"Bây giờ ngươi đã biết sơ qua về ta rồi chứ? Từ nay về sau, ta chính là chủ nhân của ngươi, ngươi cũng có thể gọi ta là cha, hiểu không?"
Phương Trần đứng trước mặt Dực Hung, bắt đầu màn giáo huấn.
Vừa mới tạm biệt Hoa Khỉ Dung xong, hắn liền quay lại trò chuyện với Dực Hung, tiện thể tự giới thiệu một phen.
Dực Hung nhìn Phương Trần vênh váo, giận mà không dám nói, chỉ có thể ồm ồm cất lời: "Phương Trần, chúng ta không thể xưng hô với nhau như huynh đệ ruột thịt được sao?"
"Tương lai chúng ta phải đồng sinh cộng tử, sao có thể phân chia tôn ti cao thấp? Tình nghĩa chủ tớ quá nông cạn, chỉ có tình huynh đệ mới có thể khiến cho ngươi và ta cam tâm tình nguyện giao phó tấm lưng cho nhau."
"Ngươi thử đặt mình vào vị trí của ta mà xem, nếu bị ta nô dịch lâu dài, liệu ngươi có thể không sinh lòng oán hận không?"
Phương Trần ngẫm nghĩ một lát, "Ta chắc chắn sẽ rất khó chịu."
"Đúng không!"
Dực Hung khéo léo dụ dỗ nói: "Ngươi đã không vui, ta đây cũng đâu có vui vẻ gì. Đến lúc đó, nếu ta giở trò gian kế hãm hại ngươi, chẳng phải sẽ cực kỳ bất lợi cho ngươi sao?"
"Chẳng bằng ngay bây giờ, ngươi và ta xưng huynh gọi đệ, lấy tuổi tác mà luận vai vế, ngươi gọi ta một tiếng Hổ ca, ta gọi ngươi một tiếng Trần đệ."
"Yêu và người báo đáp ân tình, chúng ta lại vượt qua rào cản chủng tộc, kết thành tình huynh đệ còn cứng hơn vàng, rắn hơn sắt, chẳng phải cũng là một giai thoại hay sao?"
Phương Trần cảm thấy con hổ này nói năng rất có lý, chắc chắn đã đọc không ít sách, bất giác nảy sinh lòng kính nể với con hổ ham học, bèn nói: "Vậy ngươi gọi ta là cha, chúng ta kết tình cha con, chẳng phải cũng là một giai thoại hay sao?"
Dực Hung: "..."
Thằng nhóc này khó xơi đây mà?
"Thôi được rồi, đừng lải nhải với ta mấy thứ này nữa, ta không thích nghe."
Phương Trần xua tay, đi sang một bên, dời một tảng đá lớn rồi ngồi xuống.
Dực Hung biết mình khó thoát khỏi kiếp làm nô lệ, trong lòng không khỏi đau khổ, uất ức nằm rạp trên đất, lớp thịt trên mặt hổ chảy xệ cả ra.
"Ngươi mau chóng hồi phục thân thể đi, hồi phục xong thì bắt đầu làm việc."
"Cái sân này của ta bị ngươi phá thành thế này, ngươi phải chịu trách nhiệm. Đến lúc đó, ta sẽ đi lùng sục vài cuốn sách về sửa chữa nhà cửa trong dân gian cho ngươi xem, ngươi học xong thì giúp ta xây lại tường, tốt nhất là xây theo phong cách châu Âu cho ta."
"Còn mấy đám hoa cỏ này nữa, ngươi đều phải chịu trách nhiệm trồng lại cho ta."
Phương Trần vừa ngồi xuống đã bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Dực Hung trực tiếp áp tai xuống đất, không hó hé một lời, cả con hổ trông như đã chết rồi.
Thấy đối phương emo như vậy, Phương Trần cười ha hả nói: "Thôi thôi, đùa chút thôi."
"Sao ta có thể nỡ lòng nào để ngươi làm mấy việc vặt vãnh này chứ?"
Lỗ tai Dực Hung lập tức vểnh lên.
Phương Trần quan tâm nói: "Dù sao thì thân hình ngươi to thế này, chắc chắn không làm nổi mấy việc lặt vặt đó đâu. Hay là ngươi đi rót trà rửa chén, đào hồ giúp ta đi, ta vừa hay đang muốn mở rộng diện tích suối nước nóng của mình."
Ánh mắt Dực Hung dần trở nên đờ đẫn...
"Thôi được rồi, tâm sự chút đi, sao ngươi lại bị bắt đến Đạm Nhiên Tông vậy?"
Phương Trần hỏi.
Dực Hung uể oải đáp: "Bị hoàng huynh hãm hại."
"Hoàng huynh hãm hại? Chuyện là thế nào?"
Nghe vậy, Phương Trần ngẩn ra, trong lòng thầm kêu hay lắm, lại còn có cả bát quái để hóng nữa à?
"Ngươi muốn nghe không?"
Dực Hung hỏi.
"Đương nhiên!"
Hóng chuyện là thiên tính của con người, Phương Trần gật đầu lia lịa.
"Vậy ta không muốn rửa chén, không muốn đào suối nước nóng, ta không muốn làm việc chân tay, giúp ngươi chiến đấu thì được."
Dực Hung chân thành nói.
Phương Trần lập tức tỏ vẻ vô cùng khó xử: "Vậy hay là ta gọi Hoa trưởng lão quay lại nhé?"
Dực Hung: "..."
Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, cất giọng: "Vào năm ta ra đời, Càn Khôn Thánh Hổ tộc đã xảy ra một chuyện lớn."
"Chuyện gì?"
"Năm đó mẫu hậu của ta một lứa sinh hạ 108 huyết mạch Thánh Hổ, chấn động cả Yêu giới!"
Dực Hung trả lời.
Nghe vậy, hai mắt Phương Trần trợn trừng lên.
Trời ạ?
Một lứa 108 đứa?
Đùa nhau chắc?
"Yêu hổ bình thường, một lứa chỉ có hai ba con non. Huyết mạch của Càn Khôn Thánh Hổ tộc vô cùng quý giá, là do khí vận trời đất ban cho nên càng hiếm hoi hơn. Các trưởng bối trong tộc mãi không thể sinh nở, thỉnh thoảng mới có huyết mạch Thánh Hổ giáng thế, nhiều nhất cũng chỉ có hai."
"Đến năm đó, huyết mạch sơ sinh thưa thớt đến đáng sợ, vậy mà chỉ có một Thánh Hổ con duy nhất, xem ra đã cạn kiệt sức lực, gần như sắp diệt tộc!"
"Nhưng mẫu hậu của ta dường như được trời cao ưu ái, sau khi giao hòa tinh huyết với phụ hoàng ta, lại sinh hạ 108 huyết mạch Thánh Hổ. Đêm hôm đó, ngàn vạn yêu tộc đều cho rằng Càn Khôn Thánh Hổ tộc của ta sẽ từ đó mà quật khởi."
Dực Hung khẽ thở dài, "Và 108 huyết mạch Thánh Hổ này cũng không khiến tộc ta thất vọng, hầu như tất cả đều đã thức tỉnh huyết mạch, trong đó, có một vị vừa sinh ra đã sở hữu huyết mạch Thánh phẩm, khiến toàn tộc ta kích động tột cùng!"
Nghe vậy, Phương Trần kinh ngạc vô cùng.
Huyết mạch Thánh phẩm!
Trong giới tu tiên, đẳng cấp được chia thành Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Hợp Đạo, Độ Kiếp, Đại Thừa.
Tổng cộng chín cấp bậc.
Yêu tộc cũng không ngoại lệ.
Mà Yêu Thánh chính là tương đương với Độ Kiếp kỳ của Nhân tộc.
Nói cách khác, huyết mạch Thánh phẩm có nghĩa là chỉ cần con Càn Khôn Thánh Hổ này không chết yểu, chắc chắn có thể trở thành Yêu Thánh.
Điều này khiến Phương Trần không khỏi lo lắng.
Cái tộc Càn Khôn Thánh Hổ này nghe có vẻ ghê gớm quá, sau này mình có nên bóc lột Dực Hung quá đáng không nhỉ?
Vậy sau này vẫn là đừng bắt nó đi học mát-xa nữa!
Dực Hung không biết suy nghĩ của Phương Trần, tiếp tục nói: "Nhưng trong 108 huyết mạch Thánh Hổ đó, cũng có kẻ không được trời đất yêu thương."
"Đó chính là ta."
"Trong tất cả huynh đệ tỷ muội, ta là người duy nhất không thức tỉnh huyết mạch!"
Nói đến đây, Phương Trần không khỏi lộ vẻ đau lòng, an ủi: "Nói vậy, ngươi là phế vật à?"
Dực Hung nổi cáu, "Ngươi có nghe không thì bảo?"
"Ta nghe, ta nghe, ngươi nói tiếp đi."
Phương Trần cười ha hả.
Dực Hung nói: "Vì trước đó hổ con trong tộc ta rất hiếm, nên có quy định rằng trước khi hổ con trưởng thành, phải được cung cấp lượng lớn tài nguyên. Thánh Hổ trưởng thành dù phải cắt giảm tài nguyên của mình cũng phải đảm bảo tài nguyên cho hổ con được đầy đủ."
"Thế nên, dù ta không thức tỉnh huyết mạch, cũng đã chiếm dụng không ít tài nguyên, kết quả là chuốc lấy sự bất mãn của các huynh đệ!"
"Có một lần, cửu hoàng huynh của ta đột phá thất bại, thua một trăm lẻ sáu đệ của ta, cảm thấy mất hết mặt mũi, liền đến núi của ta nổi trận lôi đình, đánh ta bị thương, còn trách ta chiếm dụng tài nguyên, ép ta phải giao tài nguyên ra!"
"Ta đương nhiên không đồng ý, còn mời trưởng lão trong tộc đến phân xử, hắn vì thế mà bị phạt cấm túc nửa năm."
"Chính vì vậy, cửu hoàng huynh của ta sinh lòng bất mãn, cố ý bày mưu hãm hại ta, khiến ta bị ép phải chạy vào Tiên Yêu chiến trường, cửu tử nhất sinh, suýt chút nữa đã bỏ mạng ở trong đó, cuối cùng bị tu sĩ của Đạm Nhiên Tông bắt được, nhốt vào chuồng thú."
"Ở trong chuồng thú, không biết là do quá căm hận hay là huyết mạch của ta cuối cùng cũng chịu thức tỉnh, ta đã thức tỉnh huyết mạch Đế phẩm."
Phương Trần kinh ngạc thán phục.
Yêu Đế!
Đó chính là Đại Thừa kỳ đó!
Dực Hung này, đừng nói chứ, cái nhân sinh... à không, hổ sinh này đúng là có thăng có trầm, ngầu vãi chưởng.
Dực Hung chậm rãi kể, trong mắt ánh lên vẻ sắc bén, quét nhìn vạn vật, bá khí vô song nói: "Khoảnh khắc đó, ta đã biết, ta, mới chính là vị vua tương lai của Càn Khôn Thánh Hổ tộc!"
"Ta, nhất định sẽ trở về Yêu giới, báo thù cửu hoàng huynh, cho hắn biết thế nào là tàn nhẫn."
Phương Trần nghe đến say sưa, không khỏi chen vào một câu: "Nhưng bây giờ ngươi đã bị ta bắt làm nô lệ rồi, làm sao mà quay về báo thù được?"
Dực Hung đang bá khí ngút trời lập tức bị phá phòng...