Sau khi giúp Du Khởi đột phá cảnh giới mới, Phương Trần mang theo tâm trạng vui vẻ trở về hang ổ của mình, ngồi trong đại sảnh bắt đầu suy ngẫm lại.
Thực tế thì, một thời gian trước Phương Trần đã tưởng rằng Hệ Thống ổn định rồi.
Phải biết rằng, có cả một khoảng thời gian, Hệ Thống thậm chí còn chẳng thèm tìm ra một Khí Vận Chi Tử mới nào.
So với tần suất cứ đi hai bước lại phái tới một Khí Vận Chi Tử trước kia, trạng thái của Hệ Thống trong khoảng thời gian vừa rồi gần như có thể nói là xuống dốc không phanh.
Kể từ sau vụ Phương Hòe, ngoại trừ hai lần nhắc nhở mình đi giúp Hàn Phong Thiên Ma và Kim Tuyệt Thiên Ma thôn phệ Tiêu Dao tôn giả, Hệ Thống cứ như người chết, chẳng nói một lời, nằm im giả chết.
Nhưng bây giờ ngẫm lại, Phương Trần cho rằng, Hệ Thống không hề nằm im.
Nó chỉ đang che giấu bản thân, phối hợp để khai sáng cho Du Khởi...
Mỗi khi lén lút giở mấy cái trò mèo mờ ám này, Hệ Thống xưa nay chưa bao giờ hó hé với hắn nửa lời.
Sau đó, Phương Trần nghiêm túc suy tư một lát.
Bảy Khí Vận Chi Tử còn lại, trừ Trữ Thấm Nhi đã không tra ra tung tích và Phương Hòe, tên mã phu đang ở xa tít tại Phương gia, thì mấy người kia đều nằm trong tầm giám sát của hắn.
Chỉ có mỗi Du Khởi, cái tên thông minh đột xuất này!
Bởi vì, hắn thực sự không thể hiểu nổi trong cái đầu của tên đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì, dẫn đến việc Hệ Thống có thể giở trò bất cứ lúc nào.
May mắn thay, lại bị mình kịp thời phát hiện!
Nếu không, cứ để Du Khởi tiếp tục ngưng tụ sương đỏ, e rằng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là có thể chứng kiến một sự tồn tại dám đi ngược lại cả Tiên Quy giáng thế!
Sau đó, Phương Trần lẩm bẩm trong lòng: "Có điều, cũng không biết kiếp lực này có thể đảm bảo được bao lâu, cẩn thận ước tính, chắc vài năm cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?"
"Không được, thế này có hơi ngông cuồng quá rồi!"
"Phải cẩn thận hơn mới được, có khi một tháng cũng chẳng trụ nổi!"
"Trước đó cũng vì quá bất cẩn, lơ là, nên mới suýt chút nữa xảy ra chuyện."
"Sau này phải nghĩ cách kiếm thêm trò cho Du Khởi mới được..."
Nghĩ đến đây, hai mắt Phương Trần khẽ híp lại.
Đã như vậy, mình phải chuẩn bị sẵn phương án phòng khi Du Khởi ngưng tụ ra kiếp lực...
Một lát sau!
Ánh mắt Phương Trần sáng lên, hắn lấy Độ Ách Thần Binh ra.
Lỡ như Du Khởi tạo ra được kiếp lực, hắn tạo ra một điểm, mình hút một điểm.
Đây chẳng phải là có thể triệt để đập tan ý đồ của Hệ Thống muốn để kiếp trước của Du Khởi thức tỉnh hay sao?
Cứ cho là ngươi thật sự ngưng tụ được kiếp lực đi, nhưng kiếp lực của ngươi đều bị ta hút sạch rồi, ngươi còn thức tỉnh cái gì nữa?
Nghĩ đến đây, Phương Trần cười đến mức ánh mắt và khóe miệng cong lên thành một đường cong tà ác...
Sau đó, Phương Trần lại tiện tay mang theo mấy con Thiên Ma trở về hồ Ánh Quang.
Hắn muốn nhân lúc Du Khởi đang tu luyện bá khí màu lam, tranh thủ thôn phệ vài con Thiên Ma.
Nhưng khi Phương Trần vừa mới bắt đầu hùng hục thôn phệ, sương đỏ quanh người Du Khởi lại từ từ xuất hiện, khiến Du Khởi liên tục la lên "không, không, không..."
Sợ tham thì thâm, Phương Trần đành phải bỏ cuộc, không thử để Du Khởi nhìn mình thôn phệ Thiên Ma nữa mà quay về núi Xích Tôn.
Trở về động phủ, Phương Trần vừa nuốt Thiên Ma, vừa tự an ủi mình...
Không sao cả!
Mấy con Thiên Ma này toàn hàng cùi bắp, không thể thôn phệ trước mặt Du Khởi thì thôi vậy, dù sao cũng chẳng tăng được bao nhiêu tu vi.
Hôm nào bắt con Kim Tuyệt Thiên Ma ở Hồi Long tông về, thôn phệ ngay trước mặt Du Khởi là được!
...
Sau khi thôn phệ hết đám Thiên Ma mà Lăng Tu Nguyên đưa cho, Dực Hung đi dạo một vòng, thân hình hổ dài ngoằng của nó chậm rãi từ bên ngoài bước vào đại sảnh, sau đó đặt mông nhảy lên chiếc ghế dài mà Phương Trần đặc biệt chuẩn bị cho nó, nằm xuống rồi nói: "Trần ca, ta không nghe nói Dụ Điền phong có người nào tên Trữ Thấm Nhi cả, trong tông môn các ngươi thật sự có người này sao?"
Phương Trần nghe vậy, khẽ cau mày, vuốt cằm nói: "Có chứ, vẫn là một tuyệt đỉnh thiên kiêu có thể sánh ngang với Thiệu sư huynh, Ngưng Y và Tiêu Thanh đấy."
Nghe thế, Dực Hung sững sờ, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, lẩm bẩm: "Vậy thiên tư của nàng ta chẳng phải sắp đuổi kịp ta rồi sao? Nếu để nàng ta mạnh thêm chút nữa, có khi còn đuổi kịp cả Trần ca huynh nữa?"
Phương Trần nghe nửa câu đầu vừa định mắng nó không biết xấu hổ, nhưng nghe xong nửa câu sau, hắn liền khẽ gật đầu: "Ừm, ngươi nói đúng."
"Hít!"
Dực Hung không nhịn được lại hít một ngụm khí lạnh, nói: "Vậy nàng ta đã mạnh như vậy, vì sao Lăng tổ sư còn chưa thu nàng làm đồ đệ?"
Phương Trần khó hiểu nói: "Đây cũng là điều ta đang thắc mắc."
Thực tế, kể từ khi Hệ Thống thông báo nhiệm vụ về Trữ Thấm Nhi thất bại, Phương Trần đã không còn xếp đối phương vào danh sách cảnh giác nữa.
Thế nhưng, sau chuyện của Du Khởi, Phương Trần cảm thấy mình không thể lơ là mất cảnh giác.
Sau đó hắn đã tự mình đi điều tra.
Theo hắn hiểu, Trữ Thấm Nhi đã thức tỉnh, và dựa theo giới thiệu của Hệ Thống, nàng ta chắc chắn cũng sở hữu Thuần Âm Thánh Thể!
Với tư chất mạnh mẽ như vậy, lẽ ra nàng ta phải lại một lần nữa Thiên Đạo Trúc Cơ, kinh động cả Đạm Nhiên tông, rồi tổ sư xuất quan, tự mình thu làm đồ đệ mới phải.
Nhất là một vị nào đó họ Lăng, đến bây giờ vẫn còn nhắc nhở hắn phải nhớ kịp thời đưa muội muội đến cho đại năng.
Nhưng tông môn vẫn không hề có động tĩnh gì về phương diện này.
Mà Phương Trần cũng không tra được tung tích của Trữ Thấm Nhi, chỉ tra được ông nội của nàng — Trữ Hà.
Trữ Hà, cũng chính là lão già lúc trước bị hắn ép phải đổi trận sinh tử đấu thành một ức năm oán niệm!
Bây giờ, Trữ Hà vẫn đang cần mẫn chây lười ở đấu viện không người nào ngó ngàng.
Phương Trần không tiện trực tiếp đến hỏi người ta Trữ Thấm Nhi đi đâu.
Với mức độ sợ hãi của đối phương đối với mình, e rằng lão ta sẽ chỉ nói dối...
"Thôi vậy, người ta đã từng là cường giả Độ Kiếp kỳ sở hữu tiên hào, muốn làm gì ta cũng không cản được..."
Phương Trần sờ cằm, thả lỏng tâm trạng.
Lúc trước hắn không biết "Đọa Tinh" của Trữ Thấm Nhi là tiên hào, bây giờ nghĩ lại mới biết đối phương bá đạo đến mức nào!
Vì vậy, hắn cũng không dám thật sự đi điều tra Trữ Thấm Nhi, chỉ sợ đắc tội đối phương!
Nghĩ đến đây, Phương Trần sững sờ, "Nếu Đọa Tinh là tiên hào, tại sao ta lại nhớ được?"
Hệ Thống đột nhiên lên tiếng: "Ký chủ, 【 Đọa Tinh 】 vì đánh cắp thiên cơ, tái tạo tư chất, chuyển thế trùng tu, cho nên đã mất đi tiên hào."
Phương Trần nghe vậy, chợt bừng tỉnh, ngay sau đó liền nhạy bén phát hiện ra một điểm, truy vấn: "Vậy sư tôn của ta thì sao?"
"Ngài ấy cũng mất đi tiên hào sao?"
Hệ Thống nói: "Tình huống của Lệ Phục rất đặc thù."
Phương Trần hai mắt híp lại: "Đặc thù chỗ nào? Ngươi mau nói cho ta biết!"
Hệ Thống dừng lại một lúc lâu, lát sau mới trả lời: "Ký chủ, đặc thù chỗ nào, ta quên mất rồi."
Phương Trần: "..."
Mẹ nhà nó.
Thấy Hệ Thống không chịu nói, Phương Trần đành phải bỏ qua, nói tiếp: "Khoảng thời gian trước ngươi im như thóc, sao bây giờ lại hoạt bát trở lại rồi?"
"Có phải vụ ngươi lén lút giở trò với Du Khởi, tính kế ta bị ta nhìn thấu, nên giờ đang nghĩ trò mới để chơi ta không?"
Hệ Thống đáp: "He he, sao có thể chứ?"
"Ký chủ, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc tính kế ngài, sự tồn tại của ta, chỉ là để phụ tá ký chủ thành tựu tồn tại chí cao, thúc đẩy ký chủ hoàn thành đại nghiệp đối kháng giới kiếp, bảo vệ thế giới mà thôi!"
Phương Trần hề hề nói: "Hề hề!"
"Ừm đúng rồi, cái thúc đẩy và phụ tá của ngươi chắc chắn không phải là tính kế chứ?"
Hệ Thống im lặng một lúc lâu, rồi đáp: "Ký chủ, một tồn tại trung thành tuyệt đối như ta đây, lỡ có trả lời không được thì ngài cũng sẽ tha thứ cho ta mà, phải không?"
Phương Trần: "..."
Đệt
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe