Sau khi đạo kiếp lôi thứ tư tan biến, thân thể Phương Trần chậm rãi ngưng tụ trở lại.
"Phát hiện ký chủ sắp tử vong."
"Đối tượng giết chết ký chủ không phải Khí Vận Chi Tử!"
"Đang tiến hành hồi phục cho ký chủ. Mong ký chủ trân trọng mạng sống, chọn đúng đối tượng để bị giết, cống hiến sinh mạng của mình một cách chính xác vì vạn vật thương sinh!"
Khi thanh âm của hệ thống vang lên bên tai, Phương Trần bỗng cảm thấy cái giọng đã nghe suốt hai ngày này đột nhiên êm tai đến lạ!
Lần này sống lại, Phương Trần trên người không một mảnh vải che thân, nhẵn bóng.
Áo bào sớm đã bị nổ bay.
Đến cả chiếc nhẫn trữ vật trên tay hắn, lúc hắn tan rã đã bị bỏ lại tại chỗ, vừa khéo bị lôi kiếp đánh trúng, nổ cho một phát chuẩn không cần chỉnh!
Nhưng, nhẫn trữ vật cũng không hề biến mất.
Lôi kiếp chỉ nhắm vào người độ kiếp, chứ không nhằm vào những thứ khác!
Bằng không, cả tòa núi lửa vạn năm này sớm đã bị nổ thành tro bụi từ lâu rồi.
"Hơi lành lạnh..."
Phương Trần cảm giác gió lùa bốn phía, bèn cúi đầu liếc nhìn, rồi đau khổ dời mắt đi.
Cái chứng sợ vật lớn này phiền thật!
Nhìn có hai mắt mà đã thấy choáng váng đầu óc rồi!
Sau đó, không thể lấy áo bào từ trong nhẫn trữ vật ra, Phương Trần đành chạy về bên cạnh Hỏa Sát Vương.
Thân thể Hỏa Sát Vương vẫn y như cũ.
Lượng sức mạnh mà Phương Trần lấy đi đối với nó cũng chỉ như muối bỏ bể.
Ầm ầm!
Trên bầu trời xa xăm, kiếp vân đang ấp ủ đạo kiếp lôi thứ năm.
Phương Trần ngẩng đầu nhìn kiếp vân đang rung lên ong ong, hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ căng thẳng xen lẫn mong chờ.
Bây giờ, hắn đã tìm ra phương thức độ kiếp mới.
Hy vọng sống sót đã tăng lên rất nhiều!
Nhưng, hắn vẫn không thể lơ là.
Hắn phải canh đúng thời điểm để hấp thu sức mạnh của Hỏa Sát Vương.
Sau một hồi ấp ủ, Phương Trần ngẩng đầu nhìn lên trời, phát hiện lôi kiếp đang dần tụ lại trung tâm, một cửa động mây đen kịt xuất hiện.
Đây chính là dấu hiệu lôi kiếp sắp giáng xuống.
Tay chạm vào Hỏa Sát Vương, Phương Trần nhìn cái cửa động đen kịt kia, lòng không khỏi căng thẳng.
Một giây sau.
Một cảm giác nguy hiểm tột độ ập vào lòng Phương Trần.
Phương Trần lập tức vận chuyển 【 Vạn Sát Tâm Pháp 】, điên cuồng hấp thu sức mạnh của Hỏa Sát Vương.
Lần này, hắn hút vào như vũ bão, cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất để Hỏa Sát Vương làm mình nổ tung.
Bùm!
Phương Trần lại một lần nữa bị nổ bay ra xa, văng đi mấy cây số...
Ngay sau đó.
Trên bầu trời đổ xuống một trận mưa máu lác đác.
Mưa máu còn chưa rơi xuống mặt đất, đạo kiếp lôi thứ năm đã ập đến...
Ầm ầm! !
...
Cùng lúc đó.
Bên ngoài phạm vi bao phủ của lôi kiếp, gã văn sĩ trung niên đang ngây người như phỗng, hắn nhìn lôi kiếp vẫn đang ầm ầm rung chuyển trước mắt, bắt đầu hoài nghi những năm tháng tu tiên dài đằng đẵng của mình có phải đã xảy ra vấn đề gì rồi không...
Vừa rồi, khi biết tu vi của Phương Trần chỉ là Trúc Cơ kỳ, lại bị sét đánh trúng và nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm, trái tim của gã văn sĩ trung niên đã tan nát.
Với đầu óc của hắn, cộng thêm sự hiểu biết về Lệ Phục, hắn nhanh chóng nghĩ ra tình cảnh của Phương Trần lúc này...
Chắc chắn là sau khi Phương Trần bị Hỏa Sát Vương quấn lấy, Lệ Phục đã nổi điên, mặc kệ sống chết của đồ đệ, cứ để mặc cho lôi kiếp giáng xuống.
Dưới sự tấn công của cả Hỏa Sát Vương và lôi kiếp, dù cho Phương Trần có kinh tài tuyệt diễm đến đâu, cũng chắc chắn phải chết!
Vì vậy, Lăng Tu Nguyên vốn định bảo Lệ Phục mau mở trận pháp ra, xem còn cơ hội cứu Phương Trần hay không.
Thế nhưng, Lệ Phục không chịu, còn bình tĩnh giải thích với Lăng Tu Nguyên rằng Phương Trần không sao cả.
Lăng Tu Nguyên không nghe, còn mắng Lệ Phục một trận.
Lệ Phục nghe xong, liền bình tĩnh đấm một quyền đánh bay Lăng Tu Nguyên.
Lăng Tu Nguyên sơ suất không né, bị đánh lén thành công.
Sau khi bay trở về, Lăng Tu Nguyên nổi trận lôi đình, sau lưng hiện ra hào quang của ngàn vạn pháp bảo, định trấn áp lão già điên không nói võ đức này.
Kết quả, khi đến trước trận pháp, Lăng Tu Nguyên mới đột nhiên phát hiện, tại sao Phương Trần vẫn còn đang độ kiếp?!
Khoảnh khắc đó, Lăng Tu Nguyên hoàn toàn chết lặng...
...
Lúc này.
Giọng của Lệ Phục từ sau lưng gã văn sĩ trung niên truyền đến: "Lăng Tu Nguyên, đừng có ngớ ngẩn như thế, qua đây ngồi đi, ta đã nói đồ đệ của ta không sao mà."
Lăng Tu Nguyên không thèm để ý đến tên điên này, chỉ nhíu mày, lẩm bẩm: "Không thể nào!"
"Tại sao Phương Trần còn sống? Sao hắn có thể còn sống được?"
"Một tên Trúc Cơ kỳ, ngươi nói cho ta biết, hắn lấy cái gì để sống sót dưới lôi kiếp của Phản Hư kỳ?"
Lệ Phục thản nhiên đáp: "Đương nhiên là vì yêu thích rồi."
Lăng Tu Nguyên: "?"
Lệ Phục nói: "Đồ đệ của ta tuy tính tình rất tệ, nhưng không thể không nói, nó lại cực kỳ yêu thích tu luyện!"
"Tình yêu tu luyện này của nó, ngay cả ta cũng phải cảm động. Một tia lôi kiếp cỏn con sao có thể ngăn cản được tình yêu của nó chứ!"
Lăng Tu Nguyên nho nhã hiền hòa giơ tay lên, tung ra một đạo hỏa diễm thuật pháp, "Mẹ nhà ngươi!"
Oanh!
Sau khi ngọn lửa bùng lên rồi tắt, Lệ Phục chẳng hề hấn gì, tiếp tục thản nhiên nói: "Ngươi không tin cũng được, tiên duyên không độ kẻ ngu!"
Lăng Tu Nguyên không thèm để ý đến gã, quay đầu nhìn về phía Dực Hung, kẻ từ đầu đến giờ không dám xen vào cuộc đấu của hai người và vẫn luôn im lặng, nhíu mày suy nghĩ rồi mở miệng hỏi: "Ừm, ta nhớ ngươi tên là Đại Hung đúng không?"
Dực Hung cười gượng giải thích: "Tiền, tiền bối, tôi tên là Dực Hung."
"Không quan trọng, ta hỏi ngươi một vấn đề."
Dực Hung rất thức thời gật đầu: "Ngài cứ hỏi!"
"Có phải ngươi vừa lừa ta không, tên Phương Trần này có thể không phải Trúc Cơ kỳ đúng không?"
Lăng Tu Nguyên hỏi.
Dực Hung giật nảy mình, sợ đến mức ngồi thẳng dậy, để lộ cả cái bụng trắng như tuyết, đồng thời giơ một vuốt hổ lên, trịnh trọng nói: "Tiền bối, nếu ngài không tin tôi, tôi xin lấy tính mạng của cửu hoàng huynh thân thiết nhất của tôi ra đảm bảo, những gì tôi nói câu câu đều là sự thật!"
"Nếu Phương Trần không phải Trúc Cơ kỳ, cửu hoàng huynh của tôi chắc chắn sẽ bị thiên lôi đánh chết, chết không được yên thân, vạn kiếp bất phục, chịu cảnh thiên đao vạn quả, bị lửa địa ngục thiêu đốt, vĩnh viễn không thể siêu sinh..."
Lăng Tu Nguyên ngắt lời Dực Hung, quát: "Đủ rồi, ta tin ngươi."
Dực Hung vẫn còn thòm thèm chưa nói hết.
Sau đó, Lăng Tu Nguyên lại nghĩ đến một chuyện mà hắn vừa bỏ sót, hỏi: "Đúng rồi, ngươi vừa nói với ta là Hỏa Sát Vương đang ở trong cơ thể Phương Trần sao?"
"Đúng vậy!"
Lăng Tu Nguyên do dự nói: "Ngươi nói Hỏa Sát Vương này, nó là Phản Hư kỳ sao?"
"Tiền bối, tôi chưa từng thấy Phản Hư kỳ, cũng không biết nó có phải hay không, nhưng mà, tôi nghe nói Hỏa Sát Vương vừa mới ra đời đều có tu vi này."
Dực Hung thành thật trả lời.
Lăng Tu Nguyên lẩm bẩm: "Không thể nào!"
"Phản Hư kỳ nhập thể, hắn còn mạng để sống đến lúc lôi kiếp giáng xuống sao? Chẳng phải hắn nên bị giết chết từ lâu rồi à?"
Thực ra, không cần Dực Hung nói rõ, chính hắn cũng biết, Hỏa Sát Vương ít nhất cũng phải từ Phản Hư kỳ trở lên.
Chính vì vậy, hắn mới cảm thấy không thể tin nổi.
Nếu đã như vậy, Phương Trần bị Hỏa Sát Vương nhập thể chẳng phải nên toi mạng từ sớm rồi sao?
Làm gì còn mạng để đợi đến lôi kiếp?
Dực Hung vội nói: "Tiền bối, Phương Trần chết rồi."
"Hả?"
Lăng Tu Nguyên nghe xong, mắt trợn trừng, lập tức chỉ vào lôi kiếp phía sau, hỏi: "Vậy ngươi nói cho ta biết bây giờ là ai đang độ kiếp."
Dực Hung lại cười khan: "Nhưng hình như hắn lại chưa chết hẳn!"