Phương Trần nắn bóp khối thịt trên mặt Dực Hung, nói: "Đừng nói nhảm, đi gác cửa, đừng để người nào tiến vào."
"A!"
Dực Hung ngoan ngoãn kéo bốn cái chân đi qua.
Chờ Dực Hung đứng ở cửa ra vào, sau lưng lập tức truyền đến tiếng "bịch".
Hắn quay đầu nhìn lại, Phương Trần thất khiếu chảy máu, nghiêng đầu ngã vật xuống.
Dực Hung lập tức ôm đầu rên rỉ: "Ít nhất cũng cho ta chút thời gian chuẩn bị chứ, sao ngươi cứ chết bất đắc kỳ tử hoài vậy?"
Chờ Phương Trần sau khi đứng dậy, hắn liền hài lòng gật đầu.
Công năng hồi phục của Hệ Thống đúng là đỉnh của chóp!
Kiếp lực vừa mất lập tức liền trở về!
Vừa rồi trước mặt Lăng Tu Nguyên, hắn không dám dùng phương pháp hồi phục này.
Phương Trần trong lòng hài lòng: "Cứ như vậy, thời gian dựng kiếp thai sẽ nhanh hơn!"
Lăng Tu Nguyên nói mấy năm, vẫn là quá chậm!
Có thứ lợi hại giúp hồi phục thế này, hắn vẫn có thể nhanh chóng như trước!
"Có điều, việc tấn cấp chỉ trong một đêm như lần đầu là không thể nào, dựng kiếp thai chỉ là bước đầu tiên, còn có rút ra lực lượng, xuất sinh rồi độ kiếp hoặc là xuất sinh cũng độ kiếp chờ hai bước nữa cơ..."
Phương Trần phiền muộn thở dài một hơi, lo lắng cho tương lai.
Sau đó, hắn lấy ra Độ Ách Thần Binh, Tiểu Hắc Kiếm cấp tốc ngưng tụ mà ra.
Dực Hung tò mò nhìn quanh hai mắt, liền cố ý phạm tiện, cười hắc hắc: "Trần ca, ngươi kỹ tính thật."
Phương Trần không thèm để ý hắn, nhưng bên ngoài thân dấy lên các loại quang mang đỏ đen trắng xanh...
...
"Đại Giải Phong Thuật!"
Đem Dực Hung treo về trên cây, Phương Trần nắm Độ Ách Thần Binh, trong đôi mắt quang mang lấp lóe.
Hắn trở về tiểu viện, cũng là muốn dùng Đại Giải Phong Thuật, nghiên cứu một chút kết cấu bên trong của Độ Ách Thần Binh.
Nếu như có thể mượn nhờ phương pháp này, hiểu rõ, quen thuộc và phỏng chế được thì hắn liền lãi to vãi chưởng!
Nhưng rất đáng tiếc, hắn chỉ có thể nhìn hiểu phong ấn bề mặt của Độ Ách Thần Binh.
Còn về kết cấu bên trong, hắn cái gì cũng nhìn không hiểu, chỉ có thể trố mắt nhìn vào bề mặt đen kịt.
"Cái phong ấn này ta xem một chút, cái này không thể chạm vào, giải phong rồi thì không thể phối hợp trận pháp để trói buộc kiếp lực. Cái này cũng không được, đây là phong ấn 999 trọng để tránh né pháp tắc Tiên giới ư? Đỉnh của chóp! Thật muốn học cái phong ấn này, ừm... nhưng mà học không nổi."
Xem hết tầng tầng phong ấn xong, Phương Trần chỉ có thể thở dài một tiếng.
Cái thứ này đúng là hại não!
Phương Trần cảm thấy, lúc này mình liền giống như học sinh cầm đáp án tham khảo để làm bài toán!
Đáp án tham khảo, hắn tuy rằng nhìn hiểu, cũng biết cách chép.
Nhưng, nếu bảo hắn phỏng theo đề này để ra một đề tương tự, thì hắn lại chịu...
Không thu được gì, Phương Trần liền đem Độ Ách Thần Binh tan trở về Thần Tướng Khải.
Sau đó, hắn sờ lên cằm: "Tuy rằng, có Hệ Thống phục sinh rồi thì tác dụng tu luyện của Độ Ách Thần Binh không lớn, nhưng, nếu như có thể mở rộng cực hạn dung nạp của Độ Ách Thần Binh, lấy ra giúp những người ở Độ Kiếp kỳ khác khu kiếp, rồi mời chào bọn họ tiến vào gia phả thì đây vẫn có thể xem là một phương pháp tốt!"
"Nếu như ta muốn mở rộng cực hạn dung nạp của Độ Ách Thần Binh, e rằng phải liên quan đến Thần Tướng Khải."
"Mà muốn tu luyện Thần Tướng Khải, phương pháp nhanh nhất cũng là giúp tằng tổ hoàn toàn khu kiếp..."
"Ừm..."
Tại chỗ Phương Quang Dự, Phương Trần nhất thời lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan: muốn gà thì phải có trứng, muốn trứng thì phải có gà.
Phương Quang Dự tạm thời không đi thông, Phương Trần chỉ có thể từ bỏ, lập tức đứng dậy rời khỏi tiểu viện, thừa dịp tà ác đại năng Lăng Tu Nguyên còn chưa trở về, đi từ đường bên kia thúc giục việc cưới gả.
Còn về Dực Hung thì tự nguyện ở trên cây trông nhà.
Đến từ đường sau.
Phương Trần kinh ngạc phát hiện, toàn bộ từ đường đã được trang hoàng lộng lẫy, tràn ngập không khí vui mừng, mà trước linh vị bài, vậy mà đứng năm cặp tân nhân khoác hỉ phục!
Thực lực của bọn họ cao thấp không đều, nhưng cơ bản đều ở Kim Đan kỳ.
Điều này khiến Phương Trần trong lòng kinh hỉ vạn phần.
Đây chính là hiệu suất của Phương gia ta sao?
Cái này không khỏi cũng quá đỉnh.
Hoàn toàn giảm bớt công sức thúc giục cưới gả của mình rồi!
Không tệ không tệ.
Bảng vàng danh dự của Phương gia lại sắp có thêm người mới.
Mà Phương Thương Hải thì chắp tay đứng một bên, mỉm cười dõi theo mọi thứ.
"Đại trưởng lão!"
Phương Trần vượt qua đám người bận rộn, đi đến trước mặt Phương Thương Hải.
"Trần nhi!"
Thấy thế, Phương Thương Hải cười gật đầu, hỏi: "Ngươi đến từ đường, có chuyện gì sao?"
"Ta chỉ đi dạo một chút..."
Phương Trần cười hắc hắc, lập tức hỏi: "Đúng rồi, sao từ đường lại náo nhiệt thế này ạ?"
Phương Thương Hải cười tủm tỉm nói: "Mấy đứa con cháu Phương gia kết thân, đang theo quy củ, đến bái kiến tổ tiên!"
"Ý của tổ tiên, thế hệ hậu bối chúng ta, tự nhiên không thể không tuân thủ!"
Phương Trần nghe vậy, càng phát ra hài lòng, hưng phấn gật đầu nói: "Đại trưởng lão, nếu tổ tiên ở Tiên giới mà biết được chuyện này, chắc chắn sẽ rất vui!"
"Không sai."
Phương Thương Hải cũng theo cười híp mắt gật đầu nói.
Sau khi Phương Trần mang ý chỉ thúc giục cưới gả của tổ tiên đến, nội bộ Phương gia nhất thời nhận được sự chú ý mười hai vạn phần, chuyển trọng tâm chiến lược sang việc cưới vợ chiêu tế, còn đưa ra những phần thưởng cực kỳ phong phú.
Mấy ngày trước đây, Phương Trần nhờ thiên tư mà được Lăng Tu Nguyên coi trọng, dẫn đến địa vị cả nhà thăng tiến mãnh liệt, kích thích không ít người hâm mộ ghen tỵ dự định nắm chặt thời gian sinh ra một Thần Tướng Khải màu đỏ cam vàng xanh.
Bây giờ, lại có phần thưởng phía trước, tự nhiên là khiến vốn đã rục rịch mấy cặp nam nữ liền lập tức hành động.
Phương gia ba ngày, liền có thêm hai nàng dâu, ba người ở rể.
Có người mười bảy mười tám tuổi thành thân, cũng có thiếu niên hơn trăm tuổi kết hôn muộn tìm được nữ tử hơn năm mươi tuổi vừa độ tuổi...
Sau đó, có người liền giơ một tấm giấy đỏ, bước lên đài, đứng trước linh vị bài, bảo tân nhân quỳ xuống, rồi bắt đầu đọc: "Nay, năm cặp tân nhân hồng án tương trang, tân hôn đại hỉ, tổ tiên Phương gia ban thưởng chúc phúc, nguyện đồng tâm đồng đức, chung tư diễn khánh, vạn niên hảo hợp, trường sinh bất tử, dắt tay Đại Thừa..."
Nghe lời chúc phúc, Phương Trần cười đến không ngậm miệng được, trong lòng vì đám người này kết hôn mà cao hứng!
Chờ thông lệ chúc phúc từ sau khi kết thúc, người kia liền cất cao giọng nói: "Mời gia phả, quỳ tổ tiên!"
Năm cặp tân nhân lập tức bắt đầu dập đầu.
Trong lúc mười người dập đầu, Phương Trần cười híp mắt lập tức lặng yên lui ra từ đường.
Bọn họ đều muốn tiến gia phả, mình mà đứng ở chỗ này, đột phá bất ngờ, vậy thì cướp mất hào quang của người khác!
Như vậy không tốt!
Bất quá, Phương Trần cũng là nghĩ nhiều.
Gia phả nhiều Kim Đan như vậy, hiệu quả cũng chỉ bình thường, vẻn vẹn giúp tăng tốc và tăng phúc một chút mà thôi.
Nhưng điều này đã khiến Phương Trần hết sức cao hứng.
Chủ yếu là Đại trưởng lão, người này nói lời đáng nghe, hiệu suất lại cao!
Thật là khiến người ta kính nể!
Đáng đời hắn làm Đại trưởng lão!
Sau đó, Phương Trần xin phép Phương Thương Hải, nói mình muốn đi diễn võ trường dạy tiểu hài tử.
Phương Thương Hải rất là cảm động, Phương Trần đúng là tâm huyết vì Phương gia, là người con cháu hiếu hiền bậc nhất trong nhà!
Hắn lập tức phái một tên thủ hạ quản lý diễn võ trường, đi cùng Phương Trần.
Phương Trần lần này đã có kinh nghiệm, tuy rằng có người đi cùng, nhưng hắn vẫn đi khố phòng Phương gia xin một khối mặt nạ che khuất khuôn mặt, cũng vận dụng thuật pháp ẩn nặc khí tức, đem tu vi khống chế tại Trúc Cơ kỳ!
Có ba lớp chuẩn bị, Phương Trần lần này liền thành công.
Hôm nay ở diễn võ trường, mỗi đứa trẻ đều vô cùng phấn khích...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn