Với năng lực của Phương Trần, hắn không thể nào làm được!
Coi như Hỏa Sát Vương không phải khí vận chi tử, không đốt chết được hắn, nhưng nếu hắn muốn đơn thuần dựa vào sức mình để luyện hóa Hỏa Sát Vương thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Nhưng, không luyện hóa được Hỏa Sát Vương, thì luyện hóa Hỏa Sát vẫn được chứ?
Trong ngọn núi lửa vạn năm nơi Hỏa Sát Vương tọa lạc có rất nhiều Hỏa Sát.
Nếu có thể bắt được vài đóa để luyện hóa, hắn cũng có thể tăng thêm không ít phần thắng chống lại lôi kiếp!
Nghĩ đến đây, Phương Trần thầm tính toán, chuyến này tốt nhất là đến ngọn núi lửa vạn năm mà Tiêu Thanh tìm được Hỏa Sát Vương để tìm kiếm Hỏa Sát!
Đương nhiên.
Phương Trần không thể nào đi cùng Tiêu Thanh được!
Phải biết, hệ thống trước đó đã từng nhắc nhở, lần này ở núi lửa vạn năm sẽ có rất nhiều cường giả Hóa Thần kỳ đến tranh đoạt Hỏa Sát Vương.
Nếu hắn và Tiêu Thanh ở cùng nhau, chắc chắn sẽ gặp phiền phức không ngừng, chưa biết chừng sẽ liên tục đụng phải cường giả đỉnh cấp, đến lúc đó chỉ cần sơ sẩy một chút là toi mạng!
Vì vậy, hắn dự định sẽ đi một mình, lén lén lút lút bắt một ít Hỏa Sát ở ngoại vi núi lửa vạn năm là được.
Còn về việc Tiêu Thanh tìm thấy Hỏa Sát Vương ở ngọn núi lửa vạn năm nào, hắn đương nhiên biết rõ.
Suy cho cùng, gần Đạm Nhiên tông chỉ có một ngọn núi lửa vạn năm mà thôi...
Sau đó, Phương Trần tính toán thời gian, mình tu luyện thành công vào khoảng lúc mặt trời mọc sáng nay.
Nói cách khác, chậm nhất là ba ngày sau vào lúc mặt trời mọc, lôi kiếp sẽ giáng xuống!
Thời gian vô cùng cấp bách!
Phương Trần quyết định ngày mai sẽ xuất phát.
Sau đó, Phương Trần lại đi tìm Hoa Khỉ Dung.
Hắn trực tiếp lôi ra bản nhạc phổ mà con chó hệ thống đưa cho, đổi lấy một đống đan dược cường hóa nhục thân từ Hoa Khỉ Dung.
Bản nhạc phổ này vốn là thứ hệ thống muốn hắn dùng để cày độ hảo cảm của Khương Ngưng Y.
Vì vậy, Phương Trần vẫn chưa từng lấy ra.
Bây giờ, vì tính mạng nhỏ bé của mình đột nhiên đứng trước bờ vực nguy hiểm, Phương Trần chỉ có thể lôi hết hàng quý cất kỹ dưới đáy hòm ra.
Mà Hoa Khỉ Dung nhìn thấy của quý thì mừng như bắt được vàng, vui vẻ đồng ý ngay, còn bảo Phương Trần sau này có rảnh thì viết thêm vài bản nhạc phổ nữa mang tới.
Phương Trần vội vàng chối đây đẩy, nói rằng đây đều là do một đại sư dân gian sáng tác, không liên quan gì đến hắn.
Hoa Khỉ Dung nghe xong chỉ cười đầy ẩn ý, không tỏ rõ thái độ, chỉ dặn Phương Trần sau này có nhạc phổ thì cứ tiếp tục mang đến.
Sau khi rời khỏi Lăng Vân phong, Phương Trần lại đi một chuyến đến phường thị.
Hắn muốn đãi cát tìm vàng ở đó, xem có thể tìm được thứ gì giúp chống lại lôi kiếp hay không.
Đáng tiếc, Phương Trần đi dạo đến tận tối mịt mà vẫn không thu hoạch được gì.
Trong lúc dạo phường thị, Phương Trần còn gửi một cái truyền tin ngọc giản về cho Phương gia.
Phương gia gia lớn nghiệp lớn, chắc chắn có thể cung cấp cho mình sự trợ giúp đáng kể!
Nhưng thật đáng tiếc, tin nhắn như đá chìm đáy biển!
Bởi vì, nguyên chủ trước đây đã phạm quá nhiều sai lầm, gia tộc căn bản không thèm đoái hoài đến hắn!
Trừ phi đợi đến lúc gia chủ Phương gia tâm trạng tốt, nếu không, Phương Trần hiện tại chẳng khác nào bị trục xuất khỏi gia tộc.
Đây cũng là lý do vì sao nguyên chủ lại bí quá hóa liều đi chuẩn bị ma đan.
Gia tộc đã mặc kệ hắn, hắn không còn đường nào để đi!
Phương Trần thở dài một hơi: "Giờ thì ngươi hại cả ta cũng không còn đường lui, con bà nó chứ..."
Bây giờ muốn về nhà cũng không kịp nữa rồi.
Phương gia cách Đạm Nhiên tông một khoảng rất xa.
Nếu đi về, e rằng lôi kiếp sẽ giáng xuống ngay trên đường đi!
...
Phương Trần đội trời sao trở về phủ đệ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hắn cũng không muốn rời khỏi Đạm Nhiên tông nhanh như vậy.
Lịch luyện rất nguy hiểm!
Hắn cũng muốn cẩu ở Đạm Nhiên tông đến thiên hoang địa lão.
Đáng tiếc!
Sau khi Phương Trần thu dọn xong đồ đạc, Dực Hung cũng hưng phấn gào lên.
Nó vẫn chưa biết chuyện Phương Trần sắp phải độ lôi kiếp.
Nó chỉ biết, Phương Trần đột nhiên nói muốn ra ngoài lịch luyện, còn muốn mang theo nó.
Điều này khiến nó vui phát điên!
Bị nhốt ở Đạm Nhiên tông bao lâu rồi?
Nó đã bao lâu chưa được nhìn thấy thế giới bên ngoài!
"Phương Trần, lần lịch luyện này chúng ta đi đâu? Có muốn về quê ta xem thử không?"
Dực Hung nhảy tưng tưng la lên.
Phương Trần khựng lại, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Quê ngươi bao xa?"
Nghe vậy, Dực Hung sững sờ.
Nó không ngờ Phương Trần lại thật sự cân nhắc chuyện đó.
Nó vốn chỉ nói đùa mà thôi.
Sau đó, Dực Hung liền kích động nói: "Không xa, nếu có pháp bảo Hóa Thần kỳ, một ngày là có thể đến được truyền tống trận vào Thánh Hổ tộc!"
Phương Trần hỏi: "Vậy nếu ta đem ngươi tặng cho cửu hoàng huynh của ngươi, ta có thể nhận được bao nhiêu thù lao?"
Thân hình hổ của Dực Hung cứng đờ, sau đó lùi lại mấy bước, quay người co giò chạy mất.
"Đừng đi mà, ta nói thật đó!"
Thấy vậy, Phương Trần la lên.
Sau khi Dực Hung đi rồi, Phương Trần đột nhiên nhận được một tín hiệu liên lạc.
Tín hiệu này đến từ truyền tin ngọc giản mà hắn đã gửi đi.
Phương Trần nhất thời kích động.
Không lẽ là gia tộc liên lạc với mình?
Vậy thì hắn nhất định phải lập tức nói mình đã cải tà quy chính, quyết tâm làm người tốt, cầu xin gia tộc mau chóng lấy bảo bối ra giúp mình vượt qua cửa ải khó khăn này!
Nhưng khi Phương Trần lấy ngọc giản ra, sắc mặt hắn lập tức xịu xuống.
Không phải người của gia tộc!
Thế nhưng, khi hắn xác nhận được người liên lạc với mình là ai, hắn liền ngây cả người...
Là Lệ Phục!
Và lời Lệ Phục gửi cho hắn rất đơn giản.
"Đồ nhi, mau tới Ngộ Đạo nhai, vi sư giúp ngươi độ kiếp!"
Phương Trần nhất thời trừng to mắt.
Lúc này hắn mới biết, cái vách núi trơ trụi, không có một ngọn cỏ mà hắn và Lệ Phục thường ngày hay trò chuyện, đã bị Lệ Phục lén lút đặt tên là Ngộ Đạo nhai.
Có điều, Ngộ Đạo nhai không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, "vi sư giúp ngươi độ kiếp"!
Sáu chữ vàng này!
Nhìn thấy dòng chữ này, Phương Trần mừng như điên.
Chẳng lẽ, sư tôn bây giờ đột nhiên thần trí tỉnh táo, biết cách giúp mình độ kiếp rồi sao?
Phải biết, Lệ Phục chính là thể tu chí cường thiên hạ được hệ thống chứng nhận.
Người thừa kế của khí vận chi tử!
Đỉnh của chóp! Pro vãi nồi!
Loại người này, nếu tỉnh táo lại và giúp mình độ kiếp, thế thì chẳng phải là cất cánh luôn rồi sao?
Phương Trần lập tức bật dậy, nhảy ra khỏi phủ đệ, phóng như bay đến Ngộ Đạo nhai!
...
Cùng lúc đó.
Ngộ Đạo nhai.
Hai bóng người đang từ con đường nhỏ trên núi Ánh Quang hồ rẽ vào đây.
Ánh trăng dịu dàng, rọi lên những cành cây khô trụi lá, nhuộm thành một vầng sáng bạc lấp lánh. Nhìn kỹ, cũng được xem là một mỹ cảnh độc đáo, rung động lòng người.
Nhưng cả hai bóng người đều không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp này!
Hai người đi thẳng đến vách đá.
Người đi đầu tiên chính là Lệ Phục!
Lệ Phục một thân áo bào trắng, sắc mặt nghiêm túc khác thường.
Mà phía sau ông, là một thiếu nữ mặc váy ngắn màu trắng ngọc, khuôn mặt như ngọc, trắng nõn không tì vết, tuy còn non nớt nhưng đã lộ ra vài phần tư sắc tuyệt diễm, thật khó tưởng tượng, đợi một thời gian nữa, thiếu nữ sẽ trưởng thành thành một tuyệt sắc giai nhân nhường nào.
Và thiếu nữ này, chính là Trữ Thấm Nhi!
"Lệ tiền bối, xin hỏi nơi này là nơi nào?"
Trữ Thấm Nhi đi theo sau Lệ Phục, vừa cảnh giác trong lòng, vừa hỏi.
"Nơi này, là Thiên Mệnh nhai trong truyền thuyết, những người có thể đến Thiên Mệnh nhai, đều là người có cơ hội nhận được truyền thừa của ta!"
Lệ Phục lạnh nhạt nói.
Nghe vậy, ánh mắt Trữ Thấm Nhi lộ ra vài phần kinh ngạc.
Thiên Mệnh nhai?
Đạm Nhiên tông lại có một nơi như thế này sao?!
Giờ phút này, trong mắt Trữ Thấm Nhi còn non nớt, vách núi vốn bình thường không có gì lạ lập tức trở nên cao thâm khó lường!
Đồng thời, trong lòng nàng cũng dâng lên vài phần cảm kích đối với Khương Ngưng Y.
Nếu không phải Khương chân truyền, sao nàng có thể đến Nhược Nguyệt cốc, làm sao có thể gặp được Lệ Phục tiên phong đạo cốt, thần bí thoát tục thế này?