Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 619: CHƯƠNG 616: LỆ PHỤC CHỈ ĐIỂM

Sau đó hai người dạo một vòng Nhược Nguyệt Cốc, nghe hơn trăm kiểu chửi bóng chửi gió xong, rốt cục cũng tìm thấy Lệ Phục trong một góc.

Lúc này Lệ Phục đang đứng cạnh một đống đá nhỏ, tay nắm chặt một viên đá to bằng nắm đấm, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước không đáy.

Thấy thế, Phương Trần đã sớm quen với cảnh này nên không tiến lên quấy rầy, cũng truyền âm cho Khương Ngưng Y nói: "Sư tôn ta chắc đang thu đồ đệ, cứ đợi thôi."

Khương Ngưng Y: ". . ."

Dù nàng có thể hiểu được động cơ của câu nói này, nhưng Phương Trần nói ra một cách thuần thục như vậy thì quả thực rất kỳ lạ.

Ngay khi Phương Trần đợi một lát, Lệ Phục tay nắm chặt tảng đá bỗng nhiên đưa ra sau lưng, quay người nhìn về phía Phương Trần và Khương Ngưng Y, thản nhiên nói: "Đã đến rồi, sao không nói lời nào?"

Phương Trần thấy thế, đoán chừng mình đã cắt ngang sư tôn thu đồ đệ, sau đó tiến lên ôm quyền, nói: "Bái kiến sư tôn."

Khương Ngưng Y nói theo: "Bái kiến Lệ tiền bối."

Lệ Phục khẽ vuốt cằm: "Ừm!"

Phương Trần tiếp lời giải thích: "Đồ nhi vừa rồi không nói lời nào, là lo lắng quấy rầy sư tôn thu vị tảng đá đạo hữu này làm đồ đệ."

Lệ Phục nghe vậy, nhướng mày: "Đây là Thiên Hành Trọng Tốn Thạch của ta, đâu phải yêu thú, sao ngươi lại gọi nó là tảng đá đạo hữu? Chẳng lẽ ngươi hồ đồ rồi?"

Phương Trần: "?"

Chậc!

Đổi chiêu à?

Sư tôn, người đánh lén con đúng không? Lầy lội ghê!

Khương Ngưng Y: ". . ."

Lệ tiền bối quả nhiên thích đổi tên.

Lần trước nghe đến Diệu Linh Tố Phách Thạch còn chưa được bao lâu, giờ lại có tên mới rồi.

Sau đó Lệ Phục lại thản nhiên nói: "Ngươi đến rất đúng lúc, việc tu luyện sắp tới của ngươi cần Thiên Hành Trọng Tốn Thạch phụ trợ, tất cả chỗ này ngươi cứ lấy đi."

Nói xong, Lệ Phục liền phất phất tay, toàn bộ đống đá nhỏ liền lặng lẽ dịch chuyển đến trước mặt Phương Trần, toàn bộ quá trình không hề có chút động tĩnh nào.

Phương Trần: ". . ."

"Tạ ơn sư tôn, nhưng con đã có một viên lớn... Ờm, Thiên Hành Trọng Tốn Thạch rồi, nên con không cần đâu ạ."

Lệ Phục lông mày nhất thời nhíu lại: "Ngươi có từ khi nào? Sao ta không biết? Đừng vì muốn tiết kiệm cho vi sư mà không lấy, mau chóng mang đi đi."

"Thôi được... Vâng, sư tôn."

Phương Trần vốn muốn nói Lăng Tu Nguyên đã cho hắn một viên, nhưng suy nghĩ một chút, thôi được rồi, không cần lãng phí thời gian tranh luận cái này.

Sau đó Phương Trần liền đem tất cả tảng đá thu vào nhẫn trữ vật. Hắn cất xong, dùng thần thức lướt qua một lượt, thở dài: "Cái này cũng nhiều quá rồi... Pro vãi!"

Phương Trần cảm giác đầu óc mình đều hóa thành đá.

Lời này vừa dứt, Lệ Phục đột nhiên thản nhiên nói: "Tuy nói hai sư đồ chúng ta, một người thiên tư trác tuyệt, một người thực lực siêu quần, mức độ ỷ lại vào ngoại vật có thể nói là thấp nhất trong tất cả tu sĩ, đặc biệt là ta, ta còn thấp hơn ngươi nhiều."

"Nhưng đó cũng không phải là lý do để ngươi ghét bỏ ngoại vật nhiều."

"Hãy nhớ giữ khiêm tốn, ngươi không thể xem nhẹ những ngoại vật này, có lúc, một phần lực lượng mà ngươi không thể tưởng tượng được lại ẩn chứa vô hạn khả năng."

Lời này vừa nói ra, Phương Trần tinh thần chấn động.

Lời sư tôn nói... Nghe cứ như có ẩn ý gì đó.

Chẳng lẽ là đang nói bên trong những tảng đá kia có thứ gì thật sao?

Nghĩ tới đây, Phương Trần lập tức trịnh trọng nói: "Vâng, sư tôn! Đệ tử xin lĩnh giáo!"

Lệ Phục khẽ vuốt cằm, hỏi tiếp: "Tốt, tìm vi sư có chuyện gì? Nói đi."

Phương Trần nói: "Sư tôn, đồ nhi tìm người có ba chuyện. Chuyện thứ nhất là Ngưng Y muốn đáp tạ người vì lần trước đã cứu tỷ tỷ nàng trở về."

Lệ Phục nghe nói như thế nhìn về phía Khương Ngưng Y: "Ngươi muốn đáp tạ ta?"

Khương Ngưng Y chân thành nói: "Đúng vậy! Lệ tiền bối, bây giờ tỷ tỷ của vãn bối có thể trọng sinh, đều là nhờ người lần trước xuất thủ tương trợ, vãn bối muốn đích thân nói lời cảm tạ người."

Nghe nói như thế, Lệ Phục lại không nói chuyện, mà lại nghiêm túc nhìn vào tay Khương Ngưng Y.

Thấy thế, Phương Trần sững sờ.

Sư tôn đây là ý gì?

Tiếp đó, Lệ Phục đột nhiên hừ lạnh nói: "Thế nếu là đáp tạ, sao ngươi lại hai tay trống trơn? Lễ vật của ta đâu?"

Phương Trần: ". . ."

À cái này...

Ừm!

Sư tôn nói cũng có lý.

Nhưng mà...

Sắc mặt Phương Trần bắt đầu xấu hổ.

Xong rồi.

Mình hoàn toàn quên béng mất chuyện này rồi.

Nhưng vào lúc này, Khương Ngưng Y vội vàng lấy ra một cái hộp gấm, đưa cho Lệ Phục, nói: "Có ạ, Lệ tiền bối, vãn bối đã mang đến."

Lệ Phục thấy thế, vẻ lạnh lùng trên mặt mới hơi dịu đi một chút, tiếp nhận hộp gấm, khẽ gật đầu, tiếp đó ha ha cười nói: "Ha ha ha, tốt lắm, có thành ý."

"Lòng biết ơn của ngươi ta nhận."

Khương Ngưng Y nói: "Lệ tiền bối, vãn bối biết người tu vi cường đại, thiên tài địa bảo quá mức trân quý, vãn bối vô lực tìm kiếm, cho nên đành phải tìm một chút..."

Nhưng nàng lời còn chưa nói hết, Lệ Phục liền phất tay đánh gãy: "Không cần phải nói."

"Ngươi tặng lễ gì ta không quan tâm, ta chỉ để ý thái độ của ngươi."

"Thành ý đến thế là được, còn về lễ vật, ha ha, dù là thiên tài địa bảo gì thì cũng chỉ là rác rưởi ta không cần mà thôi."

Khương Ngưng Y: ". . ."

Phương Trần: ". . ."

Vừa nãy ai mới nói phải giữ khiêm tốn, không thể xem nhẹ ngoại vật vậy trời?

Tiếp đó, Lệ Phục lại nói: "Thôi được, chuyện đáp tạ dừng ở đây đi, ta chỉ là tiện tay làm thôi, không cần ghi nhớ trong lòng."

"Mặt khác, thái độ của ngươi rất đoan chính, ta thưởng thức ngươi đấy."

"Cho nên, ta không ngại lại cho ngươi một câu chỉ điểm."

Khương Ngưng Y nghe vậy, lập tức nghiêm mặt nói: "Vãn bối đa tạ tiền bối chỉ giáo."

Lệ Phục chỉ vào Yên Cảnh nói: "Thế này nhé, thanh kiếm này của ngươi không phải là thứ thích hợp nhất với ngươi."

Lời này vừa nói ra, Yên Cảnh, người từ Long Khẩu Thành đến giờ vẫn luôn cười trộm, lập tức choáng váng.

Nàng ngớ người.

Tại sao Lệ tiền bối đột nhiên lại nhắm vào mình?

Mình đâu có cười thành tiếng đâu chứ?

Phương Trần "ách" một tiếng: "Sư tôn, thanh kiếm này có vấn đề gì ạ?"

"Cái này còn phải hỏi sao chứ?"

Lệ Phục cau mày nói: "Ngươi thân là đạo lữ của nàng, giờ vẫn chưa nhìn ra vấn đề của thanh kiếm này sao?"

"À cái này..."

Phương Trần ngây người, Yên Cảnh có vấn đề gì sao?

Lệ Phục lắc đầu, lời nói thấm thía: "Hình dáng của nó, rất có vấn đề."

"Tại sao nó lại là một thanh kiếm chứ? Ngươi đáng lẽ phải giúp đạo lữ của mình biến nó thành hình dáng Thiên Hành Trọng Tốn Thạch chứ!"

Yên Cảnh: ". . ."

Hóa ra là hình dáng của mình có vấn đề sao?

Nàng vừa nãy còn tưởng Lệ Phục muốn vì vấn đề tâm trạng của mình mà bảo chủ nhân vứt bỏ nàng đi...

Phương Trần: ". . ."

Nói đi nói lại, vẫn là muốn cái cầu đúng không trời... Lầy lội ghê!

Phương Trần cũng không dám cãi lại Lệ Phục, đành bất lực nói: "Được rồi, sư tôn, con về sẽ biến Yên Cảnh thành hình cầu."

Lệ Phục khẽ gật đầu: "Rất tốt."

Cùng lúc đó, Khương Ngưng Y đang trầm tư.

