Sáng hôm sau, Phương Trần vừa thức dậy thì người của ngoại môn đã đến, giúp hắn sửa sang lại sân viện và dọn dẹp tàn cuộc.
Đây là lệnh của Hoa Khỉ Dung.
Có điều, những người này đều là phàm nhân!
Trong một tông môn tu tiên không phải ai cũng là tu sĩ, dĩ nhiên cũng có phàm nhân làm thuê cho họ.
Phương Trần thấy vậy liền bảo Dực Hung ở lại giám sát, còn mình thì ra ngoài.
Đương nhiên, Dực Hung không giữ hình dạng khổng lồ để tránh dọa đám người này sợ chết khiếp.
Nó hóa thành một con hổ cao chừng một mét rưỡi, ngồi thu lu một góc, lặng lẽ quan sát từng người một.
Nhờ phúc của Dực Hung, chẳng có ai dám lười biếng.
...
Sau khi rời khỏi phủ đệ, Phương Trần dùng Liễm Tức Thuật che giấu khí tức của mình xuống còn Luyện Khí tầng ba, rồi yên tâm gật đầu, thẳng tiến đến đỉnh núi Ánh Quang Hồ.
Trên đỉnh núi, ngoài con đường lớn dẫn đến Hải Quy Đài, còn có rất nhiều địa điểm quan trọng của ngoại môn.
Ví dụ như Bách Nghệ Uyển, nơi dạy các loại tài nghệ; Đấu Viện, nơi Phương Trần và Tiêu Thanh đã ký sinh tử khế; và cả Truyền Công Các.
Truyền Công Các ngoài việc truyền thụ công pháp thì cũng là nơi tàng trữ vô số sách vở.
Phương Trần định đến Truyền Công Các đọc sách cả ngày, xem thử có cách nào giải quyết vấn đề không thể tu luyện của mình hay không.
Có điều, trên đường đi, Phương Trần nghe được người khác bàn tán về chuyện tối qua.
"Mấy người có nghe động tĩnh bên nhà thằng chó già Phương Trần hôm qua không?"
"Ông nói cái tiếng nổ đó hả?"
"Đúng rồi! Rốt cuộc nó bị làm sao vậy?"
"Bảo nó chết chưa?"
"Chắc chắn là chưa, nghe nói ông hàng xóm của ông dượng bên nhà bạn thân của anh rể tao làm ở nội môn, có nghe chuyện về thằng chó già Phương Trần đó."
"Chuyện gì thế?"
"Nghe đồn có một con yêu thú từ chuồng thú xổng ra, định giết thằng chó già Phương Trần để bù đắp khí huyết hao hụt, nhưng vì gia thế nó quá khủng, có pháp bảo gia truyền hộ thân nên không chết, cầm cự được cho đến khi Hoa trưởng lão đến cứu viện."
"Tiếc thật!"
Phía trước Phương Trần, mấy đứa nhóc Luyện Khí tầng một đang cõng sọt dược thảo vừa đi vừa bàn tán.
Biết tin Phương Trần chưa chết, cả đám nam thanh nữ tú đều lộ vẻ thất vọng.
"Mấy đứa tiếc cái gì? Ha ha, mong ta chết lắm à?"
Đúng lúc này, một giọng cười nham hiểm vang lên từ sau lưng chúng.
Cả đám trẻ cứng đờ người, rồi quay đầu lại với vẻ không thể tin nổi...
Khi gương mặt của Phương Trần đập vào mắt chúng.
"A!"
Bọn chúng sợ hãi hét toáng lên, co giò chạy như điên...
Nhìn mấy đứa nhóc Luyện Khí tầng một hoảng sợ bỏ chạy, Phương Trần gật đầu thỏa mãn.
Sau đó, hắn lại nấp vào một góc khuất, nghe ngóng thêm không ít người bàn luận về tiếng nổ trên núi Ánh Quang Hồ đêm qua.
Sau khi dọa cho gần ba mươi đứa nhóc chạy mất dép, Phương Trần cảm thấy vô cùng thỏa mãn...
Phải công nhận, Hoa trưởng lão đúng là bậc thầy định hướng dư luận!
Hiện tại, liên quan đến chuyện tối qua, có đủ mọi loại tin tức.
Ví dụ, có người nói Phương Trần một đấm hạ gục yêu thú Trúc Cơ ngũ phẩm.
Có người nói Phương Trần dùng Động Thiên Pháp Bảo trong truyền thuyết, trốn vào thế giới hư không để lánh nạn.
Lại có người nói trong nhà Phương Trần có chín con hồ ly tinh thực lực cường đại, vừa giúp Phương Trần giải quyết nan đề, vừa giúp Phương Trần giải quyết "nan đề".
Mà phía tông môn Đạm Nhiên cũng đưa ra một lời giải thích chính thức.
Đó là do Phương Trần tự ý đào suối nước nóng, động đến trận pháp của núi Ánh Quang Hồ gây ra vụ nổ, hiện đã bồi thường một khoản linh thạch rất lớn.
Nhưng, chẳng có ai tin vào lời giải thích này.
Giả thuyết được nhiều người tin nhất vẫn là có yêu thú từ chuồng thú xổng ra, và Phương Trần đã dùng pháp bảo của Phương gia để bảo toàn tính mạng.
Nhưng dưới sự oanh tạc của vô số tin đồn như vậy, không một ai thực sự tin rằng hắn đã đánh bại Dực Hung.
Đương nhiên.
Trước khi sự thật được làm sáng tỏ, không thể để Dực Hung rời khỏi nhà.
Nếu không, để người ta biết Dực Hung đã nhận mình làm chủ, chắc chắn sẽ khiến những người biết chuyện đoán ra được vài phần.
...
Đỉnh núi Ánh Quang Hồ.
Phương Trần đi đến trước một tòa tháp gỗ bốn tầng nằm bên vách đá.
Trên tòa tháp treo một tấm biển, viết ba chữ to rõ ràng: 【 Truyền Công Các 】.
Nhìn từ bên ngoài, Truyền Công Các chiếm diện tích rất nhỏ.
Trông cùng lắm chỉ chứa được mười mấy người.
Chỉ cần đám đệ tử tông môn đứng ở cửa thôi cũng đủ chen đến không lọt một giọt nước!
Nhưng khi Phương Trần bước vào, chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, một thế giới khác đã mở ra.
Một hành lang dường như dài vô tận xuất hiện trước mặt Phương Trần.
Hai bên hành lang là những cánh cửa gỗ màu đỏ son lặng lẽ đứng sừng sững, khoảng cách giữa các cánh cửa là một màu đen kịt.
Giờ khắc này, Phương Trần cảm giác mình như đang ở giữa hư không.
Mà những đệ tử khác vừa mới ra vào Truyền Công Các lúc nãy đều biến mất không thấy tăm hơi.
Đây mới chính là bộ mặt thật của Truyền Công Các!
"Không gian thuật pháp!"
Phương Trần không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Dù trong ký ức đã có hình ảnh về Truyền Công Các, nhưng bây giờ khi đích thân trải nghiệm, Phương Trần vẫn không khỏi chấn động.
Dù sao thì, cảnh tượng thế này ở kiếp trước, dù không ra rạp thì cũng phải nạp VIP cho một app xem phim nào đó mới được chiêm ngưỡng.
Sau đó, Phương Trần liền đi vào trong.
Đệ tử bình thường lần đầu đến Truyền Công Các sẽ có lưu ảnh của trưởng lão Truyền Công Các hiện ra, dẫn dắt họ làm quen với nơi này.
Nhưng đây không phải lần đầu Phương Trần đến.
Vì vậy, không có ai ra tiếp đón!
Quy trình ở Truyền Công Các là thế này, ngoại trừ những phòng không đủ quyền hạn hoặc tu vi không đạt chuẩn không thể vào, còn lại các phòng khác, tất cả ngọc giản bên trong đều cho phép đọc miễn phí phần nội dung đầu.
Nếu cảm thấy hứng thú, có thể dùng điểm cống hiến để mua và mang đi.
Mà điểm cống hiến có được bằng cách hoàn thành nhiệm vụ ở các nơi khác trong tông môn Đạm Nhiên, hoặc bỏ ra một lượng linh thạch nhất định, nạp tiền mua thẳng.
Nhà Phương Trần có điều kiện, nên điểm cống hiến của hắn hiện tại hoàn toàn không cần lo lắng!
Sau đó, Phương Trần đi vào một căn phòng treo biển 【 Tạp 】, đẩy cửa bước vào.
Trước mắt lại hoa lên một lần nữa, lần này, Phương Trần bước vào một thư phòng, trong thư phòng có khoảng trăm giá sách bằng gỗ, trên giá là từng khối ngọc giản.
Ở ngay cửa ra vào có một ngọc giản tra cứu.
Cầm ngọc giản lên, có thể tra xem ngọc giản mình muốn tìm ở đâu.
Nhưng Phương Trần hiện tại không cần tra cứu, hắn vào phòng này là muốn đãi cát tìm vàng, tìm ra một phương hướng mà mình có thể áp dụng được.
Sau khi lật xem một hồi, Phương Trần biết được rất nhiều phương pháp tu luyện.
Phương pháp chủ lưu là linh tu, đây là lựa chọn của đa số mọi người, cũng là con đường Phương Trần đã chọn trước đây.
Dựa vào việc thổ nạp tu luyện để tăng cường sức mạnh!
Tiếp theo là kiếm tu, tu luyện một thanh phi kiếm.
Phi kiếm càng mạnh, tu vi càng cao, hơn nữa lực sát thương cực kỳ đáng sợ!
Nhưng yêu cầu thiên phú rất cao!
Khương Ngưng Y chính là một nhân tài kiệt xuất trong số đó!
Phù tu, lấy phù triện nhập đạo.
Có người, nếu chỉ đơn thuần tu luyện công pháp hoặc phi kiếm thì tiến cảnh cực kỳ chậm chạp.
Thế nhưng, khi vẽ phù triện, họ lại có thể tiếp cận và hấp thu linh khí trời đất dễ dàng hơn, từ đó hoàn thành việc tu luyện.
Vì vậy, mới sinh ra loại tu sĩ như phù tu!
Phù triện trên thị trường đều do phù tu làm ra!
Khí tu, kiếm tu cũng là một nhánh của khí tu, các nhánh khí tu còn lại thì tu luyện đao, thương, côn, gậy...
Ngoài ra còn có các loại tu luyện khác như lấy bản mệnh đan dược, lấy trận pháp, lấy văn chương từ ngữ, lấy một thân hạo nhiên chính khí...
Lý do chúng ra đời cũng tương tự như phù tu.
Đều là do tu luyện đơn thuần quá chậm.
Nhưng khi dựa vào những thứ đó, liền có thể tiến bộ vượt bậc, thế như chẻ tre.
Sau khi xem hết phần nội dung miễn phí của những phương pháp này, Phương Trần đặt các ngọc giản trở lại giá, rồi thở dài một hơi.
Những phương pháp này, nhìn qua thì khác nhau, nhưng nói cho cùng, chúng chỉ khác nhau ở bề ngoài mà thôi.
Nào là phù tu, khí tu, kiếm tu, tất cả chẳng qua chỉ là phương thức tấn công khác biệt.
Và chúng đều có một tiền đề quan trọng giống nhau, đó là ít nhất phải có khả năng hấp thu linh khí, có thể thổ nạp tu luyện mới được!
Nhưng vấn đề của Phương Trần là, hắn đến một chút linh khí cũng không hút vào được.
Thay đổi phương thức cũng chẳng có tác dụng quái gì!
Đúng lúc này.
Trong đám ngọc giản, một phương pháp tu luyện hoàn toàn mới đã lọt vào mắt Phương Trần.
"Thể tu!"
"Phương pháp này, có sự khác biệt căn bản so với tất cả các phương pháp khác."
"Nó không cần linh căn, không cần thổ nạp!"
"Chỉ cần chính bản thân!"
Phương Trần nhìn thấy phương pháp này, hai mắt sáng rực lên. Mẹ nó chứ?!
Đây chẳng phải là phương pháp mà hắn hằng ao ước sao?!
Nhưng khi hắn tiếp tục đọc, sắc mặt bỗng trở nên kỳ quặc...
"Phương pháp này, bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể đồng thời tu luyện, chỉ cần ngươi chịu bỏ công sức, chắc chắn sẽ có hồi báo!"
"Bất kể là linh tu, phù tu, hay đan tu, lúc rảnh rỗi đều có thể dùng phương pháp thể tu để cường kiện thân thể!"