Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 1630: CHƯƠNG 1617: MẬT HOÀN: BÍ MẬT CỦA LÃO HỒ LY

Sự thật đúng như Phương Trần suy đoán.

Khi hắn nói xong, Mật Thừa Lưu liền nói: "Giúp ngươi diệt trừ một số yếu tố bất ổn."

Phương Trần nghe xong, nhất thời ngẩn người.

Yếu tố bất ổn?

Ai mà dám bất ổn?

Ngay lúc này.

Nhẫn trữ vật trên tay Mật Thừa Lưu bỗng nhiên lóe sáng, sau đó, một cỗ thi thể đột ngột xuất hiện, rơi xuống mặt đất.

Rầm!

Thi thể rơi xuống Đạo Trần hạm, phát ra tiếng động lớn.

Khi thi thể xuất hiện, sắc mặt Phương Trần khẽ biến.

Đây là một cỗ thi thể hồ yêu Đại Thừa, toàn bộ máu tươi đều bị linh lực gắt gao bao bọc trong cơ thể, không hề chảy ra nửa phần, nhưng sinh cơ trên thân nó lại không phải linh lực có thể phong cấm, đang xói mòn gần như không còn.

Điều này cho thấy con hồ yêu Đại Thừa này vừa mới chết.

Trên thi thể hồ yêu Đại Thừa này tản ra khí tức huyết mạch Thánh phẩm nồng đậm, đồng thời, dáng vẻ lão hóa nhanh chóng của nó cũng đang nhắc nhở Phương Trần, đây là một tu sĩ Đại Thừa lâu năm của Hồ tộc...

Nhìn thấy một màn này, Phương Trần nhìn về phía Mật Thừa Lưu, thần sắc trở nên trịnh trọng, trong mắt lộ ra vài phần vẻ dò xét, "Thừa Lưu tổ sư, hắn muốn ngăn cản ta lấy Minh Tâm pháp bảo sao?"

Trên thực tế, dù là Phương Trần, hay Khương Ngưng Y, Táng Tính và Dực Hung ở một bên, bọn họ đều không cho rằng Hồ tộc hiện tại có ai dám có lá gan cản trở Phương Trần lấy Minh Tâm.

Thực lực bày ra ở đây, ai còn dám châu chấu đá xe?

Chính vì thế, Phương Trần cảm thấy, cái chết của tên này, có lẽ có liên quan đến chuyện của Thiệu Ẩn và Mật Vi.

Cũng bởi vì nghĩ đến điểm này, Phương Trần mới trở nên trịnh trọng.

Tuy nhiên, vấn đề Phương Trần hỏi vẫn không nhắc đến Mật Vi và Thiệu Ẩn.

Nhưng vượt quá dự kiến của Phương Trần là, Mật Thừa Lưu lại gật đầu nói: "Đúng."

"Hắn muốn giấu Minh Tâm."

Dực Hung giật mình nói: "Vì cái gì? Hắn làm sao dám?"

Đối mặt Phương Trần, tên này lại dám giấu Minh Tâm?

Điên rồi sao?

Có biết cái gì gọi là "nơi thu đồ của Tiên Đế" không? Lầy lội vãi!

Tên này tự tìm đường chết à?

Mật Thừa Lưu nói: "Hắn muốn tiếp tục sống, cho nên mới muốn giấu Minh Tâm."

Dực Hung: "?"

Câu trả lời này khiến hắn ngớ người.

Giấu Minh Tâm đồng nghĩa với việc muốn tiếp tục sống?

Giấu Minh Tâm chẳng phải là máy gia tốc tử vong sao?

Hắn cảm thấy phong cách làm việc này có chút giống Trần ca.

Cứ như có một loại cảm giác quen thuộc — —

"Hắn muốn tiếp tục sống, cho nên hắn tự bạo."

"Hắn muốn tiếp tục sống, cho nên hắn ăn độc dược."

"Hắn muốn tiếp tục sống, cho nên hắn tạm thời nhắm mắt lại."

Lúc này Phương Trần đang nghiêm túc, tư duy vẫn loanh quanh trong lĩnh vực truyền thống, nghiêm túc, thật sự không thể phát tán nhanh như Dực Hung.

Hắn đầu tiên là nhíu mày, quan sát thi thể rơi trên mặt đất, rồi trầm ngâm nói: "Với tu vi của hắn, cho dù hắn muốn giấu Minh Tâm, Mật Cận Nguyệt sẽ đồng ý sao?"

Yêu hồ nằm dưới đất mặc dù cũng là Yêu Đế, nhưng tu vi chỉ có Đại Thừa lục phẩm.

Mật Cận Nguyệt thân là Đại Thừa đỉnh phong của Hồ tộc, lại rõ ràng biết Phương Trần muốn đến Hồ tộc lấy Minh Tâm, dưới tình huống này, Mật Cận Nguyệt có thể để tên này đắc thủ sao?

Mật Thừa Lưu thản nhiên nói: "Nàng không đồng ý, nhưng tên này là cha nàng, nàng bị gài bẫy."

Nghe nói như thế, Phương Trần cúi đầu nhìn về phía yêu hồ kia, sắc mặt khẽ biến: "Đây là cha của Mật Cận Nguyệt? Hắn vậy mà sống đến bây giờ?"

Theo lý mà nói, Đại Thừa đỉnh phong đều là lão quái vật trong số lão quái vật.

Mà tên này lại là cha của lão quái vật.

Điều này thật sự khiến Phương Trần ngạc nhiên.

Nhưng hắn nghĩ lại, nghĩ đến Lăng Tu Nguyên và Lăng Côi sau đó, lại cảm thấy tựa hồ có thể chấp nhận được...

Cô nãi nãi Lăng Tu Nguyên còn sống, hơn nữa còn là Đại Thừa đỉnh phong.

Vậy thì ngược lại, trong Hồ tộc có Đại Thừa đỉnh phong, mà cha của Đại Thừa đỉnh phong đó còn sống, cũng là có thể lý giải.

Mật Thừa Lưu ừ một tiếng, nói tiếp: "Hắn tên Mật Hoàn, năm xưa chính là hắn đã hại chết nữ nhi của ta."

Cái này vừa nói, Phương Trần bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn lấy Mật Thừa Lưu...

Mật Thừa Lưu nhìn qua Phương Trần, đột nhiên khó được nặn ra một nụ cười, trong mắt dường như lộ ra vài phần vẻ tưởng nhớ, chậm rãi nói: "Chuyện này nói rất dài dòng, bắt đầu lại từ đầu đi..."

Lúc nói chuyện, trên người hắn dường như có vài phần gánh nặng được trút bỏ trong chốc lát, bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm như được nghỉ ngơi.

Có lẽ là bởi vì giết chết con yêu hồ tên Mật Hoàn này, báo thù.

Cũng có lẽ là bởi vì lão hồ ly mệt mỏi thật sự, thật sự muốn nghỉ ngơi.

Mật Thừa Lưu chậm rãi nói: "Mật Hoàn tự thân sở hữu huyết mạch Thánh phẩm, tư chất huyết mạch rất mạnh, hơn nữa cũng rất chăm chỉ."

"Theo lý mà nói, tu vi của hắn hẳn phải rất cường đại mới đúng."

"Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại, tu vi của hắn đột phá cực kỳ chậm chạp."

"Hắn thậm chí không thể đạt được tiến độ như những người sở hữu huyết mạch Thánh phẩm khác, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì nhất quán với những người sở hữu huyết mạch Tôn phẩm."

"Hơn nữa, năng lực chiến đấu của hắn cũng rất không nổi bật, năng lực ngộ đạo cũng không cường đại, hầu như mỗi một hạng năng lực đều là khiếm khuyết trong huyết mạch Thánh phẩm..."

Nghe đến đó, Dực Hung nhịn không được: "Vậy huyết mạch Thánh phẩm này của hắn rốt cuộc có tác dụng gì?"

Nghe cứ như một tên phế vật ấy!

Mật Thừa Lưu nói: "Năm xưa trong tộc cũng cảm thấy huyết mạch Thánh phẩm của Mật Hoàn không có chút tác dụng nào, thậm chí còn cảm thấy huyết mạch Thánh phẩm chỉ tăng cường năng lực chăm chỉ của Mật Hoàn, nếu bàn về chăm chỉ, Mật Hoàn lúc đó đích thật là đệ nhất Hồ tộc."

"Nhưng mãi cho đến sau này, bọn họ mới phát hiện năng lực đặc thù của Mật Hoàn, mà điều này, có lẽ mới là tác dụng chân chính của huyết mạch Thánh phẩm của hắn."

Phương Trần: "Năng lực đặc thù gì?"

"Năng lực sinh sôi." Mật Thừa Lưu nói: "Hậu duệ của hắn, huyết mạch đều rất không tệ."

Phương Trần nhíu mày nói: "Trong đó bao gồm cả Mật Cận Nguyệt?"

"Đúng." Mật Thừa Lưu gật đầu: "Hắn có bảy đạo lữ, tư chất và huyết mạch của các đạo lữ không giống nhau, nhưng huyết mạch của con cái mỗi đạo lữ của hắn đều rất cường đại, hơn 20 nữ nhi, không có một ai có huyết mạch thấp hơn Tôn phẩm."

Nghe nói như thế, tất cả mọi người lộ ra vẻ giật mình...

Mà Phương Trần thì sau khi giật mình, bắt đầu lộ ra vẻ cân nhắc.

Mật Thừa Lưu lại nói: "Mà Mật Cận Nguyệt chính là đại nữ nhi đắc ý nhất của hắn, vừa mới xuất thế đã thức tỉnh huyết mạch Đế phẩm, vẫn là thánh nữ có biểu hiện ưu tú nhất trong lịch sử Hồ tộc tại thánh địa thí luyện thánh nữ cho đến tận bây giờ."

"Hơn nữa, vì Mật Hoàn tu luyện rất chậm, nhưng lại vô cùng chăm chỉ, cuối cùng còn trở thành Yêu Đế, cho nên, có thể nói, hắn đã trải qua rất nhiều cạm bẫy, cũng biết con đường tu luyện nào dễ đi, càng thích hợp cho huyết mạch Hồ tộc tu luyện, con đường nào không dễ đi, bước vào đó cũng là lạc lối."

"Bởi vậy, hắn có một bộ pháp tu luyện thành thục, đem pháp này ra bồi dưỡng Mật Cận Nguyệt, hoàn toàn là như hổ thêm cánh."

"Chính vì thế, Mật Cận Nguyệt hoàn toàn không cần tự mình thử đột phá, nàng chỉ cần dựa theo con đường Mật Hoàn vạch ra mà từng bước đi, lại phối hợp với huyết mạch Đế phẩm của mình, rất nhanh liền trở thành Đại Thừa đỉnh phong."

Dực Hung nói: "Nhưng chúng ta không phải nói có huyết mạch Đế phẩm, cho dù nằm cũng có thể đạt đến Đại Thừa đỉnh phong sao?"

Mật Thừa Lưu nói: "Nằm thì cần rất lâu, có phương pháp có thể nhanh hơn, nếu như cứ chậm rãi nằm, chờ ngươi đạt đến Đại Thừa đỉnh phong, tất cả những gì ngươi muốn không chừng đã sớm trở thành bụi bặm lịch sử."

Dực Hung: "Đã hiểu! Pro vãi!"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!