Khi kiếp lực từ Thượng Cổ Thần Khu của Lệ Phục mang theo uy thế diệt thế oanh tạc mà đến, cả Phương Trần và Dực Hung đều không kịp phản ứng, chỉ thấy Lăng Tu Nguyên bị luồng kiếp lực khổng lồ bao trùm...
Xoạt!
Hào quang màu xanh lam tựa như thác nước giáng xuống, tạo ra âm thanh kinh thiên động địa.
Nhưng ngay sau khi bị công kích, Lăng Tu Nguyên lại biến mất tại chỗ. Một giây sau, hắn xuất hiện ở một nơi khác, vẻ mặt không đổi nhìn nơi mình vừa đứng đã bị ăn mòn thành một cái hố sâu không thấy đáy.
Cái hố này cực kỳ nhỏ, chỉ rộng bằng hai ngón tay. Rõ ràng, kiếp lực của Lệ Phục trông có vẻ thanh thế ngút trời, như thể cuồn cuộn kéo đến, nhưng thực chất chỉ nhắm vào một mình Lăng Tu Nguyên, nếu không đã chẳng tạo ra một cái hố có đường kính bé tí thế này.
Nhưng miệng hố nhỏ thì nhỏ, thần niệm của Phương Trần vừa dò xét vào trong liền biến sắc...
Cái hố này, sâu không lường được!
Thần niệm của hắn vậy mà không thể chạm tới đáy.
Phương Trần khẽ hít một hơi khí lạnh: "Xì, uy thế của sư tôn quả là khủng bố đến vậy."
Dực Hung chui ra từ bên chân Phương Trần, trên đầu còn đội một mảnh vải rách từ quần áo của hắn, nghe vậy liền tán thành gật đầu: "Chuẩn!"
Lăng Tu Nguyên thản nhiên nói: "Khủng bố cái gì? Chiêu này nếu rơi trúng người ta, e là đến lớp phòng ngự của ta cũng không phá nổi."
Lệ Phục sau khi thoát khỏi xiềng xích màu tím trong hư không liền chậm rãi đáp xuống đất, ngạo nghễ cười khẩy một tiếng: "Đã không phá nổi phòng ngự, ngươi còn né làm gì? Cường giả chân chính sẽ không né tránh bất kỳ đòn tấn công nào."
Lăng Tu Nguyên chỉ ném lại hai chữ: "Ha ha."
Thấy thế, Lệ Phục nhìn về phía Phương Trần, thản nhiên nói: "Đồ nhi, con thấy chưa?"
"Đây chính là sự bất tài của kẻ yếu, chỉ biết dùng lời nói để trút giận."
"Nhớ kỹ, đối mặt với loại người này, cứ rộng lượng là được!"
Phương Trần gượng gạo cười ha hả vài tiếng.
Đúng lúc này.
Lệ Phục đột nhiên xoay người, tóm lấy thứ gì đó rồi trầm giọng quát: "Ngươi làm gì sau lưng ta thế?!"
Lời vừa dứt, hai người một hổ đều sững sờ, bất giác nhìn sang, sắc mặt lập tức biến đổi.
Chỉ thấy, trong tay Lệ Phục vậy mà đang nắm chặt Nhất Thiên Tam chẳng biết đã chạy ra sau lưng hắn từ lúc nào.
Thấy cảnh này, Phương Trần kinh hãi biến sắc, Nhất Thiên Tam định làm gì vậy?
Ngay khi bị Lệ Phục tóm lấy và chất vấn, Nhất Thiên Tam lại dùng giọng điệu chân thành nói: "Sư tôn của Phương Trần, ngài khỏe không, ta muốn cắm ngài."
Phương Trần: "..."
Dực Hung: "..."
Lăng Tu Nguyên: "..."
Giờ khắc này, Lăng Tu Nguyên bất giác truyền âm cho Phương Trần: "Tên này trước kia có phải cũng chết vì cái tính lỗ mãng này không?"
Phương Trần nghe xong thì nghẹn lời.
Ngay sau đó, hắn đã hiểu ra Nhất Thiên Tam định làm gì!
Lúc trước, khi mình đang dạy dỗ Hàn Phong Thiên Ma trên Lưu Kim Bảo Thuyền, hắn cũng từng sử dụng kiếp lực.
Sau khi hắn dùng kiếp lực, Nhất Thiên Tam liền mất kiểm soát mà đâm lén hắn.
Vậy bây giờ, sư tôn cũng vừa mới sử dụng kiếp lực, cho nên, Nhất Thiên Tam chạy ra sau lưng sư tôn cũng là muốn lặp lại y như lần trước...
"Hít..."
Phương Trần sợ đến mức không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
May mà sư tôn thực lực cao cường, lập tức tóm được Nhất Thiên Tam đang chuẩn bị đâm lén.
Không giống mình lúc trước vì bị Hàn Phong Thiên Ma thu hút sự chú ý mà không để phòng sau lưng, bị đâm một phát gọn ghẽ!
Nếu bây giờ mà để Nhất Thiên Tam thành công, Phương Trần cảm thấy Tiên Nhan thụ có lẽ thật sự sẽ tuyệt hậu ngay tại chỗ.
Nghĩ vậy, Phương Trần vội vàng tiến lên, định mở miệng giảng hòa để giữ lại chút hương hỏa cho Tiên Nhan thụ.
Nhưng Lệ Phục lại nhìn chằm chằm Nhất Thiên Tam, cười lạnh: "Cắm ta?"
"Ngay cả Lăng Tu Nguyên còn không đủ trình cắm ta, ngươi nghĩ mình có cửa à?"
Lời này vừa thốt ra, Phương Trần mặt mày chấn động.
Mà Dực Hung cũng sôi sục hẳn lên, ánh mắt vừa kích động, vừa tò mò lại pha chút mờ ám nhìn về phía Lăng Tu Nguyên...
Lăng Tu Nguyên mặt không cảm xúc đối diện với ánh mắt của nó, trực tiếp phất tay.
Soạt soạt soạt!
Vô số xiềng xích màu tím từ trong hư không tuôn ra, khóa chặt nó vào khoảng không.
Tứ chi bị trói lại, thân thể bị căng thành hình chữ Đại, Dực Hung gào khóc: "Tổ sư, con sai rồi."
Phương Trần lắc đầu: "Đáng đời."
Lăng Tu Nguyên lúc này mới nghiêm mặt nói với Lệ Phục: "Nói chuyện cho đàng hoàng, lão già."
Lệ Phục cười lạnh: "Ta chỉ nói sự thật thôi, chẳng lẽ ngươi nghĩ mình có thể xuyên qua phòng ngự của ta, cắm vào người ta sao? Độ cứng của Thượng Cổ Thần Khu không phải thứ ngươi có thể tổn thương đâu."
Lăng Tu Nguyên: "Ha ha."
Dực Hung thất vọng nói: "Ồ, là vậy à, ta còn tưởng là..."
Phương Trần liếc Dực Hung một cái rồi lắc đầu, con hàng này thật không cứu nổi.
Lúc này, Lệ Phục vẫn đang nắm chặt Nhất Thiên Tam.
Nhất Thiên Tam sau khi bị Lệ Phục chất vấn liền rơi vào im lặng kéo dài, không nói một lời.
Lệ Phục chờ một lúc, mất kiên nhẫn nói: "Nói đi chứ, sao không nói gì?"
Nhất Thiên Tam chân thành đáp: "Ta không nói là vì ta đang suy nghĩ, xem ta có cảm thấy mình đủ năng lực cắm ngài hay không!"
Lệ Phục "ồ" một tiếng: "Ồ? Vậy ngươi nghĩ xong chưa?"
Nhất Thiên Tam thành thật đáp: "Ta thấy là có."
Nghe vậy, Lăng Tu Nguyên lập tức nhíu mày, bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngay sau đó, hắn quay sang nói với Phương Trần: "Hai con yêu sủng của ngươi có phải đầu óc không được bình thường không?"
Phương Trần: "Ách, chắc vậy."
Môi Dực Hung giật giật, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế hết mức để không chửi thề.
Mà bên kia, Lệ Phục vẫn đang cười lạnh với Nhất Thiên Tam: "Tu vi của ngươi yếu như sên, ai cho ngươi sự tự tin đó?"
Nhất Thiên Tam nói: "Là sức mạnh của ngài cho ta sự tự tin. Khi ngài sử dụng sức mạnh đó, ta sẽ mất kiểm soát mà muốn cắm ngài, cho nên ta nghĩ rằng lúc nãy ta thật sự cho là mình có thể cắm được ngài!"
Lời này vừa nói ra, Lệ Phục lập tức nhíu mày, rơi vào trầm tư.
Phương Trần thấy thế, nhất thời mừng thầm.
Lần đầu tiên thấy có người làm cho sư tôn phải im lặng.
Trầm mặc một lúc lâu, trên mặt Lệ Phục hiện lên nụ cười khinh miệt, hắn mở miệng: "Ha ha!"
"Ta nhìn thấu suy nghĩ của ngươi rồi!"
"Ngươi nói những lời này, chẳng phải là muốn nịnh hót ta, khiến ta vui vẻ, chiếm được lòng tin của ta, rồi nhân lúc ta không đề phòng mà học lỏm Thượng Cổ Thần Khu hay sao?"
"Ha ha, ngươi đang nằm mơ à, ngươi nghĩ ta là kẻ ngu dễ bị mấy lời nịnh bợ lừa gạt sao?"
Nụ cười của Phương Trần tắt ngấm.
Sơ suất rồi.
Sư tôn vừa rồi không phải trầm mặc, mà chỉ đang "nhìn thấu" hoạt động tâm lý của Nhất Thiên Tam mà thôi.
Nhất Thiên Tam nghe vậy thì phủ nhận: "Ta không có muốn học lỏm công pháp của ngài, ta chỉ nói thật thôi, bởi vì ta đã có công pháp của riêng mình rồi!"
Lệ Phục nhíu mày: "Hửm? Ngươi có công pháp? Công pháp gì?"
Nhất Thiên Tam: "Công pháp tất tu của Tiên Nhan tử thụ!"
Lệ Phục thản nhiên nói: "Dùng thử xem!"
Nhất Thiên Tam lập tức vận hành công pháp, khí tức Luyện Khí nhị phẩm yếu ớt trong cơ thể dâng lên, mà linh khí xung quanh lại chẳng có chút ý định nào chui vào người Nhất Thiên Tam.
Rõ ràng, Nhất Thiên Tam không hấp thu được linh khí.
Lệ Phục cười khẩy một tiếng: "Công pháp rác rưởi!"
"Ha ha, dùng loại công pháp rác rưởi này mà ngươi còn không mau học lỏm Thượng Cổ Thần Khu của ta? Ngươi đến cả lòng tự trọng cũng không có à?"
Nghe vậy, Nhất Thiên Tam giật mình, rồi do dự hỏi: "Thế... thế thì ta có nên nhanh chóng học lỏm công pháp của ngài không?"
Lệ Phục cười nhạo hỏi ngược lại: "Học lỏm? Tại sao phải học lỏm?"
"Ta đâu có nói là không cho ngươi cơ hội học công pháp của ta!"
"Ngươi có thể học một cách quang minh chính đại!"