Dưới chân núi Xích Tôn.
Dù đã đêm khuya, con đường vẫn sáng trưng. Giới tu tiên không bao giờ thiếu những thứ như nến hay linh châu để chiếu sáng.
Tại chân núi, Phương Trần bất ngờ phát hiện Khương Ngưng Y đang ở đây, hắn nhất thời sững sờ.
Khương Ngưng Y vận một bộ váy lam, dung mạo tuyệt diễm, da trắng như tuyết, môi son mọng đỏ, tinh xảo tựa tranh vẽ. Thân hình nàng mềm mại thon dài, đường cong quyến rũ, đứng bên đường thôi cũng đã là một tuyệt cảnh.
Mỗi lần nhìn thấy Khương Ngưng Y, Phương Trần đều phải cảm thán, giới tu tiên quả nhiên dinh dưỡng đầy đủ. Chỉ xét về ngoại hình, Khương Ngưng Y đã chẳng khác gì một thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi, khiến hắn lần nào cũng vô thức bỏ qua tuổi thật của đối phương. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thứ khó tin nhất trong giới tu tiên chính là vẻ bề ngoài.
Nhìn Dư Bạch Diễm nhà bên cạnh mà xem, mọc ra một khuôn mặt thiếu niên, bảo là anh em với Tiêu Thanh có khi cũng có người tin, nhưng hắn lại còn lớn tuổi hơn cả Hoàng Trạch có bộ dạng lão già...
Cùng lúc đó, Khương Ngưng Y cũng trông thấy Phương Trần, khóe miệng nàng nở một nụ cười nhẹ, vừa định cất tiếng chào.
Giọng nói hưng phấn của Yên Cảnh đột nhiên vang lên bên tai Khương Ngưng Y: "Cùng mặc áo lam kìa, hai người hẹn nhau trước à?"
Khương Ngưng Y: "..."
"Ta mới học được Tú Kiếm Thuật, ngươi muốn thử không?"
Yên Cảnh: "..."
Sau đó, Phương Trần đi đến trước mặt Khương Ngưng Y, vẫy tay chào: "Ngưng Y!"
Bị chọc ghẹo chuyện áo lam ban nãy, sắc mặt Khương Ngưng Y có chút mất tự nhiên, ánh mắt lướt qua quần áo của Phương Trần rồi vội vàng thu lại, cúi đầu đáp: "Phương sư huynh!"
Lúc này, Yên Cảnh cũng lên tiếng chào: "Chào Phương sư huynh!"
Nhất Thiên Tam ở sau lưng Phương Trần đột nhiên nhảy ra, vui vẻ đáp lại: "Khương Khương, Yên Cảnh."
Nhìn thấy Nhất Thiên Tam đi theo sau Phương Trần, Khương Ngưng Y kinh ngạc: "Nhất Thiên Tam, ngươi cũng đến à?"
"Đúng vậy! Không chỉ ta, Hổ Tổ cũng tới nữa."
Nói rồi, Nhất Thiên Tam quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau chẳng có một ai.
Khương Ngưng Y và Yên Cảnh thì cùng lúc ngẩn người...
Hổ Tổ là ai?
Đúng lúc này.
Phương Trần im lặng đưa tay ra sau lưng, túm lấy Dực Hung đang bám chặt trên lưng mình lôi ra.
Nhìn thấy con hổ con mặc áo xanh, Khương Ngưng Y thoáng sững sờ, đây là con Càn Khôn Thánh Hổ với hung uy ngập trời kia sao?
Phương Trần xách Dực Hung lên, thản nhiên nói: "Chào người đi."
Tứ chi Dực Hung buông thõng, run rẩy cười gượng: "Khương, Khương chân truyền!"
Không hiểu vì sao, hắn cũng rất sợ Khương Ngưng Y.
Khương Ngưng Y nhận ra sự sợ hãi của hắn, không khỏi mỉm cười thân thiện và ôn hòa: "Ngươi chính là Dực Hung sao?"
"Vâng."
Khương Ngưng Y cố gắng tỏ ra thân thiện: "Quả nhiên là huyết mạch Đế phẩm, trông ngươi rất có phong thái của Thánh Hổ."
Dực Hung liếc nhìn cơ thể đang bị Phương Trần xách lơ lửng giữa không trung của mình: "..."
Khương Ngưng Y cũng để ý thấy ánh mắt của Dực Hung: "..."
Sau đó, Phương Trần đành phải đổi chủ đề, để Dực Hung và Yên Cảnh làm quen với nhau.
Nhìn hai người chào hỏi nhau vừa thân thiện lại vừa xa lạ, Phương Trần thầm cảm khái...
Phải biết rằng, vốn dĩ Dực Hung rất có thể đã thay thế Yên Cảnh để trở thành Ma Hổ Kiếm Linh, bây giờ cả hai lại có thể đứng đây trò chuyện làm quen, thật đúng là hiếm thấy.
Đúng lúc này.
Khương Ngưng Y đột nhiên gọi về phía sau lưng Phương Trần: "Lâm trưởng lão!"
Phương Trần sững sờ, thần thức vô thức quét qua, lập tức phát hiện Lâm Vân Hạc đang bước xuống từ một thanh đại đao.
Thân hình Lâm Vân Hạc thẳng tắp như một cây thương, một thân bào phục màu xám vô cùng giản dị.
Ông chậm rãi bước tới, khẽ gật đầu, nói: "Khương chân truyền, đã lâu không gặp, sư tôn của ngươi dạo này vẫn khỏe chứ?"
Khương Ngưng Y cười đáp: "Nhờ phúc của Lâm trưởng lão, sư tôn vẫn khỏe ạ."
"Vậy thì tốt."
Sau màn chào hỏi xã giao, Lâm Vân Hạc quay đầu nhìn về phía Phương Trần, thản nhiên hỏi: "Ngươi thế nào rồi?"
Phương Trần không khỏi thấy hơi rén: "Lâm thúc, con rất khỏe."
Lâm Vân Hạc lạnh nhạt nói: "Ừm, khỏe là tốt rồi, có khó khăn gì thì nhớ đến Ánh Quang Hồ Sơn tìm ta."
Rõ ràng là một câu quan tâm, nhưng Phương Trần luôn có cảm giác như mình lại bị cảnh cáo một lần nữa.
Phương Trần thở dài một hơi...
Hết cách rồi!
Ai bảo nguyên chủ trước kia ngày nào cũng gây chuyện cho Lâm Vân Hạc cơ chứ?
"Đa tạ Lâm thúc."
Phương Trần ngoan ngoãn nói.
Sau đó, Lâm Vân Hạc nhìn sang trang phục của Phương Trần, thấy nó là màu lam, ông khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.
Ngay sau đó, ông lại liếc nhìn bộ váy lam trên người Khương Ngưng Y, ánh mắt lúc này khẽ giật mình, rồi cái nhìn dành cho Phương Trần liền bắt đầu trở nên vi diệu...
"Đúng rồi, Lâm thúc, Ngưng Y, sao hai người lại ở đây?"
Phương Trần cuối cùng cũng đặt câu hỏi.
Khương Ngưng Y vừa định trả lời...
"Ta gọi họ tới, cùng đi Phương gia chúc mừng."
Đúng lúc này, Lăng Tu Nguyên đột nhiên xuất hiện sau lưng ba người.
Ba người lập tức quay đầu, cung kính hành lễ: "Bái kiến tổ sư."
Lăng Tu Nguyên đợi ba người hành lễ xong mới nói: "Được rồi, không cần đa lễ."
"Vâng!"
Ba người đáp lời, ngay sau đó Phương Trần ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Tu Nguyên, đôi lông mày hắn lúc này nhướng lên...
Vãi chưởng!
Có cần phải vậy không?
Chỉ thấy Lăng Tu Nguyên, người ngày thường luôn vận một thân áo bào trắng nho nhã tùy ý, nay đã thay đổi phong cách, khoác lên mình một bộ cẩm bào màu đen thêu họa tiết sơn hà. Phương Trần không biết chất liệu của bộ cẩm bào này là gì, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng biết nó là hàng đỉnh của chóp!
Bởi vì.
Áo bào nhà ai mà lại khiến người ta nhìn vào đã muốn quỳ lạy cơ chứ?
Hơn nữa, họa tiết sơn hà kia cũng không hề đơn giản, nhìn như tùy ý, nhưng thực chất trong từng đường kim mũi chỉ lại toát ra một cỗ ý vị mênh mông vô tận, tựa như có cả sơn hà biển lớn thật sự được luyện vào trong đó...
Phương Trần thầm nghĩ: "...Cho nên kéo dài thời gian lâu như vậy là để đi thay quần áo sao?"
"Được rồi, người đã đông đủ, đi thôi, đến Phương gia."
Lăng Tu Nguyên quét mắt nhìn mọi người một lượt rồi phất tay.
