Phương Trần ngẩn ra: "Con yêu hổ này sao thế?"
Hoa Khỉ Dung không đáp, mà quay đầu nhìn về phía Dực Hung, thản nhiên nói: "Đừng giả chết nữa, dậy ngay cho ta."
Dực Hung không có phản ứng.
Hoa Khỉ Dung giơ cánh tay lên, trong không khí đột nhiên nổi cuồng phong, một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ linh khí, trực tiếp vỗ xuống.
Bùm!
"Gào!"
Dực Hung, vốn vẫn luôn trong trạng thái giả chết, bị đau liền gầm lên một tiếng, sau đó đứng dậy mở đôi mắt hổ, toát ra vẻ mờ mịt hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó nghiêng đầu nhìn Hoa Khỉ Dung một cái, rồi ủy khuất kêu ư ử: "Ngao, ngao..."
Thấy bộ dạng này của Dực Hung, Hoa Khỉ Dung lạnh lùng nói: "Đừng giả vờ không hiểu tiếng người, nếu không bàn tay tiếp theo của ta sẽ dùng sức đấy."
Giọng nói không nặng, nhưng tràn ngập sát khí.
Nghe vậy, Dực Hung giật nảy mình, lập tức ngoan ngoãn nói: "Vâng, Hoa trưởng lão!"
"Muốn chết hay muốn sống?"
Hoa Khỉ Dung từ trên cao nhìn xuống hỏi, ánh mắt lạnh nhạt.
"Sống!"
Dực Hung trả lời không chút do dự.
Hoa Khỉ Dung gật đầu, nhìn về phía Phương Trần: "Ngươi có hứng thú có thêm một thú sủng không?"
"Thú sủng?!"
Hai giọng nói kinh ngạc đồng thời thốt ra từ miệng một người một hổ.
"Đúng vậy, đã thức tỉnh Hổ đế huyết mạch, rất thích hợp làm thú sủng của ngươi, không làm mất mặt ngươi đâu!"
Hoa Khỉ Dung thản nhiên nói.
Dực Hung mang Hổ đế huyết mạch, thực tế nên được giao cho cường giả hàng đầu trong môn làm thú sủng mới phải.
Nhưng Hoa Khỉ Dung cho rằng, thứ nhất, Phương Trần thân mang Thiên Đạo Trúc Cơ, tương lai ở Đạm Nhiên Tông địa vị tất nhiên phi phàm.
Thứ hai, lần này là do chính Phương Trần đánh bại Dực Hung, coi như Phương Trần tự mình thu phục Dực Hung, cũng hợp tình hợp lý!
Giờ phút này, mặt hổ của Dực Hung đã khó coi vô cùng.
Làm thú sủng cho cái tên hèn hạ này ư?
Vậy chẳng phải cả đời này mình cũng đừng hòng thoát khỏi Đạm Nhiên Tông sao?
"Hổ đế huyết mạch?"
Phương Trần hơi kinh ngạc.
Tên này, trâu bò vậy sao?
"Đúng!"
Hoa Khỉ Dung giới thiệu: "Lúc trước con yêu hổ này bị bắt về Đạm Nhiên Tông chúng ta khi còn nhỏ, huyết mạch cũng chưa thức tỉnh, mấy vị trưởng lão trong môn tiện tay mang nó về."
"Kết quả sau khi về, nó liền thức tỉnh huyết mạch, chúng ta mới biết nó mang trong mình Hổ đế huyết mạch của Càn Khôn Thánh Hổ tộc. Một thân tu vi này cũng là do nó tự tu luyện trong thú lao, nơi gần như không có chút linh lực nào."
Nghe vậy, Phương Trần nghe mà ngây cả người.
Trong môi trường gần như không có linh lực mà tu luyện được đến Trúc Cơ ngũ phẩm?
Thiên phú đỉnh thế này là có thật sao?
Mẹ kiếp!
Tâm trạng của Phương Trần lúc này vô cùng ghen tị.
Dưới sự thôi thúc của lòng đố kỵ, Phương Trần không chút do dự nói: "Vậy thì để nó làm thú sủng của ta đi."
