Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 210: CHƯƠNG 210: VÁN CƯỢC VỚI LỆ PHỤC

Đạm Nhiên tông.

Nhược Nguyệt cốc.

Có Lăng Tu Nguyên giúp đỡ, lần này Phương Trần không cần phải chạy đông chạy tây đã tìm được Lệ Phục.

Lúc này, Lệ Phục đang lơ lửng giữa không trung, đứng trước một cái cây, đưa tay sờ sờ thân cây.

Phương Trần ngẩn người: "Sư tôn đang làm gì vậy? Hỏi cây xem có thể cành gãy mọc lại được không à?"

"Ai biết, chắc lại lên cơn rồi."

Lăng Tu Nguyên chẳng lấy làm lạ, vừa thuận miệng trả lời, vừa phất tay ngăn cách mọi sự dò xét nhắm vào Nhược Nguyệt cốc.

Sau đó, hắn dẫn Phương Trần đến gần Lệ Phục.

Thấy có người tới gần, Lệ Phục quay đầu lại hỏi: "Các ngươi tới đây làm gì?"

Lăng Tu Nguyên đang lười chẳng buồn lựa lời, thuận miệng đáp: "Nhớ ngươi nên đến thăm ngươi một chút."

Lệ Phục nhíu mày, lập tức hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đã thành thân, hơn nữa cả ta và ngươi đều là đấng mày râu, đừng có buồn nôn như thế!"

"Sau này đừng có nhớ ta!"

Lăng Tu Nguyên im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên nổi giận: "Phương Trần, rút kiếm ra, ta phải xiên chết hắn."

Phương Trần vội vàng cản Lăng Tu Nguyên: "Tổ sư bình tĩnh..."

Sau đó, để đánh trống lảng, Phương Trần bèn hỏi Lệ Phục: "Sư tôn, người đang làm gì thế ạ?"

Lệ Phục chỉ vào cái cây, chậm rãi nói: "Ta đang chờ nó đản sinh linh trí."

"Ta đã quan sát nó rất lâu rồi. Trong khoảng thời gian này, nó liên tục bị người của Đạm Nhiên tông chặt mất tay chân, ấy thế mà lần nào cũng có thể mọc lại cành mới, chắc hẳn sau khi khai mở linh trí sẽ là một tài năng tốt, tương lai có thể giao cho ngươi dạy dỗ."

Phương Trần nhất thời há hốc miệng, không nói nên lời.

Hắn liếc nhìn những nhánh cây mới nhú, suýt nữa thì phát điên.

Cái việc người ta tỉa cành rồi nó mọc nhánh mới mà sư tôn cũng gọi là cành gãy mọc lại được à...

Cây nào mà chẳng thế?!

Lệ Phục lại nói: "Có điều, nếu ngươi muốn nhận nó làm đồ đệ thì ta cũng có thể nhường cho ngươi!"

Nhìn những nhánh cây lởm chởm, Phương Trần điên cuồng lắc đầu: "... Con không muốn đâu, sư tôn!"

"Con không xứng dạy nó!"

Lệ Phục hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ hơi bất mãn với thái độ của Phương Trần: "Trên đời này làm gì có ai mà ngươi không dạy nổi?!"

"Lần này tha cho ngươi, sau này không được tự ti như thế nữa!"

Phương Trần: "..."

Lăng Tu Nguyên nghe không nổi nữa, bèn vào thẳng vấn đề: "Lệ Phục, ta tìm ngươi có chút việc."

Lệ Phục thản nhiên đáp: "Nói."

Lăng Tu Nguyên cười khẩy: "Ngươi có dám đánh cược với ta không?"

"Ngươi tự xưng pháp bảo của mình không gì không làm được, vậy có dám để đồ đệ của ngươi dùng Độ Ách thần binh đâm một nhát lên Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch của ngươi không?"

"Hơn nữa, Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch của ngươi không được phép sử dụng bất kỳ phòng ngự nào, ngươi cũng không được khống chế nó."

Lệ Phục thường chỉ ăn hai chiêu: một là khích tướng, hai là nịnh nọt.

Lăng Tu Nguyên thà chết chứ không nịnh bợ, nên dĩ nhiên phải dùng kế khích tướng.

Có điều, xét đến việc Phương Trần cầm Độ Ách thần binh chắc chắn không phá nổi phòng ngự của Lệ Phục, hắn đành phải thêm một điều kiện hạn chế.

Còn về lý do tại sao Lăng Tu Nguyên không tự mình cầm Độ Ách thần binh...

Đó là vì Độ Ách thần binh do tiên nhân ban tặng, chỉ người được ban cho mới có thể nắm giữ và sử dụng, người khác không cách nào cướp đoạt.

Nếu không, chỉ cần một món Độ Ách thần binh xuất thế cũng đủ để dấy lên vô số trận gió tanh mưa máu trong giới tu tiên!

Nhưng Lệ Phục lại thản nhiên nói: "Ta từ chối."

Lăng Tu Nguyên sa sầm mặt mày: "Tại sao? Chẳng lẽ ngươi không dám?"

Lệ Phục lắc đầu: "Không phải."

Lăng Tu Nguyên nhíu mày: "Vậy tại sao ngươi không cho ta thử?"

Lệ Phục lạnh nhạt đáp: "Bởi vì ta không có Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch, ta chỉ có Vạn Cổ Bất Hủ Thạch."

Lăng Tu Nguyên: "..."

Phương Trần: "..."

Lăng Tu Nguyên nhìn sang Phương Trần, truyền âm hỏi: "Hắn bắt đầu đổi tên pháp bảo từ bao giờ thế? Trước đây có thấy đâu!"

Phương Trần do dự truyền âm trả lời: "Mới... mới mấy hôm trước thôi, lúc đó hình như nó còn tên là Thương Hải Thần Thạch..."

Nghe vậy, Lăng Tu Nguyên thở dài một hơi, trông như già đi mấy trăm tuổi: "Thôi được."

Sau khi biết được tên chính xác của pháp bảo, Lăng Tu Nguyên bảo Lệ Phục mang Vạn Cổ Bất Hủ Thạch tới, rồi lại bảo Phương Trần lấy Độ Ách thần binh ra.

Khi Phương Trần triệu hồi Thần Tướng Khải, chuẩn bị lấy Độ Ách thần binh ra, Lệ Phục nhướng mày: "Đây là công pháp gì của ngươi?"

Phương Trần đáp: "Thưa sư tôn, đây là tuyệt học gia truyền của con, Thần Tướng Khải."

Hắn liếc nhìn lớp sương đỏ, rồi nhếch mép lắc đầu: "Chẳng trách ngươi tự ti, học loại công pháp này thì đúng là không còn mặt mũi nào mà nhận đồ đệ."

"Ta đề nghị ngươi phế công, chuyên tu Thượng Cổ Thần Khu đi!"

Phương Trần: "..."

Thần Tướng Đạo Cốt, Thần Tướng Khải màu đỏ mang tư chất tiên nhân, sao lại khiến người ta tự ti được chứ?

Lăng Tu Nguyên hết sức bất đắc dĩ, truyền âm nói: "Ngươi nói nhảm với hắn làm gì, mau thử nghiệm đi."

Phương Trần dở khóc dở cười lấy Độ Ách thần binh ra: "Vâng!"

Sau đó, hắn đâm Độ Ách thần binh vào Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch.

Lệ Phục đã chủ động gỡ bỏ phòng ngự của Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch, vì vậy, Phương Trần đâm vào sâu bằng nửa đốt ngón út mà không gặp chút trở ngại nào.

Sau đó, Lăng Tu Nguyên thấy kiếp lực trên Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch không hề thay đổi, liền vui mừng nói: "Xem ra nó sẽ không hút kiếp lực."

Phương Trần rút Độ Ách thần binh đang cắm trên Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch ra.

Vừa rút ra, vết nứt trên quả cầu đá nhỏ đã tự động khép lại.

Lệ Phục bèn nói: "Các ngươi đang làm cái gì vậy?"

"Dùng thanh đoản kiếm yếu ớt không chịu nổi một đòn này mà đòi công phá Vạn Cổ Bất Hủ Thạch của ta à?"

Lăng Tu Nguyên cười khà khà: "Pháp bảo của ngươi quả nhiên lợi hại, bội phục, bội phục."

Lệ Phục thản nhiên nói: "Không cần ngươi bội phục, thực lực của ta không cần bất kỳ ai công nhận."

