Phương Trần không khỏi nhìn về phía Táng Tính: "Ngươi biết chuyện này sao?"
Ta không biết thì cũng đành, dù sao ta có hiểu gì về luyện khí đâu.
Nhưng Táng Tính từng là Kiếm Linh Đại Thừa kỳ cơ mà, sao ban nãy cũng đứng đây ngơ ngác chấn kinh vậy?
Táng Tính thản nhiên đáp: "Ta không biết."
"Thứ nhất, ta đã quên quá nhiều thứ. Thứ hai, ban nãy ta cũng cho rằng sư tôn ngươi thật sự làm được."
"Vả lại, ta cũng đã nói rồi, ta quả thực chưa từng nghe nói đến thủ pháp nào kinh khủng như vậy."
Phương Trần: "..."
Lúc này, Lục Ách lên tiếng: "Nếu sư tôn của ngươi muốn luyện chế một pháp bảo đáng sợ đến thế, vậy chúng ta cứ tiếp tục xem sao."
Nói xong, Lục Ách thở dài một hơi, trong lòng cực kỳ mất kiên nhẫn thầm nghĩ —
Tiên Tâm Nhưỡng hỏng thì thôi đi, mấu chốt là còn phải lãng phí thời gian "học lỏm" mấy cái thủ pháp vô dụng này...
Không đúng.
Có khi còn chẳng có thủ pháp nào ấy chứ!
Lão già điên này không chừng lát nữa lại tiện tay nặn Tiên Tâm Nhưỡng thành cái của nợ gì đó rồi bảo là luyện xong cũng nên.
Lục Ách thở dài thườn thượt, sớm biết thế hôm qua đã theo chủ nhân đến Thiên Ma chiến trường cho rồi.
Phương Trần: "... Vất vả cho ngài rồi, tiền bối."
Hai cái đầu của Lục Ách đồng thanh đáp: "Không sao."
Đúng lúc này.
"Ngưng!"
Một giọng nói đạm mạc chậm rãi vang lên, như tiếng chuông lớn ngân vang, biển mây bốn phương tám hướng đồng loạt chấn động.
Mọi người sững sờ, bất giác ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy, Tiên Tâm Nhưỡng ngập trời lúc này đã ngưng tụ cùng giọt máu của Phương Trần, ngay sau đó, một luồng uy áp mênh mông vô tận bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống. Trong khoảnh khắc, ánh sáng huy hoàng từ trung tâm Tiên Tâm Nhưỡng bắn ra, chiếu rọi khắp đất trời.
Cùng lúc đó, bất kể là Phương Trần hay Dực Hung, thân thể đều mềm nhũn, trực tiếp tê liệt ngã xuống.
Trong lúc ngã xuống, Phương Trần còn thấy Lục Ách với hai cái đầu đang đờ đẫn cũng đang đổ rạp...
Lục Ách: "???"
Đây là động tĩnh khi luyện ra một món đồ bỏ đi nên có sao?
Mẹ nó chứ, ai luyện khí mà uy áp có thể chấn cho Đại Thừa kỳ ngã lăn ra đất thế này?
Kinh hãi tột độ, Lục Ách vội vàng vận sức, ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng gầm đinh tai nhức óc: "GÀO!!!"
Giờ khắc này, Yêu Đế chi lực trong cơ thể hắn sôi trào mãnh liệt, thân hình tiếp tục phình to, che chắn cho Phương Trần và những người khác, đồng thời bắt đầu chống lại luồng uy áp kinh hoàng kia.
Nhưng điều khiến Lục Ách càng chống cự càng kinh hãi là, hắn phát hiện mình phải dùng toàn lực mới có thể bình an vô sự.
"Rốt cuộc là đang xảy ra chuyện quái gì vậy?!"
Hai khuôn mặt của Lục Ách đều lộ vẻ hoảng sợ.
Từ sâu trong Đạm Nhiên Tông, một luồng thần niệm mênh mông cuồn cuộn quét qua, rồi lại nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi...
Cùng lúc đó.
Tại Vân Lam cảnh, Dư Bạch Diễm đang chuẩn bị xuất phát thì bên tai vang lên một giọng nói: "Bạch Diễm, không cần đi, đó là chuyện của Lăng sư huynh."
Nghe vậy, Dư Bạch Diễm lập tức ôm quyền: "Vâng!"
Sau đó, hắn liền truyền lệnh xuống, bảo mọi người không cần để ý tới nữa...
...
Cùng lúc đó.
Trước ngọn núi lớn.
