Dực Hung hoảng cả lên, từ trên cây nhảy dựng xuống: "Ta chỉ bảo các nàng quỳ lạy ta thôi mà, ta có làm gì đâu!"
Phương Trần gật gù: "Đúng đúng đúng! Chỉ là quỳ lạy thôi!"
"Quản gia nhà ta nói ngươi còn điểm danh yêu cầu phải thon thả, xinh đẹp, thướt tha, yêu kiều, quyến rũ cơ mà..."
"Ngươi chắc là chỉ để quỳ lạy thôi không?"
Dực Hung kháng nghị: "Ta đâu có yêu cầu nhiều thế, ngươi đừng có mà vu khống ta."
"Với lại, nếu ta có làm gì thật, các ngươi về gấp như vậy, ta chắc chắn không kịp dọn dẹp hiện trường."
Lăng Tu Nguyên thản nhiên nói: "Khó nói lắm, ta từng thấy có con yêu hổ nhanh như chớp đấy!"
"Huống hồ, dọn dẹp hiện trường thì có gì khó với tu sĩ chứ?"
Dực Hung vò đầu bứt tai, cuống lên: "Đó là mấy con yêu hổ cùi bắp, Càn Khôn Thánh Hổ chúng ta nổi tiếng là dẻo dai bền bỉ nhất."
Lăng Tu Nguyên đầy ẩn ý gật đầu: "Được, ta tin ngươi!"
Dực Hung: "..."
Hắn còn muốn giải thích thêm, nhưng Phương Trần đã bịt chặt miệng hắn lại, không cho hắn mở lời.
Dực Hung chỉ có thể "ô ô ô" mà không phát ra được tiếng nào.
Phương Trần nói: "Tổ sư, chúng ta đi làm chuyện chính thôi, giúp tằng tổ xua tan kiếp lực!"
Lăng Tu Nguyên gật đầu: "Đi thôi, giải quyết xong kiếp lực, để Quang Dự không đến mức vì nó mà bỏ mạng, sau đó chúng ta sẽ về Đạm Nhiên Tông."
Nói xong, hai người liền rời đi.
Đến cũng vội vàng, đi cũng vội vã, hai người này khiến Dực Hung chỉ biết cạn lời.
Các ngươi đã định đi rồi, còn cố tình quay về một chuyến làm gì?
Chỉ để dần ta một trận thôi sao?
...
Phương Quang Dự là con trai của Phương Duy Minh, nói cách khác, ông cũng là cháu họ của Lăng Tu Nguyên, năm đó quan hệ của họ đã rất tốt.
Về sau, khi Phương Quang Dự bị kiếp lực xâm nhập, trọng thương ngã gục, chính Lăng Tu Nguyên đã ra tay cứu giúp.
Vì vậy, lần này đi tìm Phương Quang Dự, Lăng Tu Nguyên không cần hỏi người nhà họ Phương mà trực tiếp dẫn Phương Trần đến nơi bế quan của ông!
Tại ngoại ô Nguy Thành, bên trong một khu rừng đào.
Lăng Tu Nguyên dẫn Phương Trần đến trước một sơn động, kết ấn mở ra một tòa trận pháp. Vừa bước vào sơn động, cảnh vật trước mắt Phương Trần bỗng xoay chuyển, để rồi hắn kinh ngạc nhận ra mình đã đặt chân lên một vùng đồng bằng bao la.
Đồng bằng vô cùng rộng lớn, mênh mông vô tận, bầu trời thì trong xanh vạn dặm không gợn mây, quả là một ngày thời tiết đẹp, dễ chịu.
Giữa vùng bình nguyên rộng lớn ấy, có một lò đan khổng lồ đang được đặt ở đó.
Từ bên trong lò đan, từng luồng kiếp lực hung tàn, bạo ngược, tràn ngập ý niệm hủy diệt đang lan tỏa ra...
"Đây là pháp bảo đỉnh cấp của Đan Đỉnh Thiên dùng để trị liệu thương thế do kiếp lực gây ra."
Lăng Tu Nguyên giới thiệu ngắn gọn.
Phương Trần chợt hiểu ra.
