Sau khi Phương Trần cùng Thúc Tình đột ngột rời đi, hắn liền đi thẳng đến mấy nơi khác trong Mộ Vũ Thành, thu thập từng loại thiên tài địa bảo mà Tiêu Dao Tôn Giả cần. Quá trình diễn ra vô cùng thuận lợi, không hề có bất kỳ ngoài ý muốn nào.
Trên đường trở về, Phương Trần hỏi Dực Hung: "Tổ Huyết Thạch thế nào rồi?"
Dực Hung đang ngoáy tai, thản nhiên đáp: "Lấy được rồi!"
"Làm sao mà lấy được?"
Nghe Dực Hung trả lời như vậy, Phương Trần hứng thú hỏi: "Có phải Văn Tử Uyên vừa nhìn thấy ngươi, liền gọi thẳng ngươi là hổ hữu duyên của hắn, sau đó lập tức giao Tổ Huyết Thạch ra không?"
Dực Hung ngơ ngác nhìn Phương Trần một cái, rồi nói tiếp: "Ta hoàn toàn không thấy Văn Tử Uyên."
Phương Trần: "Hả?"
"Chuyện gì thế này?"
Dực Hung lại nói: "Là Khương Ngưng Y lấy, chẳng liên quan gì đến ta."
Phương Trần hơi mở to mắt.
Hả?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dực Hung nói tiếp: "Là Khương Ngưng Y liên hệ đạo lữ của Văn Tử Uyên, dùng Hợp Đạo Quả đổi lấy Tổ Huyết Thạch."
Lời này vừa nói ra, Phương Trần nhất thời ngây người...
Hắn đột nhiên ý thức được hai ngày nay Khương Ngưng Y e rằng căn bản không phải bế quan, mà là đang bận rộn vì chuyện Tổ Huyết Thạch.
Cùng lúc đó, Dực Hung trầm mặc một lát...
Hắn cảm giác mình lỡ lời rồi.
Khương Ngưng Y vừa hay hình như còn nói với Lý Yên đây là bất ngờ nàng chuẩn bị...
Vân Tâm Viện.
Sau khi Phương Trần và Dực Hung trở về, Dực Hung dẫn theo Nhất Thiên Tam cùng đi dọn dẹp đồ đạc ở bên cạnh.
Giờ đây, Phương Trần đã lấy xong những thứ cần thiết, cũng chuẩn bị rời khỏi Dung Thần Thiên, trở về Đạm Nhiên Tông.
Trong bảy ngày này, Dực Hung cũng thu hoạch không ít, mà Phương Trần còn đặt Cửu Chuyển Địch Tâm Liên chuẩn bị cho Diệp Chỉ Vân ở chỗ hắn. Hắn đương nhiên phải sắp xếp lại trước khi đi, tiện thể giúp Phương Trần chạy việc vặt.
Khi tiểu hổ vội vàng mang đồ ra cửa tìm Diệp Chỉ Vân, Phương Trần đi đến trước phòng của Khương Ngưng Y.
"Sư huynh! Chuyện của huynh giúp xong chưa?"
Lúc này, Khương Ngưng Y từ một bên đi ra, tò mò hỏi.
"Giúp xong rồi."
Phương Trần thấy vậy, khẽ gật đầu, lập tức thăm dò hỏi: "Muội đi đổi Tổ Huyết Thạch về rồi sao?"
Nghe vậy, khuôn mặt Khương Ngưng Y khẽ giật mình, sau đó cười nói: "Ừm!"
"Đây là Tổ Huyết Thạch tặng cho huynh!"
Nàng đưa chiếc hộp gấm đựng Tổ Huyết Thạch cho Phương Trần.
Thấy thế, mắt Phương Trần hơi mở to, nhất thời lại không biết nên lấy gì để cảm tạ Khương Ngưng Y cho phải.
Dù sao, theo lời Dực Hung, Khương Ngưng Y lại dùng một viên Hợp Đạo Quả để đổi Tổ Huyết Thạch...
