, thân ảnh cự kiếm của Táng Tính đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi, Kiếm Hải đầy trời cũng theo đó tiêu tán không còn sót lại chút gì, ngay cả tiếng gầm cuồn cuộn cũng như bị lăng không yên lặng, tất cả mọi thứ đều trở về tĩnh lặng!

Đạm Nhiên Tông lại khôi phục bình thường!

Nhìn thấy cảnh tượng bất ngờ trở nên an tĩnh này, Triệu Nguyên Sinh lúc này mới thở dài một hơi — —

Giá như Phương Trần ra tay sớm hơn chút thì tốt biết mấy.

...

Táng Tính khôi phục kích thước như trước, treo lơ lửng trước mắt Phương Trần.

Táng Tính nói: "Phương Trần, ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không quá mức kích động, ta có thể khống chế chính mình, ngươi nhìn ngữ khí ta nói chuyện bây giờ rất bình thản."

Lúc nói chuyện, trong thanh âm Táng Tính có cảm xúc dư thừa, nhưng vì có quá nhiều loại tâm tình, trong lúc nhất thời cũng rất khó phân biệt được Táng Tính hiện tại đang cảm thấy thế nào.

Phương Trần vung tay: "Ngươi đừng ngụy biện."

Hắn lo lắng việc lại để Táng Tính phát cuồng sẽ ảnh hưởng toàn bộ Đạm Nhiên Tông, cho nên khẩn cấp ra tay, kéo Táng Tính lại.

Táng Tính nghĩa chính ngôn từ, lớn tiếng nói: "Ta không có ngụy biện! ! !"

Tiếp đó, Phương Trần hỏi: "Vậy cảm xúc của ngươi bây giờ có thể luôn như vậy sao?"

Táng Tính nói: "Chắc là không, ta cảm thấy ta còn thiếu một chút linh tính, đây là mấu chốt liên quan đến tâm tình viên mãn của ta!"

Phương Trần nghi ngờ nói: "Thiếu linh tính gì? Nhất Thiên Tam chẳng phải đều giúp ngươi sưu tập trở về rồi sao?"

Táng Tính nói: "Linh tính của ta bị thất lạc ở Yêu Giới, ta phải đi Yêu Giới một chuyến!"

Nghe nói như thế, Phương Trần khẽ chậc một tiếng — —

"À, ra là vậy!"

Lúc này.

Mũi kiếm của Táng Tính hơi lệch, nhắm ngay Dực Hung ở một bên.

Dực Hung ngược lại rất trầm ổn, trầm giọng nói: "Táng Tính, chúc mừng ngươi quay về Đại Thừa Đỉnh Phong, ngươi cách cảnh giới Chuẩn Đế của ta cũng chỉ còn vài trăm Đại Thừa Đỉnh Phong nữa thôi."

Táng Tính: "?"

"Hahaha, Dực Hung, ta quay đầu lại thu thập ngươi!"

Dực Hung: "Ngươi không có đầu, làm sao mà quay lại được?"

Táng Tính: "Hahahahaha, đúng là buồn cười vãi! ! !"

Phương Trần: "..."

Hắn vốn tưởng Dực Hung sẽ sợ.

Hiện tại xem ra...

Cái tên này đúng là không chịu nhượng bộ nửa phần nào mà!

Tiếp đó, mũi kiếm của Táng Tính lại hơi lệch đi mấy phần, nhắm ngay Nhất Thiên Tam, đồng thời phát ra thanh âm vui sướng: "Nhất Thiên Tam, cảm ơn ngươi, nếu không phải ngươi nói, ta bây giờ vẫn chỉ là một kiếm linh tầm thường vô năng thôi, là ngươi, đã giúp ta khôi phục vinh quang ngày xưa, tu vi của ta đáng lẽ phải chia cho ngươi một nửa, nhưng vì ngươi cũng là Đại Thừa Đỉnh Phong rồi, nên ta sẽ không chia nữa đâu, hahahahaha! Lầy lội chưa?"

Trốn trong lòng Phương Trần, Nhất Thiên Tam: "..."

Đúng lúc này.

Chẳng biết tại sao, Phương Trần đột nhiên thấy thân thể Táng Tính hơi chấn động một cái, ngay sau đó, cảm xúc vui sướng mênh mông của Táng Tính bỗng nhiên tiêu tán với tốc độ cực nhanh, thân kiếm tuy vẫn không có bất kỳ khác biệt nào so với vừa rồi, nhưng Phương Trần và Dực Hung đều rõ ràng nhận ra một loại cảm giác sa sút...

Phương Trần và Dực Hung lập tức liếc nhau, không thích hợp...

Dực Hung hỏi: "Táng Tính, ngươi làm sao vậy?"

Nhưng Táng Tính không trả lời ngay lập tức.

Mà chính là sau khi trầm mặc nửa ngày mới đáp: "Dực Hung, ta không sao."

Tiếp đó, hắn nói xong liền chuyển động mũi kiếm, nhắm ngay Phương Trần, nói: "Phương Trần, ta có một chuyện phải nói cho ngươi."

Thấy ngữ khí Táng Tính bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, cảm xúc đột nhiên đảo ngược, Phương Trần sững sờ: "Chuyện gì?"

"Khi linh tính tiến vào thân thể ta, tụ hợp vào trong cơ thể ta không chỉ là lực lượng và cảm xúc đã mất, mà còn có những ký ức không trọn vẹn..." Táng Tính chậm rãi nói: "Và giờ khắc này, ta đã có được một phần ký ức mới."

Phương Trần: "Ký ức gì?"

Táng Tính nói: "Chủ nhân của ta, không có phi thăng."

Trên mặt Phương Trần bỗng dưng sững sờ: "Cái gì? Vậy Vô Tình Kiếm Tôn tiền bối, ở đâu?"

Táng Tính nói: "Ta không biết."

"Có lẽ, hắn có khả năng rất lớn đã vẫn lạc."

Lời này vừa thốt ra, cả Phương Trần lẫn Dực Hung đều biến sắc.

Táng Tính lại nói: "Ban đầu khi chủ nhân của ta đẩy ra Cổng Tiên Giới, Giới Kiếp đã ra tay."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!