Đan Đỉnh Thiên, cũng giống như Uẩn Linh Động Thiên, Đạm Nhiên Tông và Đức Thánh Tông, đều thuộc chín đại tông môn của Linh Giới, tu sĩ trong đó đa phần là đan tu.
Còn về pháp bảo này, Phương Trần đoán rằng, e là Đan Đỉnh Thiên nể mặt địa vị của nhà họ Phương và việc viễn tổ Phương Kỳ từng là tổ sư của Đan Đỉnh Thiên nên mới cho mượn.
Đúng lúc này.
Ầm ầm!
Trong lò đan đột nhiên truyền đến tiếng nổ dữ dội, ngay sau đó, bầu trời vốn trong xanh vạn dặm không gợn mây bỗng chốc hóa thành một màu đen kịt, mây đen cuồn cuộn như bàn tay quỷ dữ che lấp ánh mặt trời, một luồng uy áp kinh thiên động địa cũng ập đến trong nháy mắt...
Phương Trần bị luồng uy áp này đè ép đến mức thân thể chấn động mạnh, lồng ngực vô cùng bí bách, đau đớn đến nghẹt thở, khiến hắn cảm thấy nếu giây tiếp theo không phun ra một ngụm máu tươi thì áp lực kia sẽ không thể nào tiêu tan.
May mắn thay, Lăng Tu Nguyên với vẻ mặt ngưng trọng đã nhanh chóng ra tay, đưa Phương Trần rời xa khỏi kiếp vân, hóa giải áp lực.
Sau đó, kiếp vân ngưng tụ hoàn tất, một đạo kiếp lôi giáng thẳng xuống lò đan...
Ầm — —
Tiếng nổ kinh hoàng vang vọng khắp nơi, lò đan không hề hấn gì, nhưng Phương Trần có thể nghe thấy rõ một tiếng rên khẽ vô cùng yếu ớt truyền ra từ bên trong...
Tiếp đó, kiếp vân lại giáng xuống hai đạo lôi nữa, sau một trận điện quang chói lòa thì mới từ từ tan đi.
Phương Trần thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt có phần nghiêm trọng: "Tổ sư, đây chính là cái giá phải trả khi bị kiếp lực nhập thể sao?"
Lúc đám mây đen kia xuất hiện, Phương Trần đã cảm nhận rất rõ ràng, khí tức bên trong nó và khí tức kiếp lực trong lò đan không có gì khác biệt.
Hiển nhiên, đám mây đen này xuất hiện là vì Phương Quang Dự!
Còn việc hắn bị chấn động đến tức ngực khó thở, đơn giản là do tu vi quá yếu mà thôi...
Lăng Tu Nguyên gật đầu nói: "Đúng vậy!"
"Kiếp lực nhập thể sẽ gây ra một vài hậu quả cho tu sĩ Độ Kiếp, ví dụ như ăn mòn nguyên thần, bào mòn khí huyết, và thường xuyên ngưng tụ kiếp vân để giáng lôi kiếp xuống..."
"Tuy uy lực của loại lôi kiếp này không bằng lôi kiếp thật sự khi độ kiếp, cũng có thể mượn ngoại vật để chống đỡ, nhưng ngày nào cũng bị sét đánh, cộng thêm kiếp lực bào mòn trong cơ thể, cái cảm giác này thật không dễ chịu chút nào."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, tu sĩ Độ Kiếp bình thường dù bị kiếp lực xâm nhập cũng không đến mức thường xuyên gặp lôi kiếp."
"Tằng tổ của ngươi là do số quá nhọ nên mới dẫn đến cảnh ngày nào cũng bị sét đánh mà thôi."
Phương Trần nghe xong không khỏi lè lưỡi.
Thảo nào Phương Quang Dự không lọt vào danh sách 【Sát Toàn Gia】.
Ngày nào cũng bị sét đánh, sống thêm được vài năm đã là quá giỏi rồi!
Tuy nhiên, khi chứng kiến tằng tổ của mình bị sét đánh, Phương Trần đã nhận ra sự khác biệt giữa lôi kiếp của đối phương và lôi kiếp của mình.
