"Ngươi nói bao nhiêu?"
Dư Bạch Diễm cất tiếng hỏi.
Phương Trần cảm thấy mình vừa nhìn thấy vẻ hoang mang và rối bời hiện rõ trên mặt tông chủ.
Phương Trần vội ho một tiếng: "Ba!"
Dư Bạch Diễm không nhịn được hỏi lại: "Ngươi thật sự chỉ leo được ba bậc thôi sao?"
Hắn không thể tin nổi.
Năm đó hắn cũng là chân truyền đấy!
Thân là một cựu chân truyền, dù tư chất không bằng thánh tử Thiệu Ẩn, nhưng hắn cũng từng vượt qua khảo nghiệm của Xích Tôn Thiên Thê.
Bây giờ Phương Trần lại nói mình chỉ leo được ba bậc, hắn thật sự không thể nào bình tĩnh nổi...
Phương Trần có hơi lúng túng gật đầu.
Dư Bạch Diễm há hốc miệng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Chỉ là, trong đầu hắn cứ lởn vởn mãi câu nói "chưa đến chín mươi chín bậc" của Phương Trần.
Ba bậc, thế này mà gọi là chưa đến chín mươi chín bậc sao?
Thôi được rồi.
Đúng là chưa đến thật!
Mà ở bên cạnh, Lăng Tu Nguyên cũng rơi vào trạng thái mệt mỏi và hoang mang.
Ông ta mong chờ Phương Trần phá vỡ kỷ lục của Xích Tôn Thiên Thê, chứ không phải phá nó theo cái kiểu này!
Ba bậc...
Lăng Tu Nguyên nhất thời cũng không biết nói gì.
Kể từ khi tu vi đạt đến Đại Thừa đỉnh phong, ở Linh giới gần như không có chuyện gì có thể khiến ông ta phải bối rối.
Duy chỉ có hai người là ngoại lệ.
Một người tu luyện Thượng Cổ Thần Khu, người còn lại cũng tu luyện Thượng Cổ Thần Khu!
Lăng Tu Nguyên hít sâu một hơi, dò hỏi: "Vậy ý của ngươi là, sau khi ngươi leo lên bậc thứ ba thì thang đá sập, đúng không?"
"Nói chính xác thì là bậc thứ năm. Sau khi con leo lên bậc thứ ba, bậc thứ tư không hề xuất hiện đối thủ, rồi thang đá bắt đầu sụp. Con liền nhảy lên bậc thứ năm để thử ngăn nó sụp đổ, nhưng không ngờ vừa nhảy lên thì nó sập còn nhanh hơn."
Phương Trần thuật lại.
Nghe vậy, Lăng Tu Nguyên và Dư Bạch Diễm lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.
"Bậc thứ tư, bậc thứ năm, đều không có đối thủ? Cứ thế để ngươi nhảy thẳng lên? Chuyện này không đúng lắm..." Dư Bạch Diễm lẩm bẩm, rồi không nhịn được hỏi: "Vậy nếu đã thông suốt, sao ngươi không đi thẳng lên tầng cao nhất luôn đi?"
Phương Trần đáp: "Con đi rồi, nhưng chưa kịp chạy tới thì nó đã toang rồi..."
Dư Bạch Diễm: "..."
Giây phút này, Dư Bạch Diễm bắt đầu cảm thấy sầu não.
Sao kiếp làm tông chủ của mình nó lại có cảm giác nhọ thế nhỉ?
Đúng lúc này.
Lăng Tu Nguyên đột nhiên nói: "Nếu bậc thứ tư và thứ năm không có đối thủ, vậy có nghĩa là khoảng thời gian dài như vậy trong Xích Tôn Thiên Thê, ngươi đều ở lại ba bậc đầu tiên?"
Phương Trần gật đầu.
Dư Bạch Diễm nhíu mày: "Sao ngươi ở trong đó lâu thế? Ngươi làm gì ở trỏng?"
Phương Trần ngẩn ra, lập tức ho khan nói: "Con đang giết địch."
"Giết địch à, thảo nào lâu như vậy..."
Dư Bạch Diễm vô thức bừng tỉnh, rồi ngay lập tức đờ người ra, hai mắt trợn trừng: "Giết địch? Ngươi giết bọn chúng?!"
Phương Trần gật đầu: "Vâng!"
Đồng tử của Lăng Tu Nguyên co rụt lại: "Ngươi thật sự giết hết bọn chúng?"
"Sao có thể?"
"Thực lực của bọn chúng không phải là thứ mà tu vi hiện tại của ngươi có thể giết được!"
Phương Trần nhất thời cũng không thể nói rằng mình đã đường đường chính chính dựa vào tự bạo để chiến thắng.
Hắn chỉ có thể nói một cách uyển chuyển và đầy ẩn ý: "Tổ sư, bình thường thì đúng là như vậy, nhưng... ngài hiểu mà, đúng không?"
Phương Trần không thể nói quá rõ ràng, bởi vì chính hắn cũng không biết phải giải thích thế nào cho tường tận.
Nhưng hắn tin Lăng Tu Nguyên sẽ tự mình suy diễn ra được.
Quả nhiên không sai.
Lăng Tu Nguyên lập tức hiểu ra, bừng tỉnh ngộ: "Ồ! Ra là cái đó!"
Ông ta lập tức nghĩ đến Thượng Cổ Thần Khu!
Khi Phương Trần rèn luyện bản thân, hắn đã có thể tái sinh chỉ từ một tia linh quang.
Với thể chất đặc thù của Phương Trần, chắc chắn lần này ở trong Xích Tôn Thiên Thê, hắn đã dùng phương pháp đó để chiến thắng đối thủ.
Đồng thời, ông ta cũng hiểu ra vì sao mệnh đăng lại nhấp nháy điên cuồng...
Thì ra là thế!
Thấy Lăng Tu Nguyên đã hiểu, Phương Trần nhất thời vui vẻ trở lại: "Đúng vậy, chính là cái đó."
Lăng Tu Nguyên khẽ gật đầu: "Vậy ta hiểu rồi!"
Dư Bạch Diễm: "???"
Hai người bị bệnh à!
Tổng cộng có ba người, các người nói chuyện bí ẩn với ai thế?
Thấy mặt Dư Bạch Diễm đã tái mét như gan heo, Lăng Tu Nguyên giải thích: "Bạch Diễm, không phải ta không muốn nói cho ngươi biết, chuyện này liên quan đến nhân quả tiên giới, rất có thể sẽ làm tăng độ khó khi ngươi độ kiếp. Phương Trần không may đã bị cuốn vào rồi, còn ngươi tốt nhất nên đợi đến khi thành Đại Thừa rồi hẵng nghe thì hơn... Đương nhiên, nếu ngươi không ngại bị cuốn vào, ta cũng có thể nói cho ngươi."
Thượng Cổ Thần Khu có liên quan đến tiên giới.
Đây chính là lý do ông ta không muốn nói cho Dư Bạch Diễm.
Tuy Dư Bạch Diễm đã sớm quen biết tên điên của Nhược Nguyệt Cốc, nhưng việc biết được Phương Trần tu luyện Thượng Cổ Thần Khu lại là một chuyện ở cấp độ hoàn toàn khác.
Vật của tiên giới vốn dĩ đã mang theo nhân quả.
Ví dụ như Thần binh Độ Ách, thiên kiêu mang theo thứ này khi độ kiếp thì độ khó đều sẽ tăng lên!
Cho nên, tiên nhân bình thường dù muốn ban xuống Thần binh Độ Ách, cũng sẽ chọn ban xuống sau khi thiên kiêu mà mình coi trọng đã độ kiếp thành công.
Còn về phần Phương Trần...
Đối với chuyện hắn nhận được Thần binh Độ Ách ngay từ kỳ Kim Đan, Lăng Tu Nguyên cảm thấy cũng chẳng sao cả.
Dù sao thì cái thằng nhóc xui xẻo này cũng đã bắt đầu độ kiếp rồi!
Nghe vậy, Dư Bạch Diễm vội ho một tiếng: "Thôi được rồi, cảm ơn tổ sư, vậy tạm thời con không nghe đâu!"
Trong lòng hắn không hiểu sao lại có chút cảm động.
Vị tổ sư luôn tỏ ra cao thâm khó lường, lần này lại chịu giải thích khiến hắn cảm thấy rất ấm lòng.
Phương Trần: "..."
Hắn nặng nề nghĩ thầm...
Hóa ra tu luyện Thượng Cổ Thần Khu lại đáng sợ như vậy sao?
Sẽ làm tăng độ khó khi độ kiếp?
Vậy đến lúc mình lên Độ Kiếp kỳ thì phải làm sao?
Nhưng rồi, Phương Trần nghĩ lại, lông mày giãn ra, tâm trạng tốt lên, cái tâm thái nặng trĩu ban nãy lập tức trở nên vui vẻ trong tuyệt vọng...
Độ khó lôi kiếp của mình, vốn dĩ đã không ngừng tăng cấp rồi!
Sau đó, Lăng Tu Nguyên quay lại chủ đề chính: "Nếu đã như vậy, ngươi kể lại chi tiết quá trình leo thang của mình đi."
Phương Trần bắt đầu kể: "Sau khi con leo lên, bậc thứ nhất gặp phải bốn bóng người, con đã dùng 'cái kia' để dây dưa với chúng, rồi giết sạch."
"Bậc thứ hai, con tiến vào một khu rừng, đợi hơn nửa ngày thì có năm con yêu thú đến, con lại dùng 'cái kia' để giết hết bọn chúng."
"Bậc thứ ba, con tiến vào một vùng tăm tối, đợi không biết bao lâu thì có sáu tên Thiên Ma đến, con vẫn dùng 'cái kia'..."
Sau khi nghe xong, Lăng Tu Nguyên nghiêm túc gật đầu.
Ông ta tự nhiên biết, "cái kia" chắc chắn là Thượng Cổ Thần Khu.
Thượng Cổ Thần Khu quả nhiên lợi hại, vậy mà có thể giết được cả bọn chúng!
Nhưng sau khi gật đầu, Lăng Tu Nguyên bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, ông ta quay đầu nhìn về phía Dư Bạch Diễm.
Quả nhiên không sai.
Dư Bạch Diễm cũng đang mang vẻ mặt hoang mang, trên mặt hiện rõ biểu cảm hoài nghi nhân sinh.
Lăng Tu Nguyên hỏi: "Bạch Diễm, ngươi có phải cũng cảm thấy có chút không đúng không?"
Dư Bạch Diễm gật đầu: "Vâng, thưa tổ sư."
"Không đúng ở chỗ nào?"
"Bậc thứ hai không phải là rừng rậm, càng không có yêu thú. Con nhớ lần đầu tiên gặp phải rừng rậm và yêu thú là ở bậc thứ mười một." Dư Bạch Diễm lẩm bẩm: "Bậc thứ ba cũng không phải là bóng tối và Thiên Ma, chúng lần đầu tiên xuất hiện phải là ở bậc thứ hai mươi mốt!"
Phương Trần: "?"
Lúc này, Lăng Tu Nguyên thở dài một hơi: "Ta xem như đã biết vì sao Xích Tôn Thiên Thê lại sập rồi."
Phương Trần: "Vì sao ạ?"
Dư Bạch Diễm cười khổ nói: "Bởi vì toàn bộ Xích Tôn Thiên Thê được xây dựng dựa trên nền tảng là 15 đạo hồn niệm, ngươi giết hết bọn chúng rồi, thiên thê không sập mới lạ đấy?"
Phương Trần: "..."
Ái chà!
Giờ thì hiểu rồi...
Vậy chẳng khác nào mình đã xóa sạch mã nguồn của một phần mềm rồi còn gì?
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay