Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 225: CHƯƠNG 225: NHẤT THIÊN TAM BÁCH

Tiên Nhan thụ nửa ngày không hề động tĩnh, nhưng vẫn đang vô cùng chấn kinh.

Hành động của Phương Trần khiến nó vô cùng bất ngờ!

Một cái cây, hiển nhiên rất khó đấu trí đấu dũng với một con người.

Huống chi đối phương lại là loại tu sĩ chuyên đi đường tắt, không theo lẽ thường như Phương Trần...

Vừa rồi, sau khi bôi đầy máu lên cành Tiên Nhan thụ, Phương Trần thấy nó nửa ngày không có động tĩnh, lại thêm phán đoán của Lăng Tu Nguyên rằng cành cây này vô dụng, nên hắn vốn cũng đã định từ bỏ!

Nhưng bảo bối đã cầm trong tay, Phương Trần lại vô cùng nóng lòng muốn thử nghiệm và tìm tòi, nên thực sự không muốn từ bỏ.

Hắn dứt khoát nghĩ ra mấy phương pháp. Thứ nhất, hắn giả thiết rằng Tiên Nhan thụ vốn thông minh này đang giả chết, có lẽ sau khi hắn và Dực Hung rời đi, Tiên Nhan thụ này sẽ uống máu của hắn cũng không chừng.

Thứ hai, nếu sau khi mình rời đi mà Tiên Nhan thụ vẫn không có phản ứng gì, vậy hắn sẽ cầm dao chém thử xem. Đương nhiên, để tránh một nhát chém nát cành Tiên Nhan thụ, hắn định dùng một con dao nhỏ không phải pháp bảo, từ từ cắt thử.

Biết đâu cành cây này bị cắt đau quá lại khóc lên thì sao?

Thứ ba, nếu cành cây này thật sự không có tác dụng, vậy hắn sẽ đem thứ này đi trồng thử, tiện thể tìm trưởng lão Vi Nghi Vi hỏi thăm kiến thức về hoa cỏ.

Nhưng Phương Trần cảm thấy khả năng trồng thành công không cao, rốt cuộc nếu có thể trồng được thì Lăng Tu Nguyên đã sớm bảo hắn trồng rồi.

Thứ tư, thứ năm, thứ sáu...

Tóm lại, Phương Trần đã vạch ra một vài kế hoạch, dự định lần lượt thử nghiệm xem cành cây này rốt cuộc có tác dụng hay không.

Nhưng hắn không ngờ rằng mình lại may mắn đến thế.

Vừa mới bắt đầu thử nghiệm phương pháp thứ nhất, đã lừa được tên này ra mặt rồi!

Tên này, ngay từ đầu đã giả chết.

Bây giờ, Tiên Nhan thụ này nhân lúc mình bỏ đi, liền lập tức bắt đầu hấp thụ Chí Tôn Bảo Nhân Huyết mà mình bôi lên cho nó, đồng thời còn muốn ngụy trang bằng cách phun máu tươi ra lại...

Chậc!

Đúng như Lăng Tu Nguyên đã nói, tên này đúng là thông minh thật, có điều... thông minh có hạn.

Chỉ có điều, trong lòng Phương Trần lại có một nghi vấn.

Tên này, nếu đang trong trạng thái giả chết, vậy tại sao Lăng Tu Nguyên lại không nhìn ra?

Đại Thừa kỳ đâu có lý nào lại kém như vậy chứ?

Đi đến trước mặt Tiên Nhan thụ, Phương Trần đè nén nghi hoặc trong lòng, lấy ra chiếc rìu chưa được đặt tên, huơ huơ hai lần trên cành cây, hỏi: "Biết nói chuyện không?"

Quang mang quỷ dị trên bề mặt cành Tiên Nhan thụ thu lại, bên trong truyền ra một giọng nói: "...Biết!"

Giọng nói này không phân biệt được giới tính, nhưng vô cùng dày dặn.

Phương Trần thấy nó phối hợp, hài lòng gật đầu: "Được, vậy bây giờ chúng ta làm quen một chút, tự giới thiệu đi."

Cành Tiên Nhan thụ im lặng một lúc lâu, không nói gì.

Phương Trần thấy vậy, nhíu mày: "Sao không nói gì?"

Cành Tiên Nhan thụ nghi hoặc nói: "Mẫu thụ đã dạy ta, nhân tộc lấy thực lực làm đầu!"

"Bây giờ ngươi lợi hại hơn ta, không phải nên là ngươi nói trước sao?"

Phương Trần: "..."

Cũng lễ phép phết nhỉ!

Tiếp đó, Phương Trần liền nói với cành Tiên Nhan thụ: "Ta tên Phương Trần, đệ tử Xích Tôn sơn của Đạm Nhiên Tông!"

Cành Tiên Nhan thụ thành khẩn trả lời: "Phương Trần, chào ngươi, ta tên Nhất Thiên Tam Bách, là Tiên Nhan tử thụ!"

Phương Trần sững sờ: "Tên của ngươi sao lại kỳ quái như vậy?"

Nhất Thiên Tam Bách đáp: "Ta là tử thụ thứ 1300 của Tiên Nhan mẫu thụ."

"Cho nên, mới có cái tên này!"

Phương Trần nghe vậy, bất giác sờ cằm, ý nghĩ trong đầu xoay chuyển, miệng vẫn tiếp tục hỏi: "Thiên Tam, tại sao Tiên Nhan mẫu thụ lại muốn để lại nhiều tử thụ như vậy?"

Nhất Thiên Tam Bách đáp: "Phương Trần, Tiên Nhan mẫu thụ làm vậy là để duy trì sự sống của loài Tiên Nhan thụ!"

"Nếu có tử thụ sống sót thành công, sẽ có thể mang đến Tiên Nhan thụ mới, làm lớn mạnh tộc quần của chúng ta."

Phương Trần hỏi: "Vậy bây giờ ngươi có biết các huynh đệ tỷ muội của ngươi còn sống không?"

Nhất Thiên Tam Bách thành thật: "Không, trong cảm ứng của ta, mẫu thụ không rõ tung tích, còn các tử thụ khác đều đã chết hết rồi!"

Phương Trần nhíu mày: "Vậy chẳng phải ngươi là kẻ duy nhất sống sót sao?"

Nhất Thiên Tam Bách: "Đúng vậy!"

Phương Trần nghe vậy, khẽ gật đầu, xem ra việc sinh sôi của tộc Tiên Nhan thụ không được thuận lợi cho lắm.

Nhưng trọng điểm mà hắn chú ý thật ra lại là một chuyện khác...

Phương Trần hỏi: "Thiên Tam, vậy ngươi có tác dụng gì với ta không?"

Nhất Thiên Tam Bách hơi khựng lại, hỏi: "Nếu không có tác dụng, ngươi sẽ giết ta sao?"

Phương Trần rất tán thưởng sự thẳng thắn của tên này, đáp: "Đúng."

Nhất Thiên Tam Bách nói: "Vậy thì ta có ích cho ngươi."

Lời nói dối chẳng cao siêu gì cho cam này khiến Phương Trần ngẩn cả người, hắn truy vấn: "Vậy ngươi có ích ở chỗ nào?"

Nhất Thiên Tam Bách nói: "Ngươi hy vọng ta có tác dụng gì?"

Phương Trần suy nghĩ một chút rồi nói: "Tốt nhất là có thể giúp ta trở thành Tiên Tôn."

Nhất Thiên Tam Bách không chút do dự nói: "Vậy ta có thể giúp ngươi trở thành Tiên Tôn."

Phương Trần im lặng một hồi lâu, hắn đột nhiên bắt đầu hoài nghi không biết tên này có phải đang trêu mình không.

Đây là đang cà khịa mình à?

Tù binh nào mà dám láo toét như thế?

Hơn nữa, mình nói chuyện với nó thành thật như vậy, chẳng phải trông đầu óc mình cũng ngơ ngơ hay sao!

Lập tức, Phương Trần suy nghĩ, giơ rìu lên định chém ngang vào giữa Nhất Thiên Tam Bách.

Nhất Thiên Tam Bách lúc này kinh hoảng nói: "Đừng! Xin hãy dừng tay!"

"Ta đã tuân theo lời dạy của mẫu thụ, chỉ nói những lời mà nhân tộc các ngươi thích nghe, tại sao ngươi vẫn muốn chặt ta?"

Phương Trần: "..."

Hắn cười lạnh nói: "Ta rất ghét kẻ nói dối, ngươi không thành thật khai báo, tại sao ta không thể chặt ngươi?"

Nhất Thiên Tam Bách suy nghĩ rồi nói: "Nhưng ta là cây nói dối! Không phải người!"

"Mẹ nó chứ, còn giở trò khôn lỏi với lão tử à..."

Phương Trần nổi giận.

Tên này thế mà còn biết mình đang nói dối ư?

Dực Hung vội vàng biến lớn, ôm lấy Phương Trần, ngăn lại nói: "Trần ca bình tĩnh."

Chờ Phương Trần được ngăn lại và bình tĩnh hơn, Nhất Thiên Tam Bách hỏi: "Giở trò khôn lỏi nghĩa là gì?"

Phương Trần bĩu môi, nói: "Không quan trọng."

Lão tử còn phải giải thích cho ngươi nữa à?

Nhất Thiên Tam Bách nhất thời nói: "Ta biết rồi, cảm ơn ngươi đã dạy bảo, Phương Trần!"

Phương Trần: "Ngươi biết cái gì rồi?"

Nhất Thiên Tam Bách nói: "Giở trò khôn lỏi có nghĩa là không quan trọng."

Hít!

Phương Trần nhất thời hít một hơi khí lạnh, đột nhiên ý thức được tên này có lẽ thật sự không phải đang cố ý trêu chọc mình.

Chắc là IQ thật sự không cao.

Hoặc là, lúc Tiên Nhan mẫu thụ tách Nhất Thiên Tam Bách ra, chỉ đơn giản dạy cho nó một vài kiến thức và đạo lý thô thiển của nhân tộc, dẫn đến tư duy của Nhất Thiên Tam Bách có phần quá thẳng thắn.

So ra thì Dực Hung lúc mới trốn khỏi chuồng thú đúng là một thiên tài!

Phương Trần nghĩ nghĩ, quyết định không vòng vo nữa, hỏi thẳng vấn đề mình muốn biết nhất.

Hắn chỉ Dực Hung, nói với Nhất Thiên Tam Bách: "Vừa rồi ngoài ta và nó ra, lúc còn có một người đàn ông khác ở đây, ngươi có biết không?"

Hắn không muốn nhắc đến Lăng Tu Nguyên hay tổ sư, để tránh Nhất Thiên Tam Bách lại hỏi Lăng Tu Nguyên và tổ sư là ai.

Nhất Thiên Tam Bách nói: "Ta không biết, lúc ta tỉnh lại, chỉ thấy ngươi và con Càn Khôn Thánh Hổ này thôi!"

Phương Trần nghe vậy, nhất thời im lặng, phân tích xem câu nói này của Nhất Thiên Tam Bách là thật hay giả.

Thực ra, Phương Trần vòng vo tam quốc nãy giờ cũng chỉ để hỏi xem Nhất Thiên Tam Bách đã làm thế nào để thoát khỏi sự dò xét của Lăng Tu Nguyên.

Nếu Nhất Thiên Tam Bách học được thuật ẩn thân nào đó từ Tiên Nhan mẫu thụ, một loại thuật pháp có thể qua mặt cả Đại Thừa kỳ, thì đương nhiên là Phương Trần rất muốn có được nó.

Nhưng bây giờ nhìn trạng thái và tu vi gần như bằng không của tên này, dường như thật sự không giống như đã dùng thuật ẩn thân nào để lừa qua Lăng Tu Nguyên.

Ngược lại, nó giống như bị thứ gì đó đánh thức hơn...

Chờ đã!

Có phải là do Chí Tôn Bảo Nhân Huyết của mình không?

Nghĩ đến đây, Phương Trần giật mình, hỏi: "Vậy tại sao ngươi lại tỉnh lại? Có phải vì ta đã bôi máu cho ngươi không?"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!