Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 265: CHƯƠNG 265: THẤU HIỂU LỆ PHỤC, TRỞ THÀNH LỆ PHỤC, TRỞ THÀNH LỆ PHỤC THẤT BẠI

Phương Trần đang im lặng hoàn toàn không hiểu nổi dòng suy nghĩ của Lệ Phục.

Tại sao sư tôn nhìn mình một hồi lâu rồi lại đột nhiên phá lên cười như vậy chứ?

Sau đó, Phương Trần ngẫm nghĩ, tạm thời vứt bỏ lối tư duy của người bình thường, cố gắng đặt mình vào góc nhìn của sư tôn, đồng thời kết hợp những chuyện vừa xảy ra để tiến hành một đợt suy luận kịch liệt và nhanh chóng.

Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, mắt Phương Trần sáng rực lên.

Hắn hiểu rồi!

Hắn đã đặt mình vào góc nhìn của một kẻ điên!

Khi trở thành một kẻ điên, hắn đột nhiên hiểu ra tại sao sư tôn lại khen ngợi mình như vậy!

Chân tướng chỉ có một!

Chắc chắn là vì đạo vận của viên Chân Trần cầu này.

Vừa rồi, sư tôn đã bị ảnh hưởng bởi đạo vận của viên Chân Trần cầu còn chưa thành hình, nên mới mắng một câu đạo vận rác rưởi.

Thế mà, một cường giả mạnh như sư tôn còn bị đạo vận ảnh hưởng, nhưng mình lại chẳng có chút phản ứng nào...

Mặc dù là do thiên tư của mình quá rác rưởi nên không thể cảm ngộ được đạo vận, nhưng dưới góc nhìn của một kẻ điên như sư tôn, chắc chắn mình cũng mạnh đến mức không bị thứ đạo vận rác rưởi đó ảnh hưởng.

Biểu hiện cỡ này, chẳng lẽ còn không đủ để một kẻ điên phải khen ngợi hay sao?

Kết hợp đầu đuôi câu chuyện, Phương Trần đưa ra một kết luận chắc như đinh đóng cột.

Kết luận này không có kẽ hở, logic vô cùng chặt chẽ.

Nghĩ đến đây, hắn bất giác mỉm cười.

Cuối cùng hắn cũng hiểu được làm thế nào để trở thành một kẻ điên.

Ngay sau đó, Phương Trần mang theo đáp án để hỏi ngược lại, vô cùng tự tin mở miệng: "Sư tôn, tại sao người lại vô cớ khen ngợi con?"

Nghe vậy, Lệ Phục mỉm cười hài lòng, khẽ nói: "Tự nhiên là vì năng lực đối nhân xử thế của con lại mạnh hơn rồi."

Phương Trần, người đã tính trước kỹ càng, nụ cười lập tức cứng đờ: "Hả?"

Lệ Phục vỗ vỗ vai Phương Trần, nói đầy thấm thía: "Trước đây, mỗi khi ở trước mặt vi sư, con luôn khúm núm, cực kỳ ngoan ngoãn vâng lời!"

"Tuy nói đạt giả vi sư, con nghe lời vi sư cũng không có gì sai, nhưng ta không hy vọng đệ tử của ta chỉ biết vâng lời mà không biết phản bác."

"Đương nhiên, con cũng không phải mù quáng thuận theo như vậy, ta nhớ năm đó lúc con độ kiếp lần đầu tiên, con đã ở trước mặt tám vị tu sĩ, dùng sự im lặng đinh tai nhức óc để biểu đạt sự bất mãn với ta. Tuy khoảnh khắc đó ta mất hết mặt mũi, nhưng trong lòng ta lại rất hài lòng, bởi vì cuối cùng con cũng đã thể hiện được bản thân mình!"

Môi Phương Trần run lên một chút.

Sư tôn, người nói đúng hay không con không quan tâm.

Nhưng lần đầu tiên con độ kiếp là chuyện của hơn mười ngày trước mà!

Lệ Phục nói tiếp: "Nhưng sau chuyện đó, trong lòng ta vô cùng tự trách!"

"Ta cảm thấy ta dạy dỗ con vẫn chưa đủ, khiến con bị ép phải dùng cách đó để chống đối ta!"

"Vì vậy, ta vẫn luôn tự kiểm điểm, tìm một cơ hội để dạy con đạo đối nhân xử thế."

"Ta hy vọng con hiểu rằng, cái gọi là khéo léo trong đối nhân xử thế không phải là cố ý nịnh nọt, luồn cúi hay hùa theo, mà là phải đạt đến một cảnh giới linh hoạt."

"Vừa có thể biểu đạt bản thân, lại vừa có thể giữ thể diện cho người khác!"

"Trước đây con ở trước mặt ta, luôn luôn đè nén chính mình, tuy ta thấy dễ chịu, nhưng trải nghiệm của con chắc chắn cực kỳ tồi tệ!"

"Cho nên, cứ chăm chăm nghĩ cho người khác, đó không phải là đối nhân xử thế, đó là mua dây buộc mình!"

"Thế nhưng, nếu con dùng cách im lặng để chống đối ta thì lại quá cực đoan, cũng đồng thời làm tổn hại đến lợi ích của chính mình!"

"Con xem, lần độ kiếp trước, nếu con không im lặng mà có thể mở miệng nói chuyện, có phải con đã có thể tự mình lựa chọn lễ vật tạ lỗi mà tám vị tu sĩ Hóa Thần đưa cho con rồi không?"

"Như vậy, con đã có thể yêu cầu tám người đó đừng chọn mấy thứ rác rưởi cho con, mà bắt họ đưa thẳng bảo vật cấp Đại Thừa kỳ."

Ánh mắt Phương Trần bắt đầu dần tan rã: "..."

Nghe thầy một lời, phí hoài mười năm đèn sách.

Sư tôn, lời nói của người điên rồ mà lại có chút logic, rồi đột nhiên lại quăng cho con một điểm phi logic, con khó chịu lắm đó.

Giờ phút này, Phương Trần cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của Du Khởi khi nhìn mình hút thuốc, hút máu, luyện hóa huyết mạch Yêu Đế ngay trước mặt hắn.

Lúc đó đối phương bị mình làm cho ký ức kiếp trước thức tỉnh lặp đi lặp lại, chắc hẳn cũng suy sụp lắm.

Nói xong chuyện lần trước, vẻ mặt Lệ Phục lộ ra mấy phần khuây khỏa, đoạn nói: "Trước đây ta không hề nhắc đến chuyện độ kiếp lần đó là vì sợ lời phê bình của ta sẽ làm tổn thương con, cho nên, ta vẫn luôn suy nghĩ một cách nào đó để giữ gìn thể diện cho con."

"Nhưng bây giờ, vi sư rất bất ngờ đấy!"

"Ta còn chưa kịp dạy con đạo lý đó, con vậy mà đã đi trước vi sư một bước, tự thay đổi chính mình."

"Như vậy, ta cũng không sợ làm tổn thương con nữa."

Phương Trần: "???"

Hắn ngơ ngác hỏi: "Sư tôn, con thay đổi bản thân lúc nào ạ?"

Lệ Phục vui mừng cười một tiếng: "Ngay hôm nay!"

"Con vừa mới nhận lấy pháp bảo vi sư đã sửa giúp, liền hỏi vi sư đã cải tiến thứ này ở chỗ nào."

"Ta nghe xong liền biết, trong lòng con chắc chắn cảm thấy vi sư chẳng thay đổi cái gì cả!"

"Thế nhưng, con không thuận theo mà cho rằng sư tôn đã sửa pháp bảo này rất tốt, cũng không dùng cách im lặng cực đoan để chống đối vi sư, ngược lại dùng cách uyển chuyển này để biểu đạt sự nghi ngờ đối với ta."

"Làm như vậy vừa giữ được thể diện cho vi sư, lại vừa để vi sư hiểu được thắc mắc của con."

"Đây chính là lý do ta muốn khen ngợi con."

Phương Trần nghe mà ngây người.

Vãi chưởng!

Lớp học về trí tuệ cảm xúc của sư tôn... cao cấp vãi lúa!

Phương Trần giờ phút này chấn động tột độ.

Nhưng thứ khiến hắn chấn động không phải là bài học EQ này, mà là bộ não của Lệ Phục.

Phương Trần bắt đầu thành tâm thành ý bái phục Lệ Phục.

Mình vừa mới mạnh miệng nói đã hiểu được lối suy nghĩ của sư tôn, đúng là quá không biết trời cao đất rộng mà!

Mình vẫn chưa đủ tư cách để suy nghĩ vấn đề dưới góc nhìn của sư tôn, và càng không thể trở thành sư tôn.

Người thường hoàn toàn không thể nào đoán được!

Lệ Phục thu lại câu chuyện, vỗ vỗ Phương Trần: "Được rồi, nói đến đây thôi, khen nữa con lại sinh kiêu ngạo."

Phương Trần: "Vâng!"

Lệ Phục nhìn về phía viên Chân Trần cầu, nói: "Còn về viên Táng Đạo cầu này, vi sư đã thay con luyện chế lại một lần."

Phương Trần: "Hả???"

Hắn không khỏi trừng to mắt, "Sư tôn, nó tên là Táng Đạo cầu từ khi nào vậy ạ?"

Lệ Phục liếc Phương Trần một cái, nói: "Ta vừa mới đặt cho nó, sao nào?"

Phương Trần mấp máy môi dưới: "Không, không có gì ạ."

"Con chỉ cảm thấy cái tên này cao cấp quá, hay là người thấy Chân Trần cầu thế nào?"

Lệ Phục nhíu mày, định nói gì đó rồi lại thôi, chợt mỉm cười vui vẻ: "Được, cứ vậy đi!"

Phương Trần nhìn nụ cười của Lệ Phục, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ...

Nụ cười này của sư tôn, chắc là vì Người hài lòng với "sự phản kháng uyển chuyển" của mình rồi?

Lệ Phục nói tiếp: "Bây giờ, năng lực của viên Chân Trần cầu này sẽ mạnh hơn trước đó gấp mấy lần."

"Đạo vận rác rưởi của nó sẽ làm tổn thương nhiều người hơn, khiến người ta rơi vào đạo yểm!"

"Cho nên, sau này con có thể dùng viên Chân Trần cầu này để đi hại người khác."

Vừa dứt lời.

Phương Trần, người vẫn đang cố gắng lý giải "nụ cười của Lệ Phục", sắc mặt lại một lần nữa đờ đẫn: "Hả?!"

Chân Trần cầu, làm tổn thương nhiều người hơn?

Có ý gì?

Phương Trần trợn tròn mắt.

Ngay sau đó, đầu óc Phương Trần điên cuồng vận động, rồi đột nhiên hai mắt sáng rực.

Hiểu rồi!

Ta lại hiểu rồi

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!