Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 585: CHƯƠNG 582: SAO LẠI LÀ NGƯƠI?

Đôi mắt Khương Ngưng Y sáng rực lên, nàng mừng rỡ nói: "Ta biết cách thoát khỏi ảnh hưởng của Vạn Tượng Kiếm Ý để ngưng tụ Tiên Vận rồi."

"Thật sao?"

Phương Trần giật mình, mới cảm ngộ được bao lâu chứ?

Thoáng cái đã thông suốt rồi à?

Đây chính là công pháp tiên đạo đấy...

Pro vãi!

Đây chính là đẳng cấp của một kiếm tu học bá sao?

Giây tiếp theo.

Khương Ngưng Y lập tức đứng dậy, quay đầu định đi vào khoang tàu, nói: "Ta đi cảm ngộ đây."

"Gấp gáp vậy sao?"

Thấy thế, Phương Trần cũng đứng dậy đi theo.

Nhưng ngay lúc Khương Ngưng Y sắp rời đi, nàng lại dừng bước, rồi đột ngột quay đầu, nhón chân hôn nhẹ lên má hắn một cái rồi mới quay người rời đi.

Đôi môi mềm mại lướt qua má Phương Trần trong chốc lát khiến hắn đơ người: "Sao đột nhiên lại thế? Ngươi cũng phải báo trước một tiếng chứ."

"Cảm ơn ngươi thì cần gì báo trước?"

Giọng nói của Khương Ngưng Y vọng tới.

"Vậy cũng được."

Phương Trần chép miệng, nói tiếp: "Thế thì ngươi cảm tạ thêm vài lần nữa cho lòng biết ơn nó sâu sắc hơn đi."

"Hừ."

Khương Ngưng Y không thèm để ý đến hắn, hừ một tiếng rồi đóng cửa phòng lại.

Vừa vào phòng.

Khương Ngưng Y liền nghe thấy tiếng cười khúc khích bị nén lại của Yên Cảnh...

Cùng lúc đó.

Long Túc Cốc vô cùng tĩnh mịch.

Đứng trên Lưu Kim Bảo Thuyền, Phương Trần lắng nghe tiếng gió nhẹ thổi lá xào xạc, sau một hồi, hắn đưa tay xoa mặt rồi bất giác mỉm cười trong im lặng...

"Hắc hắc hắc."

Nụ cười của Phương Trần chợt tắt ngúm: "?"

Lão tử còn chưa cười, tiếng ở đâu ra vậy?

Hắn quay đầu nhìn lại, mới phát hiện ra Dực Hung đang ôm một cái giỏ ở cách đó không xa đang cười.

Phương Trần vẻ mặt không mấy thiện cảm: "Ngươi cười cái gì?"

"Thấy ngươi im re nên ta cười thay thôi mà."

"Cút."

Phương Trần làu bàu: "Còn cười thay, sao không thấy Nhất Thiên Tam với Táng Tính cười thay ta đi?"

Táng Tính thản nhiên nói: "Ta cũng muốn cười lắm, nhưng giờ ta không cười nổi."

Phương Trần: "..."

Mẹ kiếp.

Lời của Táng Tính sao lúc nào cũng vừa hợp lý lại vừa độc địa một cách quái dị thế nhỉ.

Sau đó mọi người ngồi xuống, Phương Trần ném ra mấy cái trận bàn cùng với Huyền Võ Tráo đến giờ vẫn chưa có đất dụng võ để tạo thêm một lớp bảo vệ, canh giữ cho Khương Ngưng Y đang ngộ đạo.

Tiếp đó, hắn lại giúp Dực Hung dẫn dòng.

Dòng sông vốn đang chảy ra ngoài cốc, dưới sự dẫn dắt của Phương Trần, vèo một cái, một nhánh sông tách ra, chảy thẳng vào giỏ anh đào của Dực Hung.

Dực Hung tắm rửa qua loa rồi bắt đầu chén.

Phương Trần thấy vậy cũng ngồi xuống ăn cùng, thuận miệng hỏi: "Cái giỏ này ở đâu ra thế?"

"Nhặt được trên đường."

"Sao không bỏ vào nhẫn trữ vật?"

"Cảm giác để trong đó sẽ không còn tươi nữa."

"Ngươi cũng ra vẻ phết nhỉ..."

Một người một hổ ngồi ăn anh đào, Nhất Thiên Tam thì ngâm mình trong nước ép anh đào tươi, còn Táng Tính đã rời khỏi Đạo Trần Cầu, bay lượn khắp nơi.

Phương Trần ngắm nhìn ánh sáng ấm áp của Long Túc Cốc, bên tai chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng lá rơi xào xạc, cảm giác như tâm trí được khung cảnh thiên nhiên này mát-xa cho một lượt, thư thái vô cùng.

Lúc này, Dực Hung lấy ra đôi cánh mà Phương Trần đưa cho lúc trước, lại lấy ra ngọc giản, bắt đầu nghiên cứu.

Phương Trần thấy thế liền nói: "Đôi cánh này tương đương với một lớp da, để ngươi dùng kết hợp với đôi cánh mà Nhân Tổ Miếu tặng cho ấy, tác dụng của nó là giúp ngươi thích màu gì là có màu đó."

"Ồ!"

Dực Hung bừng tỉnh ngộ: "Hóa ra còn có loại pháp bảo này à!"

"Đúng vậy."

Phương Trần gật đầu, bảo Dực Hung lấy đôi cánh của Nhân Tổ Miếu ra, rồi dán đôi cánh mình luyện chế lên, đôi cánh của Nhân Tổ Miếu lập tức như được phủ thêm một lớp hào quang lấp lánh.

Vì Dực Hung chưa nhận chủ hai món pháp bảo này nên Phương Trần dễ dàng bắt đầu đổi màu: "Ngươi xem, đây là màu Nhã Xuyên Thanh, đây là Viễn Phong Lam, còn đây là Vàng Đại Gia..."

Khi biến thành màu vàng, Dực Hung càng thêm hài lòng: "Đa tạ Trần ca."

"Không có gì."

Phương Trần lắc đầu.

Cánh màu vàng thì không sao.

Chứ răng mà màu vàng thì đúng là không thể chịu nổi.

Phương Trần luyện đôi cánh này chính là để trao đổi với Dực Hung, bảo nó đổi màu của Phệ Tuyệt đi.

Chẳng qua không ngờ chuyện tàn đồ trứng rồng lại vừa hay có thể mượn cớ để nói mà thôi...

Nghịch cánh một lúc lâu, Dực Hung nghĩ ra một chuyện, hỏi: "Ngươi đã thôn phệ bộ hài cốt của Điểu Tộc kia chưa?"

Phương Trần gật đầu: "Lúc ngươi đi khoe cánh với Tước Sư Điêu thì ta đã nuốt rồi."

"Đừng nói bậy, ta không có đi khoe khoang."

Dực Hung vội đính chính, rồi trầm ngâm nói: "Tốc độ cắn nuốt nhanh như vậy, xem ra cũng chỉ là hàng tạp chủng thôi!"

Phương Trần đến giờ vẫn chưa có được Quỳ Ngưu Chi Thân cũng là vì Cửu Trảo quá thuần khiết.

Dực Hung lập tức nhận ra bộ xương chim kia tuy thực lực mạnh mẽ nhưng huyết mạch cũng chẳng ra làm sao.

"Đúng vậy."

Phương Trần gật đầu: "Cũng may là tông chủ Nhiếp, chứ nếu hắn keo kiệt hơn một chút, ta chưa chắc đã lấy được một con hàng tạp chủng vừa ý như vậy."

Dực Hung lại bắt đầu tò mò: "Con chim đó là chim gì, còn ngươi nhận được thần thông gì?"

Đối với yêu thú mà nói, tò mò về thần thông của yêu thú khác là điều tối kỵ.

Nhưng Dực Hung cũng chẳng quan tâm.

Dù sao thì chắc Phương Trần cũng chẳng nhận được thần thông gì xịn sò.

Phương Trần vừa nhai anh đào rôm rốp, vừa thản nhiên nói: "Bất Diệt Thần Hoàng, Dục Hỏa Trùng Sinh."

Dực Hung không tin một chữ nào, cũng cắn một miếng anh đào, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: "Chim thuộc tính Hỏa à? Ừm, ta nhớ hình dáng bộ xương của nó... Vậy chắc là Hỏa Nha rồi."

Phương Trần: "..."

"Ghê đấy, ngươi cũng lợi hại phết."

Dực Hung giơ ngón cái với Phương Trần, vẻ mặt đắc ý: "Ta tuy là Thánh Hổ nhưng mang trong mình trái tim cống hiến cho Yêu giới, việc tìm hiểu về Điểu Tộc cũng là lẽ đương nhiên."

Phương Trần nghe mà cạn lời, đành lảng sang chuyện khác: "Còn thần thông của ta, một cái tên là Luyện Ngục Hỏa Hải, một cái tên là Đại Nhật Xích Luân Kim Diễm."

Hắn nói với vẻ mặt thản nhiên.

Cái tên Vẫn Thiên Hỏa nghe hơi phèn, hắn muốn đổi từ lâu rồi.

Dực Hung không nhận ra có gì bất thường, gật đầu nói: "Thì ra là thế."

"Vậy Yêu Tổ Chi Thân của ngươi bây giờ thế nào rồi?"

"Cho ta xem chút đi."

Phương Trần từ chối: "Thôi, ở đây không tiện."

Dực Hung lập tức nhíu mày trêu chọc: "Có phải là xấu quá không? Dung hợp nhiều yêu thú vào một thân như vậy, xấu cũng là bình thường, ngươi phải tập quen đi."

"Ha ha."

Phương Trần thấy nó chế giễu mình, liền cười lạnh nói: "Ta là Yêu Tổ Chi Thân, ngươi công kích ta cũng tương đương với công kích Yêu Tổ."

"Đồ vong ân bội nghĩa nhà ngươi."

Dực Hung lúc này không cười nổi nữa...

Ngay lúc nó đang định phản pháo, sắc mặt nó bỗng thay đổi, như thể nghe được điều gì đó, rồi lập tức lộ vẻ vui mừng: "Có tin rồi!"

Phương Trần kinh ngạc: "Vãi, nhanh thế?"

Giây tiếp theo, hắn cũng lộ ra vẻ mừng rỡ.

Như vậy, lại tiến gần hơn một bước đến Lạc Tâm Hoa rồi.

Tiếp đó, Dực Hung nói: "Ta sẽ bảo hắn tới đây ngay bây giờ."

Phương Trần tỏ ra có chút không thể tin nổi: "Gì cơ? Bảo hắn tới đây á? Sao hắn tới được?"

Lạc Tâm Tiên Đằng trong miệng Đại Hắc Dương là một vị tiền bối, ít nhất cũng là một cường giả.

Huống chi, Lạc Tâm Tiên Đằng hiện còn đang nắm thế chủ động, đương nhiên là phải để Dực Hung và Táng Tính qua đó, nếu có chuyện gì thì trực tiếp gọi Lục Ách tới.

Còn Phương Trần, hắn dự định sẽ ở lại đây để bảo vệ Khương Ngưng Y.

Nhưng Dực Hung lại lắc lắc hổ chưởng, nở một nụ cười bí hiểm: "Yên tâm đi, hắn sẽ tới."

Phương Trần ngẩn ra: "Thật không?"

"Không sai!"

Một lát sau.

Một con yêu báo màu tím đứng trước Lưu Kim Bảo Thuyền, mặt mày nịnh nọt: "Phương chân truyền, ta đến rồi."

Phương Trần: "..."

"Sao lại là ngươi, thằng nhóc này?"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!