Lăng Tu Nguyên thấy vậy liền rèn sắt khi còn nóng: "Nếu đã thế, chúng ta cược thêm một ván nữa, vậy ngươi có dám để đồ đệ của ngươi đâm một kiếm lên người ngươi không?"

"Ngươi cũng không được có bất kỳ phòng ngự nào!"

"Nếu ngươi không sứt một cọng lông, coi như ngươi thắng!"

Nhưng Lệ Phục nghe vậy, lông mày nhíu lại: "Tại sao ta phải làm cái chuyện nhàm chán và vô nghĩa như thế với ngươi?"

Lăng Tu Nguyên: "..."

Phương Trần do dự nói: "Tổ sư, hay là thôi đi ạ..."

Tuy vừa rồi đồng ý rất nhanh, nhưng nghĩ đến việc đâm vào người sư tôn, Phương Trần vẫn cảm thấy chuyện này có hơi đại nghịch bất đạo.

Hơn nữa, kiếp lực của Ngộ Đạo Tiên Thạch không hề thay đổi, Phương Trần cảm thấy chắc mình cũng sẽ không có vấn đề gì!

Nhưng Lăng Tu Nguyên còn chưa kịp nói gì, Lệ Phục đã lên tiếng: "Tại sao lại thôi?"

Lần này, đến lượt Lăng Tu Nguyên ngạc nhiên: "Chẳng phải chính ngươi nói nó vô nghĩa sao?"

Lệ Phục thản nhiên đáp: "Ta chỉ nói ván cược không có tiền cược thì mới vô nghĩa thôi."

"Chỉ khi có tiền cược, mọi thứ mới có ý nghĩa."

Lăng Tu Nguyên: "..."

Nên nói ngươi thông minh hay không thông minh đây?

Lăng Tu Nguyên bèn hỏi: "Nếu đã vậy, ngươi muốn cược cái gì?"

Giờ phút này, Lăng Tu Nguyên đã chuẩn bị sẵn sàng, bất kể Lệ Phục đưa ra yêu cầu gì, hắn cũng nhất định sẽ đáp ứng.

Sau đó đợi Lệ Phục hoàn toàn tỉnh táo lại, bắt hắn trả lại gấp bội là được!

Thế nhưng, Lệ Phục chỉ vào cái cây, nói: "Ta muốn cái cây này, sau này nó thuộc về ta."

"Người của Đạm Nhiên tông các ngươi không được phép tranh đồ đệ với ta, cũng không được phép lại như bây giờ, thu đồ đệ của ta vào cái ngọn Xích Tôn sơn vô dụng của các ngươi, hiểu chưa?"

Lăng Tu Nguyên im lặng hồi lâu: "Được!"

Một lát sau.

Thí nghiệm kết thúc.

Lệ Phục có được cái cây.

Phương Trần và Lăng Tu Nguyên có được kết quả mong muốn.

Cả ba đều mặt mày hớn hở.

Lệ Phục khinh bỉ nhìn Lăng Tu Nguyên: "Bày ra một ván cược ngu xuẩn như thế, lấy một đứa đồ đệ tiền đồ vô lượng ra để đánh một ván cược cầm chắc phần thua, với cái năng lực quyết sách kiểu này, không biết tương lai Đạm Nhiên tông trong tay ngươi sẽ thê thảm đến mức nào nữa."

"Đúng, đúng, đúng."

Lăng Tu Nguyên cười gật đầu: "Ta là thằng ngu nhất."

"Bây giờ chúng ta cược ván thứ ba đi!"

Phương Trần ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Lăng Tu Nguyên, còn có ván cược gì nữa?

Lệ Phục hỏi: "Tiền cược là gì?"

Lăng Tu Nguyên chỉ vào xung quanh cái cây: "Ta đem mấy cái cây còn lại cho ngươi hết."

"Sau này Đạm Nhiên tông cũng sẽ không động đến chúng nữa."

Nghe vậy, Lệ Phục gật đầu: "Cũng được, tuy ta chưa để ý đến chúng, nhưng chắc chúng cũng không tệ."

"Ta đồng ý!"

"Lần này cược cái gì?"

Lăng Tu Nguyên nói: "Dùng kiếp lực tấn công ta!"

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!