Mặc dù lôi kiếp của Phương Quang Dự vẫn điên cuồng, bạo ngược và tràn ngập cảm giác hủy diệt tất cả, nhưng nó có vẻ không giống với lôi kiếp của hắn lắm.
Cảm giác như, lôi kiếp của Phương Quang Dự không được thông minh cho lắm!
Lôi kiếp mà hắn gặp phải thì khôn lỏi hơn nhiều!
Chúng nó biết đánh lén, còn kiếp lực của Phương Quang Dự thì chỉ biết ngây ngốc bổ ba phát vào lò đan là xong.
"Xem ra mình đúng là sự tồn tại đặc biệt nhất thế giới này rồi, đến cả lôi kiếp cũng vì nhắm vào mình mà tiến hóa cho có trí tuệ hơn..."
Phương Trần bĩu môi, thầm cảm thán trong lòng...
Ở cái mảng này, mình hoàn toàn không cần dựa dẫm vào bất kỳ ngoại vật nào mà vẫn hiên ngang đứng top 1 thế giới!
Sau khi kiếp vân tan biến hoàn toàn, Lăng Tu Nguyên quan sát một lúc, xác nhận không còn lôi kiếp nữa mới dẫn Phương Trần tiến lên.
Ông vừa đến gần, một giọng nói yếu ớt đã truyền ra từ bên trong: "Lăng sư bá, sao ngài lại đột nhiên đến đây?"
"Đan Đỉnh Thiên vừa gửi đan dược và thiên tài địa bảo cho ta rồi, ngài không cần lo lắng đâu!"
Nghe vậy, Lăng Tu Nguyên mỉm cười: "Quang Dự, lần này ta đến không phải để đưa đan dược, ta mang hậu duệ kiệt xuất nhất của ngươi đến gặp ngươi đây!"
"Nó đã thức tỉnh được Thần Tướng Khải màu đỏ rồi!"
Nghe những lời này, giọng nói yếu ớt bên trong thoáng chốc kinh ngạc: "Thần Tướng Khải màu đỏ?"
Ngay sau đó, lò đan từ từ mở ra, một lão giả mặc áo bào trắng, khuôn mặt hốc hác, đầu trọc lóc, chậm rãi bay ra từ bên trong.
Ông chính là cường giả mạnh nhất hiện tại của nhà họ Phương, Phương Quang Dự!
Khi đáp xuống đất, ánh mắt ông lập tức dừng lại trên người Phương Trần.
Theo hiệu lệnh của Lăng Tu Nguyên, bề mặt cơ thể Phương Trần khẽ lóe lên một vầng sáng đỏ!
Đây là minh chứng cho sự tồn tại của Thần Tướng Khải màu đỏ!
Ngay lập tức, hắn hành lễ với Phương Quang Dự: "Tằng tôn Phương Trần, bái kiến tằng tổ!"
Đôi mắt có phần trũng sâu của Phương Quang Dự ánh lên vẻ kinh ngạc và kích động: "Tốt, tốt, không cần đa lễ!"
"Phương Trần, ngươi là con của Cửu Đỉnh hay Cửu Thiên?"
"Gia phụ là Phương Cửu Đỉnh!"
Phương Quang Dự lộ vẻ cảm khái: "Cửu Đỉnh à... Thằng nhóc này, vận khí cũng tốt thật."
"Năm đó khi ta gặp nó, cũng không ngờ nó có thể sinh ra một thiên tài như con!"
Phương Trần nói: "Đều là nhờ phúc của tằng tổ, nếu không có ngài bảo vệ nhà họ Phương, con cũng không thể bình an lớn lên được!"
Lăng Tu Nguyên đứng bên cạnh liếc Phương Trần một cái, trong lòng cười lạnh...
Tên nhóc này, hễ gặp ai lần đầu cũng trưng ra cái bộ dạng khiêm tốn, lễ phép giả tạo này.
Nhưng chắc chắn chỉ cần Phương Quang Dự tỏ ra hiền hòa một chút thôi, cái mồm của thằng nhóc này sẽ bắt đầu lầy lội ngay...