Mọi người lập tức cảm thấy hoa mắt, từ chân núi đã lên tới đỉnh núi.
Phương Trần đánh giá xung quanh, vốn tưởng đã đến ngay Phương gia, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng, "Nơi này, hình như không phải Nguy Thành."
"Dĩ nhiên không phải."
Lăng Tu Nguyên thản nhiên nói: "Lần này đi chúc mừng, phô trương không thể quá nhỏ, hiểu không?"
Vừa dứt lời.
Một vết nứt không gian thông thiên triệt địa bỗng nhiên bị xé toạc ra trước mặt mọi người. Bầu trời vốn đã đen kịt, giờ phút này dưới sự tô điểm của không gian hắc ám, vậy mà lại có vẻ hơi sáng sủa.
Và trong không gian hắc ám đó, một con quái vật khổng lồ xuất hiện!
Phương Trần trợn mắt há mồm nhìn con quái vật khổng lồ này, nói: "Tổ sư, đây là? !"
Mà bên cạnh hắn, Lâm Vân Hạc và Khương Ngưng Y cũng lộ ra vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Một chiếc Thiên Trọng lâu thuyền bằng mặc ngọc chậm rãi lái ra từ trong vết nứt không gian. Lâu thuyền được điêu khắc tinh xảo, tráng lệ huy hoàng, chỉ cần lướt mắt qua đã cảm nhận được sự phồn hoa tuyệt luân. Kết cấu của lâu thuyền cũng không hề đơn giản, nó quá mức khổng lồ, đến nỗi được chia thành nhiều khu vực, mỗi khu vực lại to lớn như một tòa cung điện, mái hiên cong vút, hành lang uốn lượn quanh co, bốn phương tám hướng đều có kiến trúc khác biệt, đan xen chằng chịt, khúc khuỷu lượn vòng, trông như tổ ong khổng lồ hay dòng nước xoáy, nhìn thôi đã thấy hoa cả mắt. Nó phảng phất như tuyệt tác được vô số nghệ nhân dùng cả đời tâm huyết và năm tháng để điêu khắc nên, không giống bất cứ thứ gì của nhân gian.
Cùng lúc đó, từng đạo trận pháp tỏa ra ánh sáng vàng óng từ thân thuyền hiện lên, gợn sóng như mặt nước, tầng tầng lớp lớp.
Phương Trần hít một hơi khí lạnh, đậu má, đây là thực lực tài chính của Lăng tổ sư sao?
Bình thường không khoe khoang, một khi đã khoe của thì còn ác liệt hơn Nguyên Sinh tổ sư nhiều!
Ngoài bản thân chiếc lâu thuyền tráng lệ, chạm trổ tinh vi, điều quan trọng hơn là, mỗi một viên linh châu dùng để trang trí và chiếu sáng trên thuyền đều tỏa ra uy áp cực kỳ khủng bố, nếu để ý kỹ, có thể cảm nhận được thần trí ẩn chứa bên trong...
Cảm nhận được điểm này, sắc mặt Phương Trần đã hoàn toàn thay đổi: "Đây, đây là thủ vệ tu vi gì vậy? !"
Sắc mặt Lâm Vân Hạc tái mét: "Ngang, ngang ngửa ta."
Phương Trần: "..."
Khương Ngưng Y: "..."
Bọn họ được Lăng Tu Nguyên che chở nên không bị lâu thuyền xung kích, nhưng chỉ cần nhìn chiếc lâu thuyền tựa như nối liền trời đất này, họ đã tê cả da đầu.
Sau khi chiếc lâu thuyền màu mực xuất hiện, Lăng Tu Nguyên cười phất tay, nói: "Đi thôi."
"Muội muội của ngươi lúc ra đời, thiên đạo đã dùng ráng chiều nhuộm đỏ cả Nguy Thành, ta đã có ý thu đồ đệ, cũng không thể quá kém cỏi được."
"Chiếc thuyền nhỏ mà ta tùy tiện luyện chế này, chắc cũng tạm được nhỉ?"
"Bản tọa hơi tự ti một chút, các ngươi thấy sao?"
Phương Trần, Dực Hung: "..."
Khương Ngưng Y, Yên Cảnh: "..."
Lâm Vân Hạc: "..."
Thấy vậy, Lăng Tu Nguyên nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Đúng lúc này.
Nhất Thiên Tam bỗng nhiên nói lớn: "Chắc là cũng tạm được ạ, tổ sư, ngài đừng tự ti!"
Nụ cười của Lăng Tu Nguyên cứng đờ: "???"
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang