"Nhìn khí tức của ngươi, hẳn là ngươi vừa mới Trúc Cơ không lâu nhỉ? Suy cho cùng vẫn hơi yếu một chút!"
"Nếu cho ngươi thêm nửa tháng để củng cố tu vi, với công pháp của ngươi, ta thật không dám chắc có đánh thắng được ngươi hay không!"
Yêu hổ nghiêm nghị nhìn chằm chằm Phương Trần.
Cho dù Phương Trần giờ phút này vô cùng suy yếu, nhưng nó cũng không dám manh động tiến lên.
Lúc này, nó đang tập trung lực lượng của Âm Dương Lô, quyết định dùng trận pháp để luyện hóa Phương Trần!
Nó phải dùng phương pháp chắc ăn nhất để giải quyết Phương Trần, tên Thiên Đạo Trúc Cơ suýt chút nữa đã khiến nó bỏ mạng tại đây!
Cảm nhận được linh lực nóng rực xung quanh bắt đầu ép tới, thậm chí ảnh hưởng đến việc điều tức của mình, Phương Trần tức giận bật cười: "Ta đã thành ra thế này rồi mà ngươi còn giở trò?"
"Ngươi sợ đến thế cơ à, có thật là Hổ tộc không vậy?"
Yêu hổ trả lời rất thật lòng: "Ta chỉ sợ ngươi lại đốt ta thôi!"
Nó đã quyết định, cứ luyện hóa Phương Trần một nén nhang trước rồi mới tiến lên.
Như vậy thì cho dù Phương Trần còn giấu diếm thủ đoạn nào khác, nó tin mình cũng đủ sức ứng phó.
Phương Trần cười lạnh liếc nó một cái rồi nhắm mắt lại, trong lòng thầm than—
Con yêu hổ này xem ra đúng là đại boss, hoàn toàn không phải kẻ đen đủi như mình có thể đối phó!
Ngay lập tức, Phương Trần phát hiện Âm Dương Lô đã bắt đầu phát huy tác dụng trên người mình.
Nhìn ngón tay mình bắt đầu lờ mờ tan biến, từng sợi khí tức màu máu tựa như khói mỏng bay ra khỏi cơ thể, dần dần hội tụ về phía yêu hổ...
Gương mặt Phương Trần hoàn toàn không còn chút huyết sắc, đôi môi lại dần trở nên đỏ rực.
"Xem ra ngươi thật sự hết sức rồi!"
Thấy Phương Trần ngay cả việc bị Âm Dương Lô luyện hóa cũng không thể ngăn cản, yêu hổ hoàn toàn yên tâm, khôi phục lại dáng vẻ phách lối nắm chắc mọi thứ, thản nhiên nói: "Đã như vậy, tu sĩ, ngươi có tư cách biết tên của ta!"
"Ta tên Dực Hung, còn ngươi?"
"Để lại tên của ngươi, nếu có tâm nguyện gì, ta sẽ hoàn thành thay ngươi."
Phương Trần cười lạnh: "Ha ha."
Hắn không hơi đâu mà ngồi nghe con chó ngu này ra vẻ, mà không ngừng lấy đan dược từ trong nhẫn trữ vật ra, nhét vào miệng, cố gắng níu kéo mạng sống của mình...
Nhưng đáng tiếc, những thứ này chỉ như muối bỏ bể.
Cảm nhận được sức lực cạn kiệt, ngay cả động tác lấy đan dược từ nhẫn trữ vật của Phương Trần cũng trở nên vô cùng khó khăn...
Phương Trần cười khổ, trong đầu hắn lúc này cực kỳ suy yếu bắt đầu hiện lên vô số ý nghĩ...
Mình thật sự phải chết sao?!
Hay nói đúng hơn, thật ra mình đã chết từ lâu, đây chỉ là một giấc mộng tu tiên?
Giấc mộng tu tiên này cũng củ chuối thật, ai mà chịu nổi cái hệ thống như này chứ?
Bây giờ mình không nên đứng dậy đại chiến một trận với yêu hổ sao, cứ ngồi đây trơ mắt nhìn có vẻ mất hình tượng quá!
À đúng rồi, lúc xuyên qua hôm nay, thanh thể lực trong game còn chưa dùng, toang thật.
Trước khi chết, vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu Phương Trần, suy nghĩ càng nhiều, sắc mặt hắn càng tái đi như người chết...
Haizz, nói đi nói lại, Khương sư muội vẫn xinh thật. Nếu không có hệ thống, ta đã muốn tâm sự mỏng với nàng, sau đó đơn thuần mời nàng đi ngâm suối nước nóng...
Ừm, Hoa trưởng lão cũng được, suối nước nóng đủ chỗ cho cả ba người.
Sớm biết đằng nào cũng chết, thà chết trong tay Khương Ngưng Y còn hơn.
Ít nhất bị giết phu chứng đạo cũng tốt hơn là chết trong tay yêu tộc chứ?
Nghĩ đến đây, Phương Trần đột nhiên sững sờ, ý thức mơ hồ bỗng giật nảy mình, vội vàng hỏi thầm trong lòng: "Hệ thống, nếu ta chết trong tay yêu hổ thì nhiệm vụ của ngươi chẳng phải là toang rồi à?"
"Ta không thể giúp bất kỳ Khí Vận Chi Tử nào được nữa!"
Ban đầu hắn không nghĩ đến việc cầu cứu hệ thống, vì cái thứ chó má này chắc chắn mặc kệ sống chết của mình.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu mình chết trong tay yêu hổ, hình như cũng không ổn lắm?
Nhưng hệ thống không có bất kỳ phản hồi nào.
"Đậu má, quả nhiên vô dụng."
Phương Trần thấy vậy, thầm mắng một tiếng, gã này quả nhiên sẽ không giúp mình.
Sau đó, sợi dây tinh thần cuối cùng của Phương Trần như bị đứt phựt, hoàn toàn tan rã...
Đồng tử của hắn bắt đầu giãn ra, khí tức Thiên Đạo Trúc Cơ cũng dần tan biến.
Thấy vậy, yêu hổ mừng rỡ, vừa định bước tới thì đột nhiên khựng lại, đôi mắt trợn trừng...
Không ổn!
Chỉ thấy, huyết khí và linh khí đang không ngừng tiêu tán trong cơ thể Phương Trần đột nhiên ngừng lại.
Một giây sau, khí tức của hắn vậy mà lại đang tăng trở lại một cách quỷ dị!
Lại một giây sau, cơ thể hắn thế mà đang điên cuồng hồi phục!
Giờ khắc này, nhìn Phương Trần đang hồi phục như điên, Dực Hung hoảng hốt, cả khuôn mặt hổ tràn ngập sợ hãi và hoang mang, trong lòng điên cuồng gào thét...
Ta biết mà!
Ta biết ngay mà!
Cẩn thận không bao giờ thừa!
Ta lựa chọn chờ đợi, thật sự không sai chút nào!
Tên Thiên Đạo Trúc Cơ này, quả nhiên có vô số át chủ bài.
Tên này không chỉ có linh lực đang điên cuồng hồi phục.
Mà ngay cả lực lượng bị Âm Dương Lô cướp đi cũng bị hắn đoạt lại được?!
Rốt cuộc là làm thế nào vậy?
Cùng lúc đó.
Phương Trần cũng trợn to hai mắt, có chút không thể tin nổi.
Bởi vì, trong đầu hắn đang vang lên một giọng nói:
"Phát hiện ký chủ sắp tử vong."
"Đối tượng giết chết ký chủ không phải Khí Vận Chi Tử!"
"Tiến hành hồi phục cho ký chủ. Hy vọng ký chủ trân trọng sinh mệnh, chọn đúng đối tượng để bị giết, cống hiến mạng sống của mình một cách chính xác vì vạn vật thương sinh!"
Phương Trần ngạc nhiên nghĩ: "Vãi chưởng? Lại có tác dụng thật à?"
Chờ đến khi cơ thể hồi phục tới trạng thái còn viên mãn hơn cả lúc vừa thi triển Vạn Sát Tâm Pháp, Phương Trần vẫn có chút không tin được.
"Xem ra, ta tìm ra một bug mới rồi."
Phương Trần thì thầm, ánh mắt bắt đầu sáng lên.
"Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào?!"
Yêu hổ Dực Hung hoảng sợ nói.
"Ta nói không phải ta làm, ngươi tin không?"
Phương Trần nghe yêu hổ Dực Hung tra hỏi, cẩn thận đáp lại.
"Ta không tin..."
Dực Hung vô thức trả lời, trong lòng thấy kỳ lạ, sao tên này lại trả lời mình?
Lúc này, một ngọn lửa trắng đột nhiên từ tay Phương Trần bắn ra, lao thẳng đến mắt Dực Hung.
"Bỉ ổi!"
Dực Hung nhất thời giận dữ, ngẩng đầu gầm lên.
Tên tu sĩ Nhân tộc này quá mức bỉ ổi vô sỉ, lại dám đánh lén mình!
Bất quá, tuy Phương Trần đánh lén thành công, nhưng hắn chỉ đơn thuần tung ra một Hỏa Sát Vương chứ không sử dụng 【Vạn Sát Tâm Pháp】 như lúc nãy.
Vì vậy, Dực Hung chỉ cần lách mình, nhảy vọt lên không trung là có thể dễ dàng né được Hỏa Sát Vương của hắn.
"Chết đi cho ta!"
Trong lúc Dực Hung né tránh Hỏa Sát Vương, Phương Trần thay đổi phong cách chiến đấu trốn đông né tây trước đó, hung hãn không sợ chết mà xông tới.
"Muốn chết!"
Thấy Phương Trần dám cận chiến với mình, Dực Hung giận dữ, nhưng trong lòng lại mừng như điên.
Nó sợ nhất là Phương Trần, một Thiên Đạo Trúc Cơ, còn có thủ đoạn quỷ dị nào đó chưa biết.
Nhưng bây giờ, Phương Trần lại muốn cận chiến với mình, kẻ vốn mạnh về nhục thân, đây chẳng phải là muốn chết sao?
Khoảnh khắc tiếp theo, Dực Hung đang ở giữa không trung lập tức đạp vào không khí, một luồng sức mạnh cường đại đột ngột sinh ra, lao thẳng về phía Phương Trần.
Phương Trần cảm nhận được tiếng gió sắc bén đang nhanh chóng đến gần, 【Vô Song Ý Chí】 thuận thế kích hoạt, kim quang trong cơ thể lập tức lóe lên, cùng lúc đó, toàn bộ linh khí trong người hắn đều hội tụ vào nắm đấm...
Cương Khí Quyền!
BÙM!
Cả hai đối mặt va chạm, phát ra một tiếng vang lớn.
Một giây sau, Phương Trần như diều đứt dây, bay ngược ra ngoài...
Thấy vậy, Dực Hung tuy móng vuốt có hơi đau, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với Phương Trần bị thương ngay cú chạm mặt đầu tiên, nó liền khinh thường nói: "Không chịu nổi một đòn."