Hắn cũng không sợ đối phương thiên phú quá tốt, sau này sẽ lật kèo xử lý mình.
Có hệ thống bảo kê, tên này lại không phải Khí Vận Chi Tử, căn bản không thể chơi chết mình được.
Mà Dực Hung nghe vậy, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng sâu sắc.
Toang rồi!
"Được!"
Hoa Khỉ Dung gật đầu, lập tức nhìn về phía Dực Hung: "Ngươi có nguyện ý trở thành thú sủng của Phương Trần không?"
Nếu Dực Hung cam tâm tình nguyện, lát nữa việc ký kết thú nô khế ước cho hai người sẽ không quá vất vả.
Hoa Khỉ Dung không muốn gặp nhiều phiền phức.
"Ta..."
Dực Hung há to miệng.
Hoa Khỉ Dung lặng lẽ nhìn nó, trong tay nàng lóe lên một ngọn lửa màu hồng diễm lệ. Ngọn lửa này vừa xuất hiện, Dực Hung lập tức mồ hôi đầm đìa.
Mà Phương Trần dù được Hoa Khỉ Dung bảo vệ, không cảm nhận được chút nhiệt độ nào.
Nhưng trong mắt hắn, hắn có cảm giác dinh thự của mình sẽ cháy thành tro trong giây lát...
"Ta đồng ý, ta đồng ý!"
Dực Hung vội vàng nói.
...
Sau khi Hoa Khỉ Dung giúp Phương Trần hạ 【 Thú Nô ấn 】, Phương Trần cảm thấy giữa mình và Dực Hung nảy sinh một mối liên kết vô cùng kỳ diệu.
Chỉ cần hắn nảy ra một ý niệm, Dực Hung sẽ chết!
"Bởi vì tu vi của ngươi và Dực Hung có chênh lệch, nên tốt nhất là thỉnh thoảng ngươi hãy đến tìm ta hoặc các trưởng lão nội môn để nhờ họ ra tay gia cố phong ấn. Tuy nhiên, lựa chọn tốt hơn cho ngươi là mau chóng tiến vào nội môn, tìm một vị sư tôn giúp ngươi nâng cao tu vi. Như vậy, việc khống chế sẽ càng thêm vững chắc."
Hoa Khỉ Dung nhắc nhở.
Trên thế giới này không tồn tại phương pháp kẻ dưới khống chế kẻ trên một cách lâu dài.
Hiện tại chênh lệch giữa Trúc Cơ nhất phẩm và Trúc Cơ ngũ phẩm không lớn, nhưng sau này, chênh lệch giữa Kim Đan nhất phẩm và Kim Đan ngũ phẩm lại rất lớn.
Vì vậy, nàng vẫn hy vọng Phương Trần mau chóng tiến vào nội môn.
Tuy nàng biết Phương Trần ở lại ngoại môn là vì các sư đệ sư muội.
Nhưng tu luyện, suy cho cùng là vì bản thân!
Nàng hy vọng Phương Trần có thể "ích kỷ" một chút, mau chóng tiến vào nội môn, không cần phải vô tư cống hiến một cách thầm lặng như vậy nữa!
"Vâng!"
Phương Trần gật đầu, ghi nhớ lời của Hoa Khỉ Dung, chỉ cần phong ấn lỏng ra, liền đi tìm nàng.
Còn về việc tự mình tu luyện?
Hửm?
Tự mình tu luyện á? Là cái gì vậy nhỉ?
...
Hoa Khỉ Dung giúp Phương Trần hạ xong 【 Thú Nô ấn 】 liền định rời đi.
Phương Trần tiễn nàng ra ngoài.
Lúc này, Dực Hung đang nằm co quắp trên mặt đất với đôi mắt vô hồn, vẻ mặt mệt mỏi rã rời, bộ lông hổ đen trắng trên khắp cơ thể đều ủ rũ xẹp xuống.
Việc hạ 【 Thú Nô ấn 】 đã tiêu tốn không ít tinh huyết của nó, đặc biệt là do thực lực của Phương Trần không đủ nên cần càng nhiều, điều này khiến Dực Hung nhất thời bị rút cạn sức lực.
Tuy nhiên, dù trong lòng tuyệt vọng, nhưng suy cho cùng nó cũng thở phào một hơi, dù sao cũng giữ được cái mạng...
Lưu được núi xanh, không sợ không có củi đốt.
Sau này vẫn có cơ hội chạy trốn!
...
Phương Trần và Hoa Khỉ Dung đi từ hòn non bộ ở hậu viện ra đến cửa đình viện.
Trên đường đi, ánh mắt Hoa Khỉ Dung lướt qua không ít nơi Phương Trần và Dực Hung đã chiến đấu, phần lớn đều bị hư hại, thỉnh thoảng còn có thể thấy không ít vũng máu độc.
Lượng máu độc này rất nhiều, Hoa Khỉ Dung nhìn qua liền biết lượng máu kinh người như vậy tuyệt không phải một người có thể nôn ra, chắc chắn là do Dực Hung nôn.
Lập tức, trong lòng Hoa Khỉ Dung khẽ động...
Có thể khiến Dực Hung Trúc Cơ ngũ phẩm, mang Hổ đế huyết mạch cũng trúng độc, chắc hẳn Phương Trần vô cùng tinh thông việc dùng độc dược đối địch.
Lúc này nàng mới bừng tỉnh ngộ, khó trách Phương Trần có thể vượt năm phẩm tu vi để chiến thắng Dực Hung!
Độc dược này nhất định đã đóng một vai trò cực kỳ quan trọng.
Mà điều khiến nàng nhíu mày nhất chính là khí tức của Hỏa Sát Vương thoang thoảng trong tiền viện.
Khi nhận ra điểm này, đôi môi đỏ mọng của Hoa Khỉ Dung khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ đầy ẩn ý...
Thiên Đạo Trúc Cơ!
Hỏa Sát Vương!
Trình độ dùng độc sâu đậm!
Đối với trận pháp khẳng định cũng cực kỳ tinh thông!
Trong cơ thể Phương Trần còn có khí tức 【 Vô Song ý chí 】 của tông môn, có thể tu luyện môn thuật pháp này đến mức lô hỏa thuần thanh như vậy ở Trúc Cơ kỳ...
Tên nhóc này biết nhiều thứ quá rồi đấy!
Nhưng nghĩ kỹ lại, ở ngoại môn nhiều năm như vậy, biết nhiều thứ như thế cũng là chuyện bình thường.
Nàng đã nói mà...
Nhiều năm như vậy ở ngoại môn, lẽ nào tu vi và thuật pháp thật sự không có chút tiến bộ nào sao?
Điều này rõ ràng là không hợp lý!
Phương Trần như thế này mới là bình thường chứ!
Ngoài những thuật pháp mà Phương Trần tinh thông, điều khiến Hoa Khỉ Dung tò mò hơn là Thiên Đạo Trúc Cơ và Hỏa Sát Vương.
Đây chính là thứ mà biết bao người tu tiên tha thiết ước mơ!
Tuy nhiên, Hoa Khỉ Dung không có ý định tìm hiểu bí mật trên người Phương Trần.
Người tu luyện, ai mà không có chút bí mật chứ?
Nàng cũng không lo lắng một Phương Trần thâm tàng bất lộ như vậy có phải là gián điệp do môn phái khác cài vào Đạm Nhiên Tông hay không. Đối với Đạm Nhiên Tông mà nói, Phương Trần đã đủ an toàn.
Chưa kể, nếu Phương Trần thật sự có ý đồ xấu, chắc hẳn cũng sẽ không suốt ngày nghĩ đến việc ở ngoại môn bắt nạt những đồng môn nhỏ hơn mình mười mấy tuổi một cách ấu trĩ như vậy.
"Được rồi, đến đây thôi, ngươi không cần tiễn nữa!"
Khi Hoa Khỉ Dung đã quan sát đủ, nàng liền quay người ngăn Phương Trần tiếp tục tiễn mình.
Mà Phương Trần đang đi theo sau lưng Hoa Khỉ Dung, thấy đối phương đột nhiên quay người, liền lập tức dời ánh mắt khỏi vòng eo thon thả như liễu và những đường cong yểu điệu quyến rũ của nàng.
Hắn cũng ngắm đủ rồi