Khương Ngưng Yên nghe vậy, nụ cười vốn như trút được gánh nặng nay càng thêm an tâm và cảm kích, nàng khẽ nói: "Tốt, vậy là tốt rồi."
Nàng rất cảm kích cỗ lực lượng thần bí kia, đã đưa mình đến trước mặt muội muội!
Nếu không như vậy, làm sao nàng có thể ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết nhìn thấy muội muội trưởng thành, cùng với người nàng yêu nhất đời này.
Nhưng, trong lòng Khương Ngưng Yên bỗng nhiên dâng lên chua xót, giá như, giá như... có thể có thêm chút thời gian thì tốt biết mấy.
Nàng không cầu có thể cải tử hoàn sinh, nàng chỉ cầu có thể nghe kể về cuộc sống của muội muội những năm gần đây, hoặc là lại được cùng muội muội tâm sự thêm chút nữa...
Chỉ là...
Người không thể quá tham lam.
Như vậy là đủ rồi...
Như vậy là đủ rồi!
Giờ khắc này, thân ảnh Khương Ngưng Yên càng lúc càng mờ nhạt, càng ngày càng trong suốt...
Cùng lúc đó, Khương Ngưng Y lộ ra ngạc nhiên, nếu là bình thường khi nghe được câu nói này của Phương Trần, giờ phút này trong lòng nàng chắc hẳn đã nhảy cẫng vì vui sướng.
Nhưng hôm nay, nhìn lấy tỷ tỷ vừa gặp lại đã sắp mất đi, vừa mới cùng mình nói được vài ba câu đã lại muốn như năm đó hy sinh tính mạng vì mình, trong nội tâm nàng thực sự không còn sức lực để vui vẻ.
Nàng hiện tại chỉ muốn giữ Khương Ngưng Yên lại, nhưng nàng thực sự không biết phải làm sao.
Nàng không có cách nào!
Nàng dùng cả sinh mạng để tu luyện kiếm đạo, kết quả là, chẳng phát huy được chút tác dụng nào, nàng vẫn vô dụng như năm đó.
Nàng vẫn là muốn trơ mắt nhìn tỷ tỷ lại một lần nữa chết đi...
Tựa như ác mộng trói buộc nàng vô số ngày đêm, lại một lần nữa tái hiện.
"Sư huynh..."
Khương Ngưng Y nhìn về phía Phương Trần, thần sắc cực kỳ bi ai, giọng run rẩy khàn khàn, nhỏ bé: "Tỷ tỷ... Tỷ tỷ lại muốn đi rồi."
Nàng cơ hồ không cách nào nói hết một câu hoàn chỉnh.
Giờ khắc này, nàng với hốc mắt đỏ bừng, nước mắt rơi như mưa, đã mất đi tất cả lý trí. Cho dù vừa mới đứng trước sinh tử của mình vẫn có thể cười mà rời đi, giờ phút này nàng lại chỉ có thể như một con thú non cùng đường mạt lộ, chỉ còn biết không ngừng phát ra tiếng than khóc bất lực. Trong lòng nàng hướng về Thiên Đạo, hướng về chúng tiên phát ra lời cầu khẩn, nếu tỷ tỷ có thể sống sót, nàng làm gì cũng được...
Đúng lúc này.
Phương Trần vẫn cười híp mắt, nói: "Ai nói tỷ tỷ ngươi muốn đi?"
Lời này vừa thốt ra, Khương Ngưng Y khẽ sững sờ, nước mắt trong hốc mắt bỗng nhiên dừng lại, trong lòng đột nhiên dâng lên một suy nghĩ vừa khó tin lại vừa khiến nàng mừng như điên...
"Ngươi nhìn, nàng không phải vẫn còn đó sao?"
Phương Trần lại cười chỉ vào Khương Ngưng Yên.
Khương Ngưng Yên cũng lộ ra kinh ngạc.
Nàng cúi đầu nhìn lại, mới không dám tin phát hiện một việc.
Thần hồn mờ nhạt đến cực điểm của nàng, vậy mà ngưng đọng lại...
Ngay lúc các nàng kinh ngạc, từng luồng khí lưu đỏ như máu, mang theo khí tức tà ác kinh khủng bỗng nhiên buông xuống, giữa không trung quấn quýt lượn vòng, cuối cùng phác họa thành một tòa trận pháp khổng lồ.
Ngay sau đó, Khương Ngưng Y bỗng nhiên cảm giác được một cỗ khí tức quen thuộc buông xuống nơi đây.
"Đây là..."
Khương Ngưng Y ngẩn người, ngay sau đó lập tức nhớ ra đây là cái gì, nàng thốt lên: "Huyết Ma Đại Trận?!"
Huyết Ma Đại Trận.
Nàng biết, trận pháp này có thể phục sinh tàn hồn.
Phương Trần đã từng nói với nàng, Du Xương cũng là trong Đạm Nhiên Tông dùng trận pháp này phục sinh Ám Ảnh Thiên Ma, muốn thôn phệ Dực Hung và nàng.
Lúc trước, Khương Ngưng Y cũng là bị Huyết Ma Đại Trận của Du Xương ngăn cản trước Ánh Quang Hồ Sơn, không cách nào đột phá rời đi.
Nàng lúc ấy cho rằng Phương Trần sẽ chết trong tay Dực Hung, cho nên, trước Huyết Ma Đại Trận, vì Phương Trần rất có thể sẽ như tỷ tỷ mà chết vì mình, nàng đã khóc thành người mít ướt...
Nhưng...
Nàng không nghĩ tới, tòa trận pháp từng khiến nàng tuyệt vọng kia, giờ phút này vậy mà mang đến hy vọng!
"Ừm... Cũng coi như Huyết Ma Đại Trận đi, bất quá, ta pro hơn Du Xương nhiều, nó tên là 【 Huyết Hồn Phệ Sinh Đại Trận 】."
Phương Trần nở nụ cười, nói: "Với điều kiện hiện tại, muốn giữ lại thần hồn của tỷ tỷ ngươi, vận dụng trận pháp này, là lựa chọn tốt nhất."
Huyết Ma Đại Trận là trận pháp khởi động huyết tế ma khu, có thể phục sinh tàn hồn, chỉ là cái giá phải trả là đại lượng huyết nhục, sinh mạng của người sống, ít thì vài trăm, nhiều thì hơn ngàn sinh mạng.
Mà theo đối tượng phục sinh khác nhau, yêu cầu sẽ còn dần dần đề cao.
Ví dụ như phục sinh Ám Ảnh Thiên Ma Đại Thừa kỳ, Du Xương liền đem Đại Yêu trong thú lao của Đạm Nhiên Tông đều thanh toán sạch, hơn nữa, còn không thể đảm bảo Ám Ảnh Thiên Ma nhất định có thể sống lại. Hắn thậm chí còn tính toán Dực Hung và Khương Ngưng Y, dự định lấy bọn họ làm đối tượng dung luyện phụ trợ Ám Ảnh trọng sinh.
Có thể nghĩ, độ khó của trận pháp này cao đến mức nào.
Mà sau đó, khi Lăng Tu Nguyên giới thiệu Huyết Ma Đại Trận cho Phương Trần, hắn liền rất muốn học.
Bởi vì, lúc ấy hắn liền cho rằng, nếu mình tự nhét mình vào bộ trận pháp này, sau đó mình lại có thể phục sinh, ân... thì hơn ngàn sinh mạng huyết nhục, đáng là gì? Chẳng đáng nhắc tới!
Có ta ở đây, dù là Đại Thừa đỉnh phong cũng cho ngươi sống lại!
Chỉ bất quá, ý nghĩ này bị Lăng Tu Nguyên bác bỏ, bởi vì người vận chuyển trận pháp sẽ dần dần biến thành Thiên Ma, còn thảm hại hơn cả ma tu thôn phệ Thiên Ma, đầu óc và lý trí dần dần mất đi. Huống chi, Huyết Ma Đại Trận cũng không phải hữu hiệu 100%, sẽ thất bại, thậm chí còn phản phệ.
Nhưng, điều này chỉ là bởi vì Lăng Tu Nguyên lúc đó còn không biết sau này có thể nhìn thấy Phương Trần có "thiên phú" "kiệt xuất" như vậy trong việc thôn phệ Thiên Ma.
Đương nhiên.
Ngay cả hiện tại, Lăng Tu Nguyên cũng không nghĩ tới để Phương Trần dùng trận pháp này phục sinh người khác, hắn còn không biết Phương Trần nắm giữ kỹ xảo khôi phục đặc biệt.
Mà bây giờ, Phương Trần tự nhiên chính là lấy trận pháp tương tự Huyết Ma Đại Trận, để phục sinh Khương Ngưng Yên.
Chỉ bất quá, hắn dùng không phải Huyết Ma Đại Trận.
Cái thứ này hiệu suất quá thấp.
Tổn hao lớn, hiệu suất chậm, hơn nữa còn có khả năng thất bại.
Phế vật trong phế vật!
Phương Trần tiếp xúc với Huyết Ma Đại Trận và Huyết Hồn Phệ Sinh Đại Trận lúc, liền biết khó trách Du Xương lúc ấy lại thất bại.
Trên thực tế, Phương Trần còn tiếp xúc qua một bộ trận pháp mạnh hơn Huyết Ma Đại Trận, nó tên là Huyết Nhục Tế Quan.
Bộ trận pháp này, cũng là thứ mà Lưỡng Thùy trong Thiên Ma Quật, dùng để hiến tế Du Khởi, Dực Hung và Phương Trần, nhằm phục sinh Tham Dục Thiên Ma.
Bộ trận pháp này, khả năng phục sinh rất cao, xác suất thất bại cũng thấp, trừ phi có cường giả như Lăng Tu Nguyên quấy nhiễu.
Nhưng, ngay cả khi bị quấy nhiễu, trận pháp này cũng không dễ dàng bị đánh gãy, trừ phi có tình huống đặc biệt, như có cường giả Lệ Phục trộm mất tế phẩm trong quan tài...
Bất quá, thuật pháp này điều kiện vô cùng hà khắc.
Cần phải rèn đúc được quan tài Cắn Sinh Tiên Diễm, cần Thiên Ma nguyên thạch chất lượng cao, còn cần một thể xác hoàn mỹ.
Hiện tại, Phương Trần mặc dù cũng biết bộ thuật pháp này, nhưng hắn dù khéo léo đến mấy cũng khó mà làm được khi không có nguyên liệu, chỉ có thể từ bỏ, lựa chọn Huyết Hồn Phệ Sinh Đại Trận.
Bộ trận pháp này, cần điều kiện tương tự Huyết Ma Đại Trận, nhưng độ khó khống chế, xác suất thất bại đều thấp hơn rất nhiều, còn có thể gián đoạn trận pháp, cho người vận chuyển trận pháp một chút thời gian điều tức khôi phục...
Đến mức Phương Trần vì sao lại biết những trận pháp này...
Vậy dĩ nhiên là bởi vì muốn cảm tạ món quà từ chính đạo — —
Huyết Hồn Thiên Ma!
Những thuật pháp trận pháp này, người am hiểu nhất là Dục Huyết Thiên Ma, Phệ Sinh Thiên Ma, Huyết Hồn Thiên Ma.
Phương Trần đạt được lực lượng của Huyết Hồn Thiên Ma, tự nhiên cũng nắm giữ trận pháp này.
Mà giờ khắc này, trong thế giới thần hồn của Khương Ngưng Y, Huyết Hồn Phệ Sinh Đại Trận rất nhanh liền được xây dựng xong. Ngay sau đó, từng luồng khí lưu đỏ ngòm xông vào nơi đây, hòa vào trong thân thể Khương Ngưng Yên, thân thể vốn đang tiêu tán của nàng, lại bắt đầu xuất hiện dấu hiệu ngưng thực.
"Sư huynh..."
Giờ khắc này, Khương Ngưng Y vui mừng đến phát khóc, mừng rỡ tràn ngập khắp gương mặt nàng.
Nàng làm sao cũng không ngờ tới, lời cầu khẩn vô dụng nàng vốn hướng về chúng tiên, hướng về thiên đạo, vậy mà giờ phút này lại nhận được đáp lại.
Mà đáp lại nàng, chính là người yêu mà nàng đã lấy mạng đổi mạng, trì hoãn thời gian để cứu lấy!
Mà giờ khắc này, Khương Ngưng Yên ngây người tại chỗ, thần sắc cứng ngắc, những giọt nước mắt nàng liều mạng kìm nén cuối cùng cũng dâng trào tuôn ra...
Nàng, nàng có thể sống sót ư?!
"Tốt tốt..."
Phương Trần cười vỗ nhẹ lưng Khương Ngưng Y.
Khương Ngưng Y vốn đang cuồng hỉ, nhưng ngay sau đó, nàng đột nhiên ý thức được điều không đúng...
Bởi vì, nàng phát hiện, tay của Phương Trần đang dần trở nên mờ nhạt, khí tức sinh mệnh tươi sống nồng đậm của hắn càng lúc càng tiêu tán...
"Sư huynh, ngươi..."
Giờ khắc này, Khương Ngưng Y mới giật mình tỉnh lại từ cuồng hỉ, như bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào người. Nàng nhớ tới, Huyết Ma Đại Trận, cần tế phẩm.
Bây giờ, Phương Trần đang trong lôi kiếp, bên người lại là huynh đệ thủ túc của hắn, làm sao có tế phẩm được?
Cho nên, sư huynh, đây là... lấy mình làm tế phẩm?!
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ tuyệt vọng này dâng lên, Khương Ngưng Y thậm chí còn chưa kịp ngăn cản Phương Trần thi pháp, liền phát hiện thân ảnh hắn đã triệt để tiêu tán, hóa thành tro bụi...
Giờ khắc này, Khương Ngưng Y ngây người, hai mắt trống rỗng vô thần, rõ ràng đang ở trạng thái thần hồn nhưng vẫn cảm thấy tay chân rét lạnh, một cỗ cảm giác tê tâm liệt phế đang từng chút từng chút xâm chiếm lấy niềm cuồng hỉ vừa mới dâng lên trong nàng...
Nhưng một giây sau.
Phương Trần lại đột nhiên từ giữa không trung xuất hiện, bước xuống, cũng nghi hoặc nói: "Ngươi nói cái gì, ta không nghe thấy, ta vừa mới huyết khí không đủ, cho nên dùng Đạo Trần Kiếm tự đâm mình một cái. Sống lại pro vãi!"
"Hiện tại sống lại rồi, ngươi nói lại một lần xem nào."
Khương Ngưng Y bi thương nhất thời im bặt: "..."
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang