Nói rồi, Phương Trần quay người đi sang một bên, lôi Dực Hung qua.
Hắn biết tỏng Dực Hung đang hóng chuyện ở gần đó từ lâu rồi.
Bị Phương Trần lôi ra, Dực Hung kinh hãi: "Ngươi làm gì thế?"
Dực Hung vốn đang chờ xem Phương Trần định nổi điên thế nào, không ngờ chuyện này lại dính dáng đến cả mình.
"Đừng nói nhảm."
Phương Trần xách Dực Hung đến trước mặt Lệ Phục, rồi nói với giọng đầy căm phẫn: "Sư tôn, biện pháp giải quyết của con rất đơn giản."
"Con không thích nghe người khác nói lời xin lỗi trước mặt mình, cho nên, con không muốn thấy hắn cúi đầu nhận sai."
"Nhưng để trút giận, con muốn thú sủng của con được gia nhập Đạm Nhiên tông!"
"Thú sủng của con, chỉ vì học trộm một phần công pháp cực kỳ đơn giản của Đạm Nhiên tông mà đã bị tàn nhẫn ném vào thú lao, thật quá đáng thương!"
"Mà bây giờ, bọn người Đạm Nhiên tông khinh người quá đáng, còn muốn đến học trộm công pháp trân quý mà sư tôn đã cho con. Vậy thì con muốn thú sủng của mình được quang minh chính đại gia nhập Đạm Nhiên tông, học sạch sành sanh công pháp của bọn chúng!"
Dực Hung: "..."
Triệu Nguyên Sinh: "..."
Nghe vậy, Lệ Phục nhíu mày: "Hóa ra còn có ẩn tình này sao?"
Sau đó, hắn nhìn về phía Dực Hung, nói: "Ngươi thật sự vì học trộm công pháp mà bị nhốt vào thú lao à?"
Bị Phương Trần nắm hai cánh, treo lơ lửng giữa không trung, Dực Hung đứng hình, cuối cùng do dự ngẩng đầu nhìn Phương Trần: "Ờm... ta, chắc là vậy... nhỉ?"
Hắn không muốn thừa nhận hành vi này cho lắm.
Thật sự quá mất mặt cái huyết mạch Đế phẩm!
Phương Trần bóp nhẹ nó một cái, truyền âm dụ dỗ: "Nhanh lên, lần này là giúp Nguyên Sinh tổ sư qua ải. Thành công thì linh trà uống thả ga."
Dực Hung giật mình, vội vàng chỉnh đốn lại thái độ, khóc lóc kể lể: "Đúng vậy, không sai, Lệ tiền bối!"
"Ta chỉ muốn học một công pháp đơn giản để lấp đầy bụng thôi mà, một con hổ con như ta thì có ý đồ xấu gì chứ, cũng đâu thật sự muốn làm loạn Đạm Nhiên tông, càng không đến mức bị ném vào thú lao a!"
Nghe vậy, Lệ Phục trầm tư một lúc, rồi thản nhiên nói: "Được, ta biết rồi, ta sẽ thay ngươi chủ trì công đạo, nhưng lão phu nói trước cho ngươi biết, sau này không được phép học trộm công pháp nữa, hiểu chưa? Tu tiên giả không thể hạ lưu như vậy."
Dực Hung gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy công pháp rác rưởi của Đạm Nhiên tông có gì hay mà học? Chẳng biết ngươi học nó làm gì? Đầu óc đúng là không được nhanh nhạy cho lắm, chẳng lẽ ngươi không biết cái huyết mạch rác rưởi của ngươi cũng có công pháp đi kèm hay sao?" Lệ Phục lại lắc đầu nói.
Dực Hung: "..."
Sau đó, Lệ Phục nhìn về phía Phương Trần: "Nếu ngươi đã quyết định ra mặt vì yêu sủng của mình, ta sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi."
Phương Trần mừng rỡ: "Đa tạ sư tôn."
Triệu Nguyên Sinh đứng một bên thấy vậy cũng khẽ gật đầu...
Tuy vừa rồi đã nghĩ lầm rằng đầu óc Phương Trần có vấn đề, nhưng bây giờ xem ra, hắn đã nhận thức rõ một điều, Phương Trần làm càn chẳng qua chỉ là đang giả điên, như vậy mới có thể thuận tiện giao tiếp với Lệ Phục mà thôi.
Xem ra, sau này mình muốn nói chuyện với Lệ Phục, cứ bắt chước Phương Trần là có thể đạt được mục đích!
Rốt cuộc, chẳng phải bây giờ Lệ Phục đã bị thuyết phục rồi sao?
Lúc này, Lệ Phục đặt một tay lên vai Triệu Nguyên Sinh, thản nhiên nói: "Nếu đã vậy, ta sẽ bắt ngươi đến thú lao, để ngươi ở trong đó một thời gian! Gậy ông đập lưng ông, thế mới là chủ trì công đạo thực sự!"
Phương Trần: "?"
Dực Hung: "?"
Triệu Nguyên Sinh: "???"
Sắc mặt hắn đại biến.
Mẹ kiếp, lão già điên này đang giả ngu à?
Lão ta căn bản không hề bị thuyết phục!
"Ấy không, sư tôn, chờ đã! Con không nói muốn đưa Nguyên Sinh tổ sư đến thú lao! Con muốn cho Dực Hung gia nhập Đạm Nhiên tông, ngài làm vậy không đúng ý con!"
Phương Trần sợ xanh cả mặt, vội vàng ngăn Lệ Phục lại.
Lệ Phục nhíu mày: "Ta làm rất đúng ý ngươi mà!"
"Ta không tống Triệu Nguyên Sinh vào thú lao, thì làm sao để Dực Hung gia nhập Đạm Nhiên tông được?"
Phương Trần: "?"
Hai chuyện này thì có liên quan nhân quả gì đến nhau?
Lệ Phục tiếp tục nói: "Triệu Nguyên Sinh vào thú lao, Đạm Nhiên tông sẽ thiếu một tổ sư. Dực Hung chẳng phải là có thể thuận thế gia nhập, lên làm tổ sư luôn sao?"
Phương Trần, Triệu Nguyên Sinh: "???"
Chỉ có Dực Hung là mắt sáng rực lên.
Nhất Thiên Tam đang đậu trên đỉnh đầu Dực Hung lập tức truyền âm: "Hổ Tổ, ngài lợi hại thật, đại đạo nói ngài có thể làm tổ sư."
Ánh mắt Dực Hung nhất thời sáng như sao...
Phương Trần ngây ngốc nhìn sư tôn của mình, lẩm bẩm: "Sư tôn, cái này, không phải như vậy."
"Con chỉ muốn để Dực Hung gia nhập Đạm Nhiên tông, không muốn nó làm tổ sư."
Nghe vậy, Lệ Phục nhíu mày: "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như vậy, đã có thể tiện tay làm một cái tổ sư, chẳng lẽ không tốt sao?"
Phương Trần: "?"
Sau đó, Lệ Phục đột nhiên bừng tỉnh, nói: "A! Ta hiểu rồi!"
"Thú sủng làm tổ sư, còn ngươi lại là chân truyền, như vậy, ngươi sinh lòng đố kỵ phải không? Ha ha! Cũng phải, là vi sư suy nghĩ không chu toàn!"
"Nếu đã vậy, ta đem vị trí tổ sư của Triệu Nguyên Sinh cho ngươi, để thú sủng của ngươi làm chân truyền, được chứ?"
Phương Trần: "... Không, không được đâu ạ."
Lệ Phục: "Chẳng lẽ ngươi không muốn làm tổ sư sao?"
"Ờ, con, con..."
"Ngươi cái gì?"
Phương Trần tối sầm mặt mũi, chợt suy nghĩ, trong lòng đột nhiên giật thót...
Không được, không thể để sư tôn làm rối loạn tiết tấu nữa!
Nếu cứ để sư tôn nắm quyền chủ động, hôm nay chắc chắn sẽ biến chuyện xin lỗi thành hình phạt trong thú lao mất...
Phương Trần cưỡng ép kéo câu chuyện trở lại, lập tức nghiêm mặt nói: "Thật ra con chẳng thèm để mắt đến vị trí này."
Lệ Phục nghe vậy, sững người, đôi mắt hơi híp lại, nhìn chằm chằm Phương Trần.
Chợt, sau một hồi im lặng, hắn bỗng nở một nụ cười hài lòng...
Rồi hắn cất tiếng cười lớn:
"Ha ha ha ha ha!"
"Không tệ, không tệ, quả không hổ là đệ tử của ta, câu trả lời này của ngươi, giống hệt như ta năm đó khi được Lăng Tu Nguyên mời."
Phương Trần thấy thế, cạn lời, cũng bèn cất tiếng cười theo, đồng thời vận dụng sức mạnh của Thượng Cổ Thần Khu, cố gắng cười sao cho át cả tiếng của Lệ Phục: "Ha ha ha ha ha sư tôn nói đúng!"
Đáng tiếc, tiếng cười vang vọng khắp nơi vẫn là của sư tôn!
Xem ra cổ họng của sư tôn đã được tôi luyện lâu năm hơn mình.
Đúng lúc này, Nhất Thiên Tam đột nhiên cũng tham gia: "Ha ha ha..."
Triệu Nguyên Sinh và Dực Hung: "..."
Cười xong, Lệ Phục hài lòng nhìn Phương Trần: "Được rồi, cũng được, nếu ngươi đã có được tâm cảnh của vi sư năm đó, đến cả vị trí tổ sư cũng xem như không có gì, chứng tỏ ngươi đã có năng lực tự mình đưa ra quyết định. Bây giờ, vi sư sẽ nghe ngươi, chỉ để Dực Hung gia nhập Đạm Nhiên tông, không cho gã này vào thú lao!"
"Có điều, như vậy cũng tốt, Đạm Nhiên tông là chính đạo tông môn của nhân tộc, bây giờ lại bị ép thu nhận yêu thú, quả là một sự sỉ nhục lớn. Nếu để hắn vào thú lao, ngược lại sẽ cho hắn cơ hội thoát khỏi nỗi nhục này, thế thì lại hời cho hắn quá!"
"Tốt, nếu đã vậy, Triệu Nguyên Sinh, ngươi hãy sắp xếp cho Dực Hung vào Đạm Nhiên tông đi."
Triệu Nguyên Sinh: "... Được!"
Lúc này hắn đã không còn tức giận, ngược lại có chút phờ phạc.
Lão mệt rồi...
Hắn truyền âm cho Phương Trần và Dực Hung: "Bản tọa sẽ cảm tạ các ngươi sau, giờ ta mệt rồi."
Phương Trần và Dực Hung: "Đa tạ tổ sư, tổ sư chú ý nghỉ ngơi..."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn