Giờ phút này, Phương Trần thầm nhủ với lòng mình: bình tĩnh, phải thật bình tĩnh!
Ở chung với Khương Ngưng Y cũng chẳng sao cả.
Hôm qua vừa mới chửi nàng một trận, bây giờ chính là thời cơ tốt để làm xấu đi mối quan hệ.
Phải nắm chắc cơ hội này, nhanh chóng đẩy mọi chuyện đến mức ân đoạn nghĩa tuyệt!
Lúc này.
Khương Ngưng Y đột nhiên mở miệng: “Phương sư huynh, đây là phần thưởng tông môn dành cho huynh.”
Nàng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đưa cho Phương Trần.
Phương Trần sững sờ, vô thức nhận lấy chiếc nhẫn, thần thức quét qua, lập tức kinh hãi...
Chỉ thấy bên trong bày hơn mười bình ngọc, một xấp phù triện tỏa ra khí tức nhẹ nhàng, và cả những pháp bảo khác biệt, dù đặt trong nhẫn trữ vật vẫn có dao động sức mạnh cực kỳ mãnh liệt ập vào mặt.
Khương Ngưng Y nói: “Phương sư huynh, Hoa trưởng lão nói huynh muốn một ít pháp bảo, đan dược, phù triện để bảo mệnh, đây đều là phần thưởng tông môn dành cho huynh.”
“Có các loại độn pháp phù triện, nếu không phải cường giả Kim Đan tầng sáu trở lên ra tay thì không cách nào trói buộc được huynh.”
“Cũng có loại phù triện gia tốc, không chỉ có thể dùng để chạy trốn mà còn có thể dùng khi đi đường hoặc đối địch.”
“Về phần đan dược, có Phục Linh Đan để hồi phục linh lực, Nhiên Thần Đan để tăng sức chiến đấu, Tụ Huyết Đan để trị thương, cùng các loại đan dược giải độc, phá chướng khác.”
“Đây đều là những loại đan dược thích hợp nhất với tu vi hiện tại của huynh. Vì Hoa trưởng lão lấy từ kho của tông môn nên bà ấy phải nhanh chóng bổ sung lại.”
“Có điều, linh dược trong kho của tông môn không đủ, nên chúng ta mới đến Dược Phường.”
Nghe vậy, Phương Trần mới vỡ lẽ.
Bảo sao hai cô nàng này lại đột nhiên xuất hiện ở Dược Phường, hóa ra là đến lấy linh dược luyện đan.
Khương Ngưng Y nói tiếp: “Đúng rồi sư huynh, đan dược và phù triện này là để dùng thường ngày!”
“Trong lúc nguy cấp, huynh vẫn nên dùng mấy pháp bảo kia!”
“Huyền Võ Tráo là pháp bảo dạng trận bàn, có thể dùng để bảo vệ bản thân, cho dù là cường giả Hóa Thần kỳ cũng không thể phá vỡ trong vòng nửa canh giờ. Nhưng trận bàn này chỉ có thể dùng một lần, hơn nữa trong lúc sử dụng, huynh phải đứng yên tại chỗ, không thể di chuyển!”
“Một tấm lệnh bài khác là Đạm Nhiên Lệnh, cũng chỉ có thể sử dụng một lần, nhưng tác dụng của nó là…”
Khương Ngưng Y chậm rãi nói: “Triệu tập một vị đại năng của tông môn ra tay giúp huynh một lần!”
Nghe vậy, hai mắt Phương Trần trợn tròn ngay tức khắc, cả người hoàn toàn chết lặng!
Đệch?!
Đại năng tông môn ra tay giúp mình một lần?
Thế này thì sướng vãi chưởng còn gì?
Huyền Võ Tráo kết hợp với Đạm Nhiên Lệnh, một cái mai rùa, một cái gọi người, đúng là combo thần khí bảo mệnh!
Hai pháp bảo này được chọn quả thực quá chu đáo!