Vào khoảnh khắc Tiên Tâm Nhưỡng và máu của Phương Trần hòa vào làm một, Lệ Phục chậm rãi giơ tay. Chỉ thấy từ trời, đất, núi, biển và bốn phương tám hướng, vô số luồng sáng bay tới, dung nhập vào trong đó.
Lục Ách lại một lần nữa trợn trừng hai mắt: "Đây là thủ pháp gì?! Tại sao ta hoàn toàn nhìn không hiểu?"
Hắn có thể nhìn ra, Lệ Phục đang dùng sức mạnh để luyện hóa đất trời, hòa vào bên trong Tiên Tâm Nhưỡng, đây cũng là cách dùng thông thường của Tiên Tâm Nhưỡng.
Triệu Nguyên Sinh cũng dùng Tiên Tâm Nhưỡng để luyện thành sư tử trấn giữ sơn môn như vậy.
Thế nhưng, Lục Ách hoàn toàn xem không hiểu, lực lượng thiên địa mà Lệ Phục rút ra dường như hoàn toàn khác với lực lượng thiên địa trong nhận thức của hắn.
Hắn thậm chí còn cảm thấy, những lực lượng thiên địa này còn quý giá hơn cả Tiên Tâm Nhưỡng vốn là chủ thể của pháp bảo.
Hay nói cách khác, vứt quách Tiên Tâm Nhưỡng đi, chỉ luyện riêng những lực lượng thiên địa này thôi cũng đủ rồi...
Đây rốt cuộc là phương pháp luyện khí gì?
Lại có thể rút ra loại lực lượng này để trực tiếp luyện khí!
Giờ khắc này, hai khuôn mặt của Lục Ách đờ đẫn, ánh mắt lộ ra vẻ thống khổ và khó chịu...
Lần này hắn thật sự muốn học cho bằng được!
Nhưng mà xem không hiểu thật!
Nhất là khi nghĩ đến việc Lệ Phục không những không cấm hắn nhìn, mà còn cho phép hắn học lỏm, hắn lại càng thêm đau khổ.
Cảm giác có núi báu trước mắt mà không thể với tới, quả thực có thể lấy mạng hắn.
Sau khi trải qua màn tra tấn từ bài kiểm tra của Lệ Phục, giờ lại thêm màn tra tấn này, tinh thần của Lục Ách đã bắt đầu không chịu nổi...
Cùng lúc đó.
Phương Trần cũng trợn tròn mắt.
Hắn cảm nhận được những luồng sức mạnh cuồn cuộn trong hư không, há hốc mồm, mỗi một luồng sức mạnh này đều có cảm giác có thể đánh chết hắn cả vạn lần.
Thứ này, thật sự là làm pháp bảo cho mình sao?
Sau khi lực lượng thiên địa, Tiên Tâm Nhưỡng và giọt máu của Phương Trần hoàn toàn hòa làm một thể, Lệ Phục nhìn về phía Phương Trần, nói: "Lấy chiến phủ của ngươi ra."
Phương Trần nghe vậy, lập tức lấy chiến phủ của Táng Tính ra.
Lệ Phục liếc qua, thản nhiên nói: "Không được, ngoại hình này xấu quá, thôi đừng dùng cái này, thu về đi."
Nói xong, Lệ Phục tiện tay vung lên, một luồng cự lực truyền đến, lưỡi búa do Lăng Tu Nguyên luyện chế trong nháy mắt vỡ nát, hóa thành bột mịn, chỉ còn lại cán búa trơ trọi.
Phương Trần: "..."
Sau đó, Lệ Phục phất tay, tất cả sức mạnh trước mắt tức thì ngưng tụ lại, biến thành một quả cầu màu đen.
"Được rồi, hình dạng này là hoàn mỹ nhất."
Lệ Phục hài lòng nói.
Phương Trần đang cầm cây gậy đá trơ trọi: "..."
Không hổ là ngài!
Sư tôn của con!
Sau khi hài lòng, Lệ Phục vung tay, từng đạo từng đạo kim quang từ không trung ngưng tụ, hóa thành những xiềng xích phù văn phức tạp đến cực điểm, chi chít tầng tầng lớp lớp phủ lên bề mặt quả cầu đen.
Giờ khắc này, quả cầu đen giống như bị vô số xiềng xích giam cầm.
Bùm bùm bùm —
Vào khoảnh khắc những xiềng xích màu vàng hoàn toàn chui vào quả cầu đen, từng đợt âm thanh hủy diệt kịch liệt vang lên từ bên trong, sức mạnh cuồng bạo của quả cầu đen không ngừng giảm xuống, khí tức cũng dần dần tụt dốc.
Phương Trần thấy vậy, trợn mắt há mồm.
Thật... thật sự có phong ấn à?!
Trong quá trình này, quả cầu đen chấn động không ngừng, khiến cho các vết nứt không gian xung quanh liên tục xuất hiện. Phương Trần chỉ nghe âm thanh này thôi cũng đã cảm thấy toàn thân run rẩy, tai ù đi...
Mà Lục Ách cũng chẳng khá hơn là bao, hắn vì giúp Phương Trần và Dực Hung chống lại sức mạnh kia mà bây giờ khí huyết cuồn cuộn, tai ù đặc...
Nhất là hắn còn có bốn cái tai, càng thêm thê thảm...
Nhưng tất cả những động tĩnh này, sau một tiếng hừ lạnh của Lệ Phục, đều hoàn toàn biến mất.
Lệ Phục: "Hừ!"
Bầu trời lại trở nên quang đãng.
Sau đó, Lệ Phục nhìn quả cầu đen chỉ còn khí tức Nguyên Anh kỳ, dừng một chút, rồi lại nhìn về phía Phương Trần: "Con bây giờ cũng sắp lên Nguyên Anh rồi, vật này, con hẳn là có thể khống chế được!"
Nói xong, Lệ Phục lóe mình đến bên cạnh Phương Trần, đưa quả cầu đen ra.
Nhìn quả cầu đen, cả Lục Ách và Dực Hung đều lộ ra vẻ mặt hâm mộ.
Bực chí bảo này, không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là đỉnh cấp thế gian!
Nhìn quả cầu đen to bằng đầu người, nhẵn bóng hoàn mỹ, dường như có ánh sáng khúc xạ, Phương Trần lộ ra mấy phần kích động. Sau đó, hắn không nhận lấy quả cầu ngay mà cung kính hành lễ trước, nói: "Đa tạ sư tôn!"
"Còn xin sư tôn ban tên cho quả cầu này!"
Lệ Phục khẽ trầm ngâm, đoạn nói: "Nếu con đã muốn ta đặt tên, vậy bảo vật này cứ gọi là Đạo Trần Cầu đi."
Nghe vậy, Phương Trần sững sờ: "Sư tôn, tại sao lại gọi là cái tên này ạ?"
Hắn còn tưởng sẽ được gọi là Hằng Linh Tiên Cổ Cầu gì đó chứ...
Lệ Phục nghe vậy, ngạo nghễ cười, nói: "Vật này tài liệu rác rưởi, không đáng nhắc tới, cho nên không thể lấy cái tên đỉnh cấp để xứng đôi."
"Nhưng, nó lại là do vi sư tự tay luyện chế cho con, bao hàm tấm lòng thành của vi sư."
"Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, cái tên nên lấy ý nghĩa kỷ niệm làm chủ!"
Dực Hung lập tức gật đầu: "Đại đạo nói cực phải!"
Lục Ách thấy thế, cũng vội vàng cười nịnh: "Đại đạo nói đúng!"
Lệ Phục nói tiếp: "Mà vật này, là món quà từ ta, người đứng ở cuối đại đạo, tặng cho đồ nhi của ta là Phương Trần, bởi vậy, lấy Đạo Trần làm tên!"
"Giờ phút này, nó là quả cầu, nên nó gọi là Đạo Trần Cầu."
"Nếu con biến nó thành chiến phủ mà con am hiểu, thì nó chính là Đạo Trần Phủ."
Nói xong, quả cầu đen vậy mà liền biến ảo thành một cây búa.
Phương Trần thấy thế, ánh mắt nhất thời trợn lớn.
Lệ Phục lại phất tay, Đạo Trần Phủ lại biến thành quả cầu, nói: "Có điều, thiên biến vạn hóa, hình dạng này mới là hoàn mỹ nhất."
Phương Trần còn chưa kịp nói gì.
Dực Hung, Lục Ách: "Đại đạo nói cực phải!"
Lệ Phục thỏa mãn gật đầu.
Phương Trần không khỏi liếc nhìn Lục Ách, Dực Hung như vậy thì thôi đi, sao ngươi cũng thế này rồi?
"Được rồi, nhận chủ đi."
Lệ Phục nhìn về phía Phương Trần, phất phất tay, Đạo Trần Cầu bay về phía hắn.
Phương Trần nhất thời vô thức đưa tay đỡ lấy.
Ngay sau đó.
Phương Trần bị Đạo Trần Cầu đè cho rơi thẳng xuống đất...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn