Đối mặt với luồng khí tức này, Lệ Phục không che giấu thân phận nữa, chỉ lạnh nhạt nói: "Ngươi đến đây làm gì? Không phải đang bế quan sao?"
"Ha ha, bế quan mệt quá nên ra ngoài đi dạo một chút, tiện thể xem ai đang độ kiếp. Không ngờ lại gặp ngươi!"
Một gã văn sĩ trung niên mặc áo bào trắng, dáng vẻ nho nhã hiền hòa bước ra từ hư không.
Hắn bị lôi kiếp kinh động, tất nhiên phải ra xem sao!
Thành Viêm Quang ở quá gần Đạm Nhiên Tông, hắn không thể để bất kỳ yếu tố bất ổn nào ảnh hưởng đến tông môn!
Văn sĩ trung niên vừa xuất hiện, Dực Hung đã kinh ngạc phát hiện trên ngón tay hắn đeo một chiếc nhẫn khắc sơn đỏ!
Xích Tôn Giới?
Dực Hung nhận ra ngay, lòng khẽ động...
Nói vậy, vị trung niên này cũng là đại năng của Đạm Nhiên Tông?
Nghĩ đến đây, Dực Hung bất giác rụt cổ lại, chui tọt vào trong áo bào của Lệ Phục.
Lần trước hắn vừa định ra tay với Khương Ngưng Y, bây giờ đối mặt với đại lão chân chính của Xích Tôn Sơn, sao có thể không sợ cho được?
Văn sĩ trung niên đáp xuống cạnh Lệ Phục, nhìn hắn một cái, rồi lại liếc nhìn ngọn núi lửa vạn năm nơi hoàn toàn không thấy rõ tình hình bên trong. Sau khi cẩn thận cảm ứng một phen, hắn lộ vẻ kinh ngạc, nói: "Khí tức lôi kiếp này sao chỉ ở Phản Hư Kỳ? Vậy... nói thế thì, ngươi thật sự tìm được đồ đệ rồi à?"
"Tìm được rồi. Là người của tông các ngươi, tên Phương Trần. Hắn có tư cách vào Xích Tôn Nhai của ta."
Lệ Phục chậm rãi nói.
Văn sĩ trung niên im lặng nhìn Lệ Phục.
Sao bao nhiêu năm rồi mà đầu óc tên này vẫn chứng nào tật nấy vậy?
Bao nhiêu năm qua, đây đã là đứa thứ mấy vạn rồi?
"Phương Trần..."
Sau đó, văn sĩ trung niên suy tư một lát rồi lắc đầu cười: "Chưa nghe qua, ta vừa tra danh sách trưởng lão và Chấp Ấn Bảng, hình như không có ai tên Phương Trần."
Văn sĩ trung niên rất bối rối.
Có thể độ lôi kiếp Phản Hư Kỳ...
Vậy chứng tỏ Phương Trần này ở Đạm Nhiên Tông ít nhất cũng phải có địa vị trưởng lão, nhưng sao hắn lại tìm không ra?
Chẳng lẽ người của Đạm Nhiên Tông này lười biếng, không chịu cập nhật danh sách tử tế?
Hay là Phương Trần vẫn luôn dốc lòng ẩn tu, không màng thế sự?
"Ta nào biết được. Với cái tính nết của đồ đệ ta, chắc là chẳng làm trưởng lão gì đâu. Ngươi về rồi tự mà tra cho kỹ đi!"
Lệ Phục nhắc đến tính cách của Phương Trần liền hừ lạnh một tiếng, nói tiếp: "Nhưng ta khuyên ngươi đừng có tra. Tên đó rất ghét phải để ý đến người khác, cẩn thận tức chết ngươi đấy."
"Ha ha, hưm... Lệ đạo hữu, bớt giận. Phương Trần này là thiên tài vạn người có một, tính tình có chút cổ quái cũng là chuyện bình thường."
Văn sĩ trung niên cười ha hả, nhưng trong lòng lại nghĩ...
Quỷ mới không tra!
Tên điên nhà ngươi bảo Phương Trần tính tình không tốt, vậy chắc chắn không phải vấn đề của Phương Trần.
Với sự hiểu biết của văn sĩ trung niên về Lệ Phục, khẳng định là chính Lệ Phục lại làm ra chuyện gì đó chẳng giống ai rồi.
Sau đó, văn sĩ trung niên hạ quyết tâm...
Lần này đã bị lôi kiếp làm gián đoạn bế quan, vậy lát nữa về tông, phải cho người đào sâu ba thước cũng phải tìm ra Phương Trần!
Người có thể thỏa mãn tiêu chuẩn công pháp hà khắc như của Lệ Phục, tất nhiên là tuyệt thế thiên tài vạn người có một. Cho dù bây giờ chỉ mới Phản Hư Kỳ, nhưng e rằng chiến lực thực tế đã có thể so kè với Hợp Đạo Kỳ rồi.
Nhân tài như vậy, hắn phải bảo vệ cho thật tốt!
Trước tiên mời Phương Trần vào Trưởng Lão Hội của Đạm Nhiên Tông, rồi dùng linh thạch với pháp bảo đập cho hắn ngập mặt, khiến đối phương không thể rời khỏi Đạm Nhiên Tông được nữa.
"Đúng rồi, con hổ con này ở đâu ra vậy? Huyết mạch Càn Khôn Thánh Hổ Tộc, lại còn là Đế phẩm... Ừm, không tệ nha!"
Văn sĩ trung niên thu lại suy nghĩ, phát hiện ra Dực Hung, nhất thời kinh ngạc.
Huyết mạch Đế phẩm!
Tiềm năng này cực kỳ mạnh mẽ!
Nếu bồi dưỡng tốt, tương lai chắc chắn vô hạn!
Thịt của nó mà nuôi cho béo lên, tuyệt đối ngon bá cháy!
Năm đó hắn từng được ăn thịt của một Yêu Thánh có huyết mạch Đế phẩm, mùi vị đó rất tuyệt, lại còn đại bổ cho tu vi nữa!
"Bẩm tiền bối, ta là thú sủng của Phương Trần, tên là Dực Hung, ngài cứ gọi ta là tiểu lão hổ được rồi ạ!"
Dực Hung đứng thẳng người bằng hai chân sau, hành lễ với văn sĩ trung niên, rồi nở một nụ cười nịnh nọt.
Không thể không nói, bao năm ở Đạm Nhiên Tông, Dực Hung đã học được không ít thuật đối nhân xử thế EQ cao!
Nghe vậy, văn sĩ trung niên lộ ra vài phần tiếc nuối.
Hóa ra là thú sủng của trưởng lão Phương à?
Vậy thì thôi!
Không ăn được!
Phải chi là do Lệ Phục vô tình bắt được thì tốt rồi, hai người đã xẻ thịt tại chỗ luôn!
Sau đó, văn sĩ trung niên cười tủm tỉm gật đầu: "Tốt, rất tốt!"
"Phương Trần có được thú sủng tiền đồ vô hạn như ngươi, đúng là phúc khí của hắn!"
Nghe vậy, Dực Hung mừng rỡ trong lòng.
Thái độ của tiền bối với mình tốt thật!
Còn khen mình như vậy nữa!
Nếu để người của Đạm Nhiên Tông biết chuyện này, chẳng phải mình có thể đi nghênh ngang rồi sao?
Thế là, Dực Hung nói tiếp: "Tiền bối quá khen rồi! Ta là sau khi đại chiến một trận với Phương Trần mới bị thực lực của ngài ấy khuất phục."
"Đi theo một chủ nhân có tiềm lực vô hạn như ngài ấy mới là phúc khí của ta!"
Dực Hung vừa dứt lời, văn sĩ trung niên đang cười tủm tỉm bỗng sững người: "Khoan đã, ngươi nói gì?"
"A? Cái gì ạ?"
Dực Hung giật mình.
Sao đại lão này đột nhiên biến sắc vậy?
Mình nói sai gì à?
"Ngươi nói ngươi và Phương Trần đại chiến một trận? Ngươi có bản lĩnh đại chiến một trận với Phương Trần sao?"
Văn sĩ trung niên kinh ngạc nói.
"Ta... sao ta lại không thể?"
Dực Hung có chút ngơ ngác.
Dù gì nó cũng đã đánh Phương Trần tơi tả một lúc lâu, sao lại không có bản lĩnh chứ?
Văn sĩ trung niên không vui, còn dám mạnh miệng, hắn trừng mắt nhìn Dực Hung: "Ngươi... Phương Trần có tu vi Phản Hư Kỳ, ngươi chỉ là một con yêu thú Trúc Cơ Kỳ nho nhỏ, sao có thể đại chiến một trận với hắn được?"
"Tiền bối, oan cho con quá!"
Bị văn sĩ trung niên lườm một cái, Dực Hung sợ đến tè ra quần, vừa nãy còn vênh váo giờ đã xẹp lép, hắn vội vàng giải thích: "Con không nói dối đâu ạ, Phương Trần tuy rất thiên tài, cũng là Thiên Đạo Trúc Cơ, nhưng suy cho cùng ngài ấy cũng chỉ mới Trúc Cơ nhất phẩm, con là Trúc Cơ ngũ phẩm, có thể đại chiến một trận với ngài ấy là chuyện rất bình thường mà!"
"Ồ, ra là vậy! Thì ra là thế..." Nghe Dực Hung giải thích, văn sĩ trung niên chợt hiểu ra, hóa ra Phương Trần là Trúc Cơ à!
Nói vậy thì thông suốt rồi.
Mà thôi, Phương Trần này lại còn là Thiên Đạo Trúc Cơ.
Hiếm có thật!
Quá là thiên tài!
Thiên tài thế này, hắn nhất định phải bồi dưỡng thật tốt...
Không đúng.
Đợi đã...
Văn sĩ trung niên đột nhiên sững sờ, đôi mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ ngơ ngác: "Ngươi nói cái gì? Ngươi nói Trúc Cơ Kỳ?"
"Vâng ạ!"
Dực Hung vội gật đầu.
Giờ phút này, trong lòng văn sĩ trung niên dâng lên một dự cảm cực kỳ chẳng lành: "Vậy... vậy lôi kiếp này là sao?"
"Ờm, hình như là vì có Hỏa Sát Vương quấn lấy Phương Trần nên mới khiến lôi kiếp lên đến Phản Hư Kỳ, nhưng tiền bối kia nói chuyện này không ảnh hưởng gì ạ."
Dực Hung thành thật trả lời.
Văn sĩ trung niên: "???"
Hỏa Sát Vương là cái quái gì?
Lôi kiếp lên đến Phản Hư Kỳ là sao?
Giờ khắc này, văn sĩ trung niên đột nhiên thấy tối sầm mặt mũi, trong lòng bắt đầu rỉ máu...
Trời ơi, tuyệt thế thiên kiêu của Đạm Nhiên Tông ta!
Một giây sau, văn sĩ trung niên vốn nho nhã hiền hòa bỗng chửi ầm lên: "Hư Niết, mẹ nó ngươi bị bệnh à? Đây là đồ đệ của ngươi, hắn bị Hỏa Sát Vương quấn lấy mà ngươi còn để hắn độ kiếp? Ngươi định hại chết nó à?"
Lệ Phục nhất thời mất kiên nhẫn nhíu mày: "Ngươi có thôi đi không? Hắn đang luyện công, hại chết cái gì? Ta không muốn đánh..."
Lời còn chưa dứt.
"A!!!!!!!!"
Một tiếng hét thảm thiết đến cực điểm bỗng vang lên từ bên trong ngọn núi lửa vạn năm.
Ầm ầm!!!
Ngay sau đó là một luồng lôi quang rực rỡ thông thiên triệt địa!
Giờ khắc này, lôi quang chiếu sáng cả ngọn núi lửa vạn năm, chiếu sáng cả bầu trời đêm đen kịt.
Và cũng chiếu rọi cả khuôn mặt chết lặng như tượng đá của văn sĩ trung niên...