Tuy cả hai đều chỉ có thể dùng một lần, nhưng giữ được một mạng là Phương Trần thấy đủ rồi.
Gương mặt Khương Ngưng Y lộ vẻ áy náy, nói: “Sư huynh, hai pháp bảo này kết hợp lại chỉ có thể chống lại cường giả Hóa Thần kỳ. Không phải tông môn không muốn cho pháp bảo phòng ngự lợi hại hơn, mà là vì khi đối mặt với Phản Hư kỳ, pháp bảo đã vô dụng.”
“Mong sư huynh đừng trách tội!”
“Nhưng nếu huynh bị cường giả Phản Hư kỳ truy sát, vậy hãy lấy ra chiếc nhẫn Xích Tôn mà Uyển Nhi đưa cho huynh lúc trước.”
“Chỉ cần không phải huyết hải thâm thù, chắc hẳn dù là tông môn nào cũng sẽ nể mặt mấy phần.”
Nghe đến đây, Phương Trần ngẩn người, hắn cúi đầu nhìn xuống.
Lúc này hắn mới phát hiện, chiếc nhẫn trữ vật Lăng Uyển Nhi đưa cho hắn có kiểu dáng khác hẳn với của hắn và của Khương Ngưng Y.
Trên bề mặt nhẫn có một ngọn núi màu đỏ thu nhỏ, khiến người ta nhìn vào mà lòng sinh kính sợ. Hơn nữa, nếu nhìn lâu sẽ có ảo giác nó dần phóng to, trở thành một ngọn núi khổng lồ cao chọc trời…
Đúng lúc này.
Bên tai Phương Trần bất ngờ vang lên giọng của Hoa Khỉ Dung: “Phương Trần, phù triện, đan dược và Huyền Võ Tráo chỉ là món khai vị, Đạm Nhiên Lệnh và nhẫn Xích Tôn mới là tiết mục chính.”
Vốn dĩ thứ ta có thể lấy cho ngươi kém xa Đạm Nhiên Lệnh, nhưng vì Ngưng Y biết ngươi muốn pháp bảo bảo mệnh, con bé đã đặc biệt nài nỉ sư tôn của nó cả một ngày trời mới cầu xin được.
“Còn nhẫn Xích Tôn, chỉ có người vào được núi Xích Tôn mới có tư cách sở hữu. Ngươi tuy là Thiên Đạo Trúc Cơ, chắc chắn sẽ vào được núi Xích Tôn, nhưng ta chưa nói với tông môn chuyện ngươi Thiên Đạo Trúc Cơ và thu phục Dực Hung, nên ngươi không thể có được chiếc nhẫn sớm.”
“Chiếc nhẫn này, thật ra là của Ngưng Y.”
“Tất cả những thứ này đều là công lao của Ngưng Y, ngươi phải cảm ơn con bé cho thật tốt!”
Hoa Khỉ Dung biết Khương Ngưng Y sẽ không kể công, nên đã đặc biệt lên tiếng giúp.
Nghe xong, Phương Trần trầm mặc.
Hắn nhìn gương mặt trắng nõn của Khương Ngưng Y, nhìn đôi mắt ngập tràn áy náy vì không thể lấy cho mình pháp bảo lợi hại hơn, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lưu Quang Kiếm ảnh lo lắng ngày hôm qua, dáng vẻ thiếu nữ hốt hoảng, và cả vành mắt hoe đỏ ấy…
Giờ khắc này, hắn phá phòng.
Hoàn toàn phá phòng!
Khương Ngưng Y đối xử với hắn như vậy, mà hôm qua hắn còn nhục mạ cô ấy một cách tàn nhẫn.
“Ta đúng là thằng khốn nạn mà!”
Phương Trần hận không thể tự tát cho mình một cái.
Sau đó, lại tát cho cái hệ thống chó má này một cái nữa!
“Ngưng Y…”
Hồi lâu sau, Phương Trần hít sâu một hơi, nhìn về phía Khương Ngưng Y, hắn muốn xin lỗi.
Xin lỗi vì chuyện ngày hôm qua!
Còn về cái vụ giết chồng chứng đạo!
Mẹ nó!
Lão tử đây sở hữu Thượng Cổ Thần Khu, tại chỗ thành tiên, sợ quái gì cái trò giết chồng chứng đạo của ngươi!
Hắn mặc kệ!
Nhưng khi Phương Trần vừa mở miệng, Khương Ngưng Y lại nhanh hơn một bước: “Sư huynh, ta muốn giải thích với huynh!”
Phương Trần: “?”
Khương Ngưng Y nói tiếp: “Hôm qua, ta đã hiểu lầm huynh.”
Phương Trần: “…?”
“Ta và Uyển Nhi bị huynh đuổi đi, ta đã từng rất tức giận, nhưng mãi đến khi yêu hổ xuất hiện, ta mới biết, huynh làm tất cả những điều đó là để cứu ta và Uyển Nhi.” Khương Ngưng Y nói.
Phương Trần trừng lớn mắt, hơi thở cũng ngừng lại…
Ta, ngươi… Hả?
Nàng nói cái gì cơ?
Ta cứu các ngươi bao giờ?
“Sư huynh, xin lỗi, xin huynh hãy tha thứ cho ta và Uyển Nhi.”
Khương Ngưng Y không giải thích nhiều thêm, mà chỉ thành khẩn xin lỗi Phương Trần.
Thực ra, hôm qua Khương Ngưng Y đã muốn tìm Phương Trần để xin lỗi, nhưng vì Hoa Khỉ Dung muốn giấu chuyện Phương Trần Thiên Đạo Trúc Cơ nên đã để Khương Ngưng Y tạm thời nhận là người thu phục Dực Hung, vì vậy nàng buộc phải đi nói dối trước mặt các cao tầng trong tông môn.
Sau khi mọi chuyện được giải thích rõ ràng tại Xích Tôn Sơn, nàng nghe Hoa Khỉ Dung kể rằng Phương Trần cần pháp bảo hộ mệnh, liền đặc biệt đến năn nỉ sư tôn của mình là Vân Tiên Tử suốt nửa ngày trời mới gom góp đủ mấy món pháp bảo này, xem như món quà cảm tạ ân cứu mạng của Phương Trần!
Bây giờ gặp được Phương Trần, nàng liền định đưa cho hắn luôn, tiện thể xin lỗi.
Nói xong, Khương Ngưng Y như trút được gánh nặng, lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn!
Cuối cùng cũng nói ra được những lời muốn nói!
Nhìn Khương Ngưng Y, Phương Trần mấp máy môi hồi lâu: “Ngưng Y, nàng hiểu lầm rồi, thật ra ta…”
Khương Ngưng Y ngắt lời Phương Trần: “Sư huynh, huynh không cần nói, ta hiểu hết mà.”
“Không, nàng không hiểu…”
Nhưng Khương Ngưng Y lại đột nhiên đứng dậy, mỉm cười, để lộ vẻ tinh nghịch cực kỳ không hợp với dáng vẻ thường ngày của nàng: “Ta đi giúp Hoa trưởng lão xem dược liệu, có lẽ một mình bà ấy bận không xuể.”
Nói xong, nàng chắp tay sau lưng bỏ đi.
Tính cách của Phương Trần, nàng hiểu quá rõ.
Tựa như trăng sáng trên trời, nhưng lại thích ẩn mình trong bóng tối, người như vậy chắc chắn không thích khoe khoang công trạng.
Nói không chừng, nghe mình khen, hắn còn thấy khó chịu.
Vì vậy, Khương Ngưng Y không định nói thêm về chuyện này nữa, cứ cho qua thôi!
Nhìn bóng lưng thiếu nữ, Phương Trần há hốc miệng: “A?”