Hợp Đạo Quả là thứ vô cùng quý giá!
Việc Lăng Tu Nguyên dám đem ra làm lễ vật tặng cho Phương Cửu Đỉnh và Ôn Tú cũng đủ để chứng minh giá trị của nó.
Mà theo sự hiểu biết của Phương Trần về Khương Ngưng Y, viên Hợp Đạo Quả này e rằng là lấy từ Tiêm Vân Tiên Tử.
Chính vì thế, hắn mới càng thêm xoắn xuýt...
Mình nên lấy gì để đền đáp đây?!
Hắn không khỏi sờ mũi, nói: "Ngưng Y, Dực Hung nói muội dùng một viên Hợp Đạo Quả để đổi đúng không? Cái này..."
"Sư huynh, huynh nói là viên Hợp Đạo Quả này sao?"
Khương Ngưng Y đột nhiên lấy ra một viên Hợp Đạo Quả.
Thấy thế, Phương Trần vô thức gật đầu: "Đúng, chính là nó."
Một giây sau.
Phương Trần: "?"
"Sao muội còn có?!"
Khương Ngưng Y bị vẻ mặt kinh ngạc của Phương Trần chọc cười: "Bởi vì Vi Nghi Sư Cô vừa hay nghiên cứu ra phương pháp gieo trồng Hợp Đạo Quả, giờ đây Đạm Nhiên Tông đã có thể sản xuất 1 viên Hợp Đạo Quả mỗi năm."
Nghe vậy, Phương Trần lần nữa kinh hãi: "Thật hay giả vậy?!"
Vãi chưởng?
Sản xuất hàng loạt Hợp Đạo Quả á?
Ngành sản xuất trái cây của Đạm Nhiên Tông bá đạo vậy sao?
Khương Ngưng Y cười nói: "Đương nhiên là giả, ta trêu huynh đó!"
Phương Trần: "?"
Sau đó, Khương Ngưng Y mới lấy ra một khối ngọc giản, đưa cho Phương Trần: "Vừa rồi, Khê Vân Tiên Sinh phái người mang tới Hợp Đạo Quả và ngọc giản, nói là Tổ Huyết Thạch không cần trao đổi, trực tiếp tặng cho chúng ta. Ta tuy cảm thấy không ổn, nhưng thấy Khê Vân Tiên Sinh kiên trì, ta đành phải nhận lấy, dù sao tiện nghi lớn như vậy ta cũng muốn chiếm chứ!"
"Còn về lý do Khê Vân Tiên Sinh trả lại Hợp Đạo Quả, nghe nói đều được ghi trong ngọc giản, Sư huynh, huynh xem thử đi!"
Nghe vậy, Phương Trần vội vàng kiểm tra ngọc giản. Sau khi đọc xong, hắn lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Khương Ngưng Y thấy thế, tò mò hỏi: "Khê Vân Tiên Sinh nói gì vậy?"
"Hắn..."
Phương Trần khó hiểu nói: "Hắn nói ta và hắn hữu duyên, cho nên muốn tặng Tổ Huyết Thạch cho ta, còn Hợp Đạo Quả thì trả lại cho muội."
Khương Ngưng Y hỏi dồn: "Ừm? Vậy Sư huynh và Khê Vân Tiên Sinh vì sao hữu duyên?"
Khi nói chuyện, trên mặt Khương Ngưng Y còn hiện lên vài phần vui mừng.
Dù sao, nàng vẫn cho rằng với năng lực của Phương Trần, đủ sức được Khê Vân Tiên Sinh công nhận. Vừa nghe xong như vậy, nàng vẫn rất vui mừng thay Phương Trần.
Phương Trần: "Hắn nói ta có thể làm Thánh Tử Dung Thần Thiên nhưng lại không thích hợp, hắn cũng vậy, nên ta và hắn vô cùng hữu duyên."
Khương Ngưng Y: "?"
Niềm vui của nàng đột nhiên cứng lại.
Đây là cái lý do kỳ quái gì vậy?
Phương Trần cũng cảm thấy rất nghi hoặc.
Hắn không ngờ Khê Vân Tiên Sinh vô duyên với hai vị khí vận chi tử, quanh đi quẩn lại cuối cùng lại hữu duyên với mình.
Bất quá, hữu duyên cũng không sao, dù sao đây cũng chẳng phải chuyện xấu gì.
Nhưng vì lý do này mà hữu duyên, vậy thì quá đỗi quỷ dị...
Quả nhiên!
Số lượng người bình thường ở Dung Thần Thiên thật sự quá ít.
Một lát sau.
Sau khi đưa Cửu Chuyển Địch Tâm Liên xong, tiểu hổ dẫn theo Nhất Thiên Tam trở về. Phương Trần và Khương Ngưng Y thu dọn xong đồ đạc, sau khi gửi lời tạm biệt đến các vị tiền bối Dung Thần Thiên, chuẩn bị lên đường trở về Đạm Nhiên Tông.
Vì đề phòng Thánh Nguyên Tiên Phủ, nên Nhạc Tinh Dạ, Quý Vân Thác bọn họ cũng sẽ không đích thân tiễn đưa, sẽ chỉ để Phương Trần rời đi một cách bình thường.
Ngay khi bọn họ sắp khởi hành, một bóng người đột nhiên lặng lẽ xuất hiện trước mặt bọn họ.
Khi bóng người đó xuất hiện, sắc mặt mọi người lập tức biến đổi.
Người đến, một thân áo bào trắng, sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt thâm thúy.
Chính là Lệ Phục!
Thấy thế, mắt Phương Trần bỗng nhiên trợn trừng.
Sư tôn, ngài sao đột nhiên đến vậy?
Cùng lúc đó, Khương Ngưng Y nhìn thấy Lệ Phục đột nhiên xuất hiện, ngẩn ra, trong lòng chợt lóe lên suy nghĩ — —
Lão giả này, hình như vô cùng quen mắt.
Một giây sau, Khương Ngưng Y lập tức nhớ ra đây là ai!
Nàng từng nghe người ta nói qua, Nhược Nguyệt Cốc có một lão giả thần hồn hỗn loạn, cả ngày hỏi người khác liệu có thể đoạn chi trọng sinh hay không.
Vì chuyện này mà nàng sinh lòng hiếu kỳ, từng muốn đi xem thử, nhưng bị Sư tôn của mình ngăn cản.
Sau đó, khi Uyển Nhi nhập tông, liền từng vì "truyền thuyết" này mà đến Nhược Nguyệt Cốc "thám hiểm"!
Kết cục của cuộc thám hiểm là, Uyển Nhi bị vị lão giả thần hồn hỗn loạn này hỏi đến.
Nhưng đồng thời bị hỏi đến, Uyển Nhi còn mang lưu ảnh dung mạo lão giả về, để nàng được mở mang tầm mắt.
Mà, giờ phút này, lão giả áo bào trắng trước mắt, cùng lão giả trong lưu ảnh Uyển Nhi mang về, dung mạo giống hệt nhau!
Khương Ngưng Y chần chờ một lát, đang định hành lễ.
Dù sao, nàng lại nhớ đến Tiêm Vân Tiên Tử từng nói, vị lão giả này là cường giả đứng đầu thần bí khó lường, chỉ là hiện nay đang lâm vào hỗn loạn mà thôi.
Nếu đã như vậy, nàng nhất định phải dành sự tôn trọng vốn có.
Nhưng khi Khương Ngưng Y đang định hành lễ, Lệ Phục vốn đang nhìn Phương Trần, định mở miệng, lại đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm nàng, chậm rãi hỏi: "Ngươi, vì sao đột nhiên hành lễ với ta?"
Nghe vậy, Khương Ngưng Y sững sờ, còn chưa kịp nói gì.
Lệ Phục liền híp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, nói: "Ngươi là muốn học truyền thừa của ta sao?!"
Phương Trần: "..."
Khương Ngưng Y: "..."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn