Một lát sau.
Phương Trần bảo Chân Trần Cầu bay sang trái, sau đó lại để nó bay sang phải.
Hắn sờ cằm, gọi Đạo Trần Cầu lại gần.
Bây giờ, dựa vào thông tin moi được từ miệng Lệ Phục, hắn đã nắm được vài điểm mấu chốt về Đạo Trần Cầu.
Thứ nhất, Đạo Trần Cầu có thể thiên biến vạn hóa.
Thứ hai, Đạo Trần Cầu có rất nhiều phong ấn, sau khi giải trừ phong ấn mới có thể đạt được uy năng của cảnh giới tiếp theo.
Những phong ấn này, Phương Trần tạm thời không động đến.
Hắn nghiên cứu một chút, những phong ấn trùng điệp mà sư tôn đặt xuống, hóa ra lại được đặt xuống chính là để khắc chế uy lực của Đạo Trần Cầu.
Chỉ cần mở ra đạo phong ấn kế tiếp, uy lực của Đạo Trần Cầu sẽ tăng lên đến đỉnh phong Hóa Thần kỳ, trọng lượng của nó cũng sẽ tăng tương ứng đến mức chỉ có linh lực của tu sĩ đỉnh phong Hóa Thần kỳ mới có thể nhấc nổi...
Phương Trần xem đến đây, bỗng nhiên lặng thinh...
À!
Vậy ra trọng lượng của quả cầu này vốn không thể thay đổi được à?
Bảo sao nhận chủ rồi mà vẫn nặng như thế!
Sư tôn, không hổ là pháp bảo của ngài!
Đúng là "nặng đô" khác người!
Bên dưới phong ấn Hóa Thần kỳ, vẫn còn có phong ấn khá tương tự với Độ Ách Thần Binh...
Phương Trần xem xong liền thu tay lại, ra lệnh cho Đạo Trần Cầu bay lên, bắt đầu suy nghĩ vấn đề thứ hai.
Thiên biến vạn hóa!
"Nếu có thể thiên biến vạn hóa, Đạo Trần Cầu có thể biến thành súng Gatling, xe tăng, thậm chí là cả tàu sân bay không nhỉ?"
Phương Trần chìm vào suy tư.
Tuy rằng nếu muốn tấn công tầm xa, hình thái quả cầu của Đạo Trần Cầu cũng có thể bắn trực tiếp, tốc độ lại càng nhanh, còn có thể bắn 360 độ không góc chết.
Nhưng Phương Trần vẫn rất hứng thú với vũ khí hiện đại ở kiếp trước, không biến ra một món để tự giải trí thì cũng phí.
Nghĩ đến đây, trong đầu Phương Trần lóe lên hình dáng các loại súng ống ở kiếp trước, hắn hạ một đạo thần niệm cho Đạo Trần Cầu: "Biến thành súng Gatling."
Ý nghĩ vừa dứt.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Đạo Trần Cầu không có bất kỳ thay đổi nào.
"Sao lại không biến hóa nhỉ?"
Phương Trần ngẩn người, bất giác suy tư: "Chẳng lẽ vì súng Gatling không tồn tại ở thế giới này, nên không biến ra được?"
Nghĩ đến đây, Phương Trần đành phải thử cái khác, hắn liếc nhìn xung quanh, lập tức hạ thần niệm: "Biến thành cánh cửa!"
Ý nghĩ vừa dứt.
Đạo Trần Cầu vẫn lẳng lặng lơ lửng, không có bất kỳ thay đổi nào.
Phương Trần: "?"
Trong lòng hắn khẽ run lên, bắt đầu có dự cảm không lành.
Việc sư tôn bảo Đạo Trần Cầu có thể thiên biến vạn hóa, không phải là giả đấy chứ?
Cái của nợ này không lẽ chỉ có thể biến qua biến lại giữa hai hình thái búa và cầu thôi à?
Nghĩ đến đây, Phương Trần đành hạ thêm một đạo thần niệm: "Biến thành búa."
Nhưng...
Lần này, Đạo Trần Cầu vẫn không có bất kỳ thay đổi nào!
Phương Trần: "..."
Hắn im lặng.
Sao ngay cả biến thành búa cũng không được?
Lúc này, Táng Tính thấy Phương Trần im lặng hồi lâu, không khỏi nhàn nhạt hỏi: "Chủ nhân, ngài sao vậy?"
"Ta gặp phải một vấn đề nan giải."
"Vấn đề gì?"
Phương Trần: "Là sư tôn ta nói quả cầu này có thể biến hóa, nhưng ta vừa thử ba lần đều thất bại."
Nghe xong ba lần thử nghiệm của Phương Trần đều thất bại, Táng Tính im lặng một lát rồi thản nhiên nói: "Sư tôn trong trạng thái thần hồn đó mà nói năng thì độ tin cậy không cao lắm."
"Nhưng, Đạo Trần Cầu này quả thực đã biến ảo ngay trước mặt ngài, cho nên, ta cho rằng quả cầu này phải có phương pháp biến hóa."
"Chỉ là, có lẽ phương pháp hơi khác thường một chút."
"Nếu muốn kiểm chứng phương pháp, chi bằng chúng ta tái hiện lại toàn bộ hành động của sư tôn lúc nãy, có lẽ sẽ có thu hoạch."
Nghĩ đến đây, Phương Trần cảm thấy Táng Tính nói rất có lý, hắn ngẫm nghĩ rồi vỗ tay nói: "Vậy được, để ta hồi tưởng lại một chút, xem lúc nãy sư tôn đã làm những gì để Đạo Trần Cầu biến hóa."
Phương Trần nói xong, bắt đầu hồi tưởng.
May mắn là trí nhớ của tu tiên giả rất mạnh, cộng thêm sự việc vừa mới xảy ra, Phương Trần bây giờ vẫn có thể nhớ lại vô cùng rõ ràng.
Sau đó, hắn liền bắt chước Lệ Phục, nắm lấy quả cầu, bắt đầu tái hiện lại cảnh tượng: "Cái vẻ ngoài này xấu quá..."
"Được rồi, vẫn là hình dáng này hoàn mỹ nhất..."
"Nếu ngươi để nó biến ảo thành chiến phủ mà ngươi am hiểu, nó chính là Đạo Trần Phủ."
Khi Phương Trần lặp lại từ đầu đến cuối, phát hiện Đạo Trần Cầu vẫn không có phản ứng, vốn đang dần mất đi lòng tin thì...
Đột nhiên, ngay khi ba chữ "Đạo Trần Phủ" vừa dứt, nó lập tức tách khỏi Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch, hóa thành vô số hạt cát mịn màu đen, rồi lập tức ngưng tụ thành một cây chiến phủ màu đen.
Thấy vậy, Phương Trần sững sờ, rồi trừng to mắt...
Thật sự biến hóa được?!
Không đợi Phương Trần kinh ngạc, hắn đột nhiên phát hiện mình và Đạo Trần Phủ đã bị cắt đứt liên kết.
Rầm!!!
Một giây sau, Đạo Trần Phủ đột nhiên rơi xuống, nện mạnh xuống sàn nhà, một cái hố nhỏ lập tức xuất hiện.
Tiếng nổ này dọa Phương Trần giật nảy mình.
May mắn là trước đây khi tu luyện huyết mạch Vạn Yêu Tổ Nguyên, Phương Trần lo lắng có lúc mình sẽ không khống chế được mà muốn tự bạo, nên đã sớm mua một ít phù lục, trận bàn để gia cố độ vững chắc của gian phòng.
Nếu không phải vậy, cú nện vừa rồi của Đạo Trần Phủ chắc chắn đã khiến cả cái động phủ này bay màu rồi.
Ngay sau đó, hắn lộ ra vẻ nghi hoặc: "Ta không phải đã nhận chủ rồi sao? Vì sao vẫn có thể mất liên lạc với Đạo Trần Phủ?"
Trong lúc Phương Trần đang trầm tư, Táng Tính đột nhiên thản nhiên nói: "Chủ nhân, pháp bảo này có lẽ ngay từ đầu đã không cần nhận chủ thì sao?"
"Phải biết rằng, tất cả pháp bảo trong thiên hạ đều là nhỏ máu nhận chủ, dùng tinh huyết để kết nối với thần hồn."
"Mà Đạo Trần Cầu lại khác, nó ngay từ đầu đã được luyện chế bằng máu của ngài, nói theo một phương diện nào đó, nó đáng lẽ phải là pháp bảo của ngài ngay từ đầu mới đúng."
Phương Trần: "?"
Sau đó, ánh mắt Phương Trần bắt đầu lộ ra vẻ mờ mịt, đầu óc quay cuồng một lúc, hắn mới đột nhiên ý thức được một việc.
Trên thực tế, thời điểm mình thật sự tạo ra liên kết với Đạo Trần Cầu, không phải là lúc truyền kiếp lực vào, mà là lúc sư tôn cắm Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch lên...
Thế này, có vẻ khó mà giải thích được việc mình dùng kiếp lực để nó nhận chủ rồi!
Nghĩ đến đây, Phương Trần im lặng bước tới, ngưng tụ một bàn tay linh lực trong không khí, nhặt viên Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch đã rơi trên mặt đất lên.
Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch, bây giờ dù không còn khí tức của sư tôn, nhưng chẳng biết tại sao, hắn vẫn không thể khiến nó nhận chủ, cũng không thể điều khiển nó.
Cho nên, chỉ có thể dùng tay nhặt.
Trên thực tế, Phương Trần đã thử nghiệm, hắn có thể cầm Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch để phóng thích kiếp lực tấn công người khác, cũng có thể hấp thu thuật pháp, nhưng không thể khống chế nó bay tới bay lui.
Trước đó, Phương Trần muốn để Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch bay lên, đều là dùng hai mảnh lưỡi búa kẹp lấy nó bay, hoặc là tự mình dùng linh lực điều khiển nó bay.
Vừa rồi hắn cũng là thông qua việc điều khiển Đạo Trần Cầu mới có thể mang theo Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch lơ lửng.
Sau đó, Phương Trần dùng toàn lực nhấc Đạo Trần Phủ lên.
Vừa nhấc lên, Phương Trần liền phát hiện chuôi búa đang rò điện.
Hắn hít sâu một hơi, lập tức hung hăng cắm Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch vào...
Ầm!!!
Một tiếng vang lớn.
Một luồng sức mạnh cuồng bạo lại lần nữa lấy Phương Trần và Đạo Trần Phủ làm trung tâm khuếch tán ra.
Sắc mặt Phương Trần trầm xuống.
Đạo Trần Phủ, kết nối thành công!
Lại có thể dùng thần niệm khống chế!
"Vậy ra, thật sự không có cái gọi là nhận chủ, ngay từ đầu, truyền kiếp lực và cắm Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch vào mới là phương pháp duy nhất để khởi động Đạo Trần Phủ?"
Phương Trần im lặng một lát rồi thở dài một hơi, phất tay, bảo Đạo Trần Phủ bay đi.
Nhưng kết quả, Phương Trần vừa vung tay, Đạo Trần Phủ đột nhiên cứng đờ, lập tức lại tuột ra khỏi Đại Ngộ Đạo Tiên Thạch, biến thành cát mịn màu đen, cuối cùng ngưng tụ thành một quả cầu giữa không trung.
Phương Trần: "???"
Vãi chưởng?
Cái quái gì vậy?