Virtus's Reader

Khi Phương Trần bắt đầu hấp thu sức mạnh của Hàn Phong Thiên Ma, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự kháng cự của đối phương.

Kể từ khi đến thế giới này, Hàn Phong Thiên Ma là Thiên Ma cường đại đầu tiên mà Phương Trần đối mặt khi còn sống.

Lần này, Phương Trần xem như đã được lĩnh giáo sự khó xơi của đối phương!

Mặc dù có Kiên Tâm Vô Thượng Thôn Ma Thuật trợ giúp, hắn vẫn không thể xem nhẹ sự chống cự ngoan cường của Hàn Phong Thiên Ma.

Sau một hồi thu nạp sức mạnh của Hàn Phong Thiên Ma chậm như kéo tơ, hắn không khỏi thấy hơi đau đầu.

Cứ hút kiểu này, không có hai tháng thì đừng hòng giải quyết xong!

Đúng lúc này.

Phương Trần đột nhiên nảy ra một ý.

Khoan đã!

Vừa rồi lúc Kiếp Lực của mình xuất hiện, Hàn Phong Thiên Ma đã thể hiện một tốc độ đầu hàng nhanh hơn người thường.

Vậy bây giờ nếu để Kiếp Lực ra tay, chẳng phải Hàn Phong Thiên Ma sẽ ngoan ngoãn dâng lên thân xác béo bở của mình sao?

Nghĩ đến đây, Phương Trần lập tức triệu hồi Kiếp Lực.

Khi Kiếp Lực dâng lên, Phương Trần có thể cảm nhận rõ ràng Hàn Phong Thiên Ma lập tức im bặt, không còn chống cự, ngược lại còn tỏ vẻ cung kính.

Thấy vậy, Phương Trần mừng rỡ, lập tức bắt đầu thôn phệ. Lần này Hàn Phong Thiên Ma không còn chống cự, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm...

Đồng thời, sự nghi ngờ trong lòng Phương Trần càng thêm sâu sắc...

Sư tôn, lẽ nào người thật sự là thủ lĩnh Thiên Ma ư?

Khi một người có phương pháp tu luyện giống ma đạo, trạng thái tinh thần giống ma đạo, đến cả ma đạo thuần túy nhất cũng phải thần phục, thì thân phận của người này thật khó mà giải thích...

Hai ngày sau.

Dù cho Hàn Phong Thiên Ma đã rộng mở vòng tay chào đón, Phương Trần vẫn tốn rất nhiều thời gian.

Giờ phút này, sức mạnh của Hàn Phong Thiên Ma cuối cùng đã bị hắn thu nạp hết.

Sau khi hấp thu toàn bộ sức mạnh, toàn thân Phương Trần có dấu hiệu căng nứt, đây là do đột ngột thu nạp quá nhiều năng lượng.

Hắn từ từ mở mắt, trong con ngươi lóe lên hắc quang, khuôn mặt như phủ một lớp sương giá.

Phương Trần lau mặt, phủi đi lớp băng sương trên đó.

"Trần ca, sao rồi?"

Khi Phương Trần mở mắt, Dực Hung cầm Nhất Thiên Tam, từ xa cẩn thận chọc chọc vào người Phương Trần, dò hỏi.

"Cũng không tệ lắm."

Phương Trần khẽ gật đầu, rồi liếc nhìn xung quanh, mới phát hiện bọn họ đã không còn trên đường trở về Đạm Nhiên Tông, mà đang ở trong một khu rừng trên núi, Lưu Kim Bảo Thuyền thì đậu sát bên vách đá.

Màu vàng bên ngoài Lưu Kim Bảo Thuyền đã sớm biến mất, thay vào đó là một màu xanh lục đậm.

Đây là trận pháp ẩn nấp bảo vệ của bảo thuyền!

Trong những môi trường khác nhau, bảo thuyền sẽ tự động đổi màu thích ứng như tắc kè hoa.

Phương Trần khẽ gật đầu.

Quả nhiên, Dực Hung rất đáng tin!

Kết quả, Phương Trần lại nhìn ra ngoài, liền phát hiện mấy con hổ cái màu tím cùng một con hổ đực Kim Đan kỳ đang nằm trên đất với vẻ thỏa mãn lười biếng. Xa hơn nữa là một vòng yêu hổ Trúc Cơ kỳ đang ẩn mình trong bóng tối để canh gác.

Con hổ đực Kim Đan kỳ này có kích thước lớn hơn những con yêu hổ khác, vừa nhìn đã biết là Hổ Vương.

Thế nhưng, bây giờ con hổ đực này lại nằm chung một chỗ với đám hổ cái...

Rõ ràng, Dực Hung không biết đã đi đâu chiếm lĩnh một bầy hổ, bắt chúng đến bảo vệ Phương Trần!

Phương Trần: "..."

Cái tên Dực Hung này, thật đáng tin.

Chỉ là mấy con hổ cái và hổ đực có vẻ lười biếng này...

Tê!

Dực Hung đúng là đáng tin đến mức lầy lội luôn!

"Ngươi thật sự không phụ sự tin tưởng của ta a."

Phương Trần nhìn Dực Hung đang đứng xa xa, giật giật khóe miệng nói.

"Đa tạ Trần ca khích lệ."

Dực Hung cười hì hì.

Phương Trần im lặng lắc đầu nói: "Thôi được rồi, chú ý giữ gìn sức khỏe là tốt rồi."

Nghe vậy, Dực Hung lập tức hiểu ra Phương Trần đang nói gì, hắn nổi trận lôi đình: "Ta đã nói rồi, ta không phải đi gieo giống, ta đang thu phục thuộc hạ! Hơn nữa, ở đây còn có hổ đực... Ngươi đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó!"

"Ừm ừm, ta tin."

Phương Trần nói qua loa vài câu, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt muốn giải thích của Dực Hung, rồi liếc nhìn hắn, hỏi: "Sao ngươi lại đứng xa ta như vậy?"

"Ta sợ ngươi bị Thiên Ma thôn phệ xong sẽ dùng huyễn cảnh tấn công ta, nên ta muốn đứng xa một chút."

Dực Hung nói.

Phương Trần ha ha một tiếng, rồi mặc kệ hắn.

Thấy thế, Dực Hung lộ vẻ hài lòng.

Không vội giải thích!

Xem ra đúng là Trần ca rồi!

Mà giờ khắc này, Phương Trần nhìn Thiên Ma chi lực đã cực kỳ cường đại trong cơ thể mình, trong lòng lại có chút tiếc nuối.

Nếu có thể tu luyện ngay trước mặt Du Khởi, tu vi của mình còn có thể tăng tiến nữa!

Đáng tiếc!

"Thôi, không thể quá tham lam..."

Phương Trần lắc đầu, sau đó, hắn gọi thầm trong lòng: "Hệ Thống! Ra đây!"

Hệ Thống lúc nào cũng online 24/7, trả lời trong một nốt nhạc: "Ký chủ, xin hỏi có yêu cầu gì ạ?!"

Phương Trần hỏi: "Tại sao Hàn Phong Thiên Ma lại muốn triệu hồi tất cả Thiên Ma đến để thôn phệ ta?!"

Hệ Thống đáp: "Bởi vì Ký chủ là một phần quan trọng giúp Khí Vận Chi Tử đạt tới đỉnh cao và vượt qua giới kiếp, cho nên, Thiên Ma sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt Ký chủ!"

Phương Trần tò mò hỏi: "Vậy nếu vừa rồi Hàn Phong Thiên Ma thật sự gọi tới một đống Thiên Ma, ta có chết không?"

Hệ Thống đáp: "Sẽ không! Ngoại trừ lôi kiếp, Ký chủ sẽ không chết dưới tay Thiên Ma!"

Nghe vậy, Phương Trần mới yên tâm.

Nhưng Hệ Thống lại đổi giọng: "Nhưng vẫn mong Ký chủ cố gắng hết sức tránh né những Thiên Ma Độ Kiếp kỳ này. Mặc dù chúng không thể giết chết Ký chủ, nhưng có thể giam cầm Ký chủ, khiến Ký chủ không thể tự do hành động, cũng không thể để ngài tự nguyện đi cống hiến sinh mạng của mình, thành tựu cho Khí Vận Chi Tử!"

"Cho nên, mời Ký chủ hết sức bảo trọng, đừng dính dáng đến Thiên Ma Độ Kiếp kỳ!"

Phương Trần đáp lại: "Được rồi, cảm ơn ngươi đã nhắc nhở."

"Vậy vừa rồi Hàn Phong Thiên Ma có thông báo cho các Thiên Ma khác không?"

Hệ Thống nói: "Nhờ sự cơ trí thông minh, quyết đoán của Ký chủ đã ngăn cản Hàn Phong Thiên Ma dùng phương pháp tự bạo để thi triển triệu ma lệnh, cho nên Hàn Phong Thiên Ma đã không thể thành công kêu gọi các Thiên Ma khác phá vỡ giới bích để tấn công Ký chủ!"

Phương Trần hài lòng gật đầu.

Sau đó, Phương Trần sờ cằm, bắt đầu suy tư.

Theo lời Hệ Thống, xem ra Thiên Ma sẽ coi mình là thiên địch.

Nếu bị chúng phát hiện, chúng sẽ từ chiến trường Thiên Ma xông tới để giết mình.

Tuy nhiên, Phương Trần lại nghĩ đến một điểm khác.

Phương Trần hỏi: "Hệ Thống, vậy trước đây lúc ở Thiên Ma Quật, tại sao đám Thiên Ma đó thấy ta mà không triệu hồi những Thiên Ma khác tới giết ta?"

Hệ Thống đáp: "Vì bọn chúng không có não!"

Phương Trần giật mình.

Xem ra, chỉ có Thiên Ma Độ Kiếp kỳ mới muốn hại chết mình.

Phương Trần hỏi: "Đúng rồi, Hệ Thống, tại sao Hàn Phong Thiên Ma lại thần phục Kiếp Lực của ta? Chẳng lẽ Thượng Cổ Thần Khu thật ra là công pháp của Thiên Ma sao?"

Tuy Phương Trần nói Lệ Phục có liên quan đến Thiên Ma chỉ là đùa, nhưng hắn thật sự nghi ngờ Thượng Cổ Thần Khu có liên quan đến Thiên Ma.

Nhưng Hệ Thống lại nói: "Thượng Cổ Thần Khu không phải là công pháp của Thiên Ma!"

"Hàn Phong Thiên Ma thần phục là vì nó không phải sinh linh thuần túy, mà được tạo thành từ ma lực."

"Mà Kiếp Lực là sức mạnh chí cao trong thiên hạ, bất kỳ sức mạnh nào cũng phải thần phục dưới Kiếp Lực!"

"Vì vậy, Thiên Ma tự nhiên sẽ tuân theo bản năng, thần phục Kiếp Lực!"

"Nhưng nếu sức mạnh của Thiên Ma vượt qua Kiếp Lực, Thiên Ma sẽ không thần phục, ngược lại sẽ giữ được tỉnh táo, tiếp tục tấn công Ký chủ. Cho nên mời Ký chủ đừng nghĩ đến việc dùng Kiếp Lực để tấn công Thiên Ma Độ Kiếp kỳ hòng khiến chúng thần phục, đó là con đường tự tìm cái chết!"

"Vẫn mong Ký chủ hãy tận tâm tận lực trên con đường thành tựu cho Khí Vận Chi Tử là được!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!