Nhìn theo bóng lưng Tử Báo, Dực Hung hỏi: "Trần ca, huynh định hợp tác với hắn thật à?"
Phương Trần gật đầu: "Cũng gần như vậy."
"Ta thấy hắn cũng có đầu óc đấy, hợp tác với loại người... à không, loại báo này sẽ đỡ phiền phức hơn."
Dực Hung gật đầu: "Đúng là như thế."
Ngay từ lúc thấy Tử Báo biết tự lót đường cho mình, Phương Trần đã cảm thấy hợp tác với con hàng này chắc sẽ không tốn sức lắm.
Hơn nữa, Vĩ Thiện đã dặn dò Báo tộc phải kiêng dè mình, vậy mà hắn vẫn xông lên đòi hợp tác. Vừa nhìn là biết ngay loại hám lợi sẵn sàng phản bội, bán đứng Yêu tộc chắc chắn không chút do dự.
Loại báo này, hợp tác ngoài mặt thì rất ổn.
Chính vì thế, Phương Trần mới không ngần ngại ném ra một đống đan dược yêu thú cho hắn lựa chọn.
Đương nhiên.
Phương Trần có thể xa hoa như vậy, chủ yếu cũng vì đống đan dược đó đối với hắn mà nói, thật sự không đáng bao nhiêu tiền...
Sau đó, trong lúc chờ Tử Báo quay lại, Phương Trần lại lấy yêu cốt Càn Khôn Thánh Hổ ra, nghiêm túc nói với Dực Hung: "Ta nghiên cứu yêu cốt Thánh Hổ một chút."
Dực Hung cảm thấy lời này của Phương Trần mang đầy vẻ trào phúng, hừ lạnh nói: "Ngươi tốt nhất đừng hấp thụ, nếu không sẽ bị đế uy của ta áp chế."
"Đế uy của Hổ Tổ áp chế tất cả yêu hổ."
Nhất Thiên Tam đúng lúc chen vào: "Oa, Hổ Tổ ngài lợi hại thật."
Phương Trần chậm rãi đặt tay lên yêu cốt, thản nhiên nói: "Không sao, ta không quan tâm."
"Dù gì sớm muộn gì ta cũng sẽ có uy của Yêu Tổ."
"Uy của Yêu Tổ, áp chế Vạn Yêu Thiên Hạ."
Nhất Thiên Tam cũng nhanh nhảu bồi vào: "Oa, Phương Trần ngầu vãi!"
Dực Hung: "Ha ha."
Nói rồi hắn quay người đi, không thèm để ý đến Phương Trần nữa, chỉ để lại cho y một bóng lưng đen trắng.
Táng Tính thấy vậy, dửng dưng nói: "Nhất Thiên Tam, bọn họ không thèm để ý ngươi kìa, nói chuyện với ta đi."
Phương Trần, Dực Hung: "Cút!"
Táng Tính thản nhiên đáp: "Ta chỉ biết bay, không biết lăn."
Phương Trần: "?"
Táng Tính không đáp lại nữa, lặng lẽ rời đi.
Sau đó, Phương Trần liền nén khối yêu cốt khổng lồ thành một viên huyết châu nhỏ, một luồng huyết mạch chi lực của Càn Khôn Thánh Hổ lập tức lan tỏa ra.
Nhìn viên huyết châu óng ánh sáng long lanh, Phương Trần có chút ngẩn ngơ.
Hắn cảm giác nếu nhìn chằm chằm đủ lâu, bên tai sẽ luôn văng vẳng tiếng hổ gầm.
Sau đó, Phương Trần lật tay cất nó đi, định tìm thời cơ thích hợp để luyện hóa.
Bây giờ Khương Ngưng Y vẫn đang tu luyện kiếm pháp, không tiện cho lắm.
Một lát sau.
Tử Báo mang theo một đống yêu cốt vụn vặt quay lại gặp Phương Trần.
Phương Trần nhận lấy yêu cốt rồi khen: "Được, hiệu suất làm việc của ngươi rất cao."
"Đa tạ Phương chân truyền khích lệ."
Tử Báo nói một câu, rồi tiếp lời: "Đúng rồi, nếu có tin tức liên quan đến yêu cốt, không biết có thể đổi lấy một ít tài nguyên từ ngài không?"
Phương Trần thuận miệng đáp: "Còn phải xem là loại tin tức gì."
Tử Báo nói: "Nghe nói có một bộ yêu cốt của một trong chín đại Yêu tộc với huyết mạch khá đậm đặc đang chuẩn bị được trao đổi, vị trí ở sâu trong dãy núi Thương Long. Nếu ngài muốn đi, ta có thể cho ngài tọa độ cụ thể."
Phương Trần nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: "Chỉ một cái tọa độ thì chưa đủ để trao đổi với ta đâu."
Tuy rằng đống đan dược này Phương Trần không để trong lòng, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ tùy tiện trao đổi với Tử Báo.
Cái gì cần tính toán vẫn phải tính toán.
Nghe vậy, Tử Báo nói: "Nếu đã vậy, ta có thể nói cho ngài biết yêu cầu của Tượng Yêu đang sở hữu yêu cốt đó, đến lúc đó ngài có thể trực tiếp giành lấy. Nhưng phải nhanh lên, vì có thể đến tối nay cuộc trao đổi sẽ bắt đầu."
Lúc này Phương Trần mới có hứng thú: "Nói rõ yêu cầu xem nào."
"Tượng Yêu này tên là Thủ Phi, là hậu duệ của trưởng lão Thủ Sơn. Nói theo cách của Nhân tộc, hắn là một tên hoàn khố có gia thế cực khủng."
Tử Báo nói.
Nghe đến cái tên Thủ Sơn, Phương Trần ngẩn ra, rồi nhanh chóng nhớ lại.
Trong bốn Đại Yêu của dãy núi Thương Long, Thủ Sơn là người đầu tiên Phương Trần tiếp xúc.
Đối phương là một con voi khổng lồ, lần đầu gặp mặt đã canh giữ trước động phủ Cửu Trảo, định dùng sức mạnh ép mình giao ra Dực Hung và giải trừ Thú Nô ấn. Sau đó vì mối quan hệ hữu hảo với Đạm Nhiên tông nên đã tha cho mình, còn cho mình vào động phủ Cửu Trảo, gián tiếp thúc đẩy cuộc gặp mặt hữu nghị giữa mình và sơn chủ Thao Tích.
Tử Báo nói tiếp: "Thủ Phi đặc biệt ham chơi, nhưng vì kỳ khảo hạch của Tượng tộc sắp đến, hắn rất lo mình sẽ đội sổ, bị trưởng lão Thủ Sơn trách phạt, thậm chí có khả năng bị cắt tài nguyên trong 10 năm tới. Vì vậy, hắn muốn tìm cách tăng chiến lực nhanh chóng, tốt nhất là có một bộ ngà voi được chế tác riêng."
"Có điều, pháp bảo của yêu thú khá hiếm đối với Nhân tộc, thường chỉ có tu sĩ Uẩn Linh Động Thiên mới biết."
"Cho nên, Phương chân truyền, nếu ngài muốn lấy yêu cốt từ tay Thủ Phi, tốt nhất là nhanh chóng tìm một tu sĩ Uẩn Linh Động Thiên. Với thân phận của ngài, quen biết một luyện khí sư tay nghề cao chắc không thành vấn đề, sau đó có thể hứa hẹn với Thủ Phi rằng sẽ giao pháp bảo trước kỳ khảo hạch."
Nghe vậy, Phương Trần lập tức cười nói: "Tốt, ngươi làm rất tốt."
"Ta biết rồi!"
"Vậy thế này đi, ta đưa ngươi cái bình này trước. Đợi ta giao dịch thành công, ta sẽ cho ngươi đan dược bên trong."
"Nếu ta giao dịch không thành công, ngươi vẫn có cái bình, cũng không thiệt, đúng không?"
Nói xong, Phương Trần đưa cái bình cho Tử Báo.
Tử Báo: "..."
Nhìn cái bình rỗng tuếch, hắn cảm thấy lòng mình cũng trống rỗng y như nó.
Hắn thầm thở dài.
Quả nhiên!
Phương chân truyền không phải dạng dễ đối phó.
Tiếp đó, Tử Báo vẫn chưa từ bỏ ý định, đề nghị: "Đúng rồi, Phương chân truyền, nếu ngài có cách, tốt nhất hãy ngụy trang thành yêu thú, tệ nhất cũng phải ngụy trang thành người khác, như vậy mới có thể thuận lợi đi vào."
"Tại sao?"
"À... Dãy núi Thương Long rất kiêng dè ngài, ví dụ như Báo tộc chúng tôi. Cho nên, Thủ Phi rất có thể vì mệnh lệnh của trưởng lão Thủ Sơn mà không muốn giao dịch với ngài."
"Được, đa tạ ngươi nhắc nhở, xem ra ngươi rất có thành ý với ta. Vậy thì, lại đây ăn quả anh đào này đi."
Tử Báo: "..."
Sau đó, Tử Báo mang theo tin tức, thành tâm cầu Yêu Tổ phù hộ cho Phương Trần mọi việc thuận lợi, rồi rời khỏi Long Túc cốc.
Đương nhiên, hắn cũng không quên sai tộc nhân đi tìm tung tích của tiên đằng Lạc Tâm.
Còn về lý do tại sao phải tìm tiên đằng Lạc Tâm, dĩ nhiên hắn không giải thích với tộc nhân của mình.
Đến Vĩ Thiện còn phải sợ Phương Trần.
Vậy mà hắn lại giao dịch với Phương Trần.
Chuyện này không khác gì phản bội.
Hắn nào dám nói ra?
Nhỡ đâu trong tộc Tử Báo cũng có một con báo thích phản bội y như hắn thì sao?
Không lâu sau khi Tử Báo rời đi, Phương Trần lấy đống yêu cốt vụn vặt ra, định rút ra một ít xem có thể tạm bổ sung được chút nào không.
Nhưng đúng lúc này...
Vù vù!
Vù vù!
Vù vù!
Bảo thuyền Lưu Kim vậy mà lại liên tục phát ra ba tiếng ngân rung...
Ngay sau đó, một luồng kiếm ý mãnh liệt từ trong phòng của Khương Ngưng Y truyền ra, nhanh như chớp khuấy động lan tỏa, bao trùm khắp cả con thuyền.
Thấy vậy, Phương Trần lộ vẻ kinh ngạc: "Nhanh vậy đã xong rồi?!"
Hắn có thể cảm nhận rất rõ ràng, đây chính là kiếm ý của Tiên kiếm Vạn Tượng!
Chỉ có điều, Tiên kiếm Vạn Tượng mà Khương Ngưng Y tự mình lĩnh ngộ có đôi chút khác biệt so với cái hắn nhận được từ hệ thống. Ví dụ như nó sắc bén hơn, mang đậm bóng dáng của Kiếm pháp Vô Tình, đồng thời cũng linh hoạt hơn, dường như kiếm ý đã được nhân tính hóa. Ngược lại, kiếm ý của Phương Trần chỉ mang lại một cảm giác duy nhất là vô địch tuyệt đối, ngoài ra không còn gì khác để bàn.
Dực Hung nhảy dựng lên, cảm nhận luồng kiếm ý vô hình vô chất đang lướt qua người mình như dòng nước, mặt mày không khỏi cảnh giác.
Táng Tính dửng dưng nói: "Yên tâm, chỉ là đột phá kiếm ý thôi, không làm ngươi bị thương đâu."
Dực Hung thấy kiếm ý vẫn đang lan tràn, lùi lại mấy bước rồi nói: "Ta biết, ta chỉ sinh tính cẩn thận thôi."
Táng Tính: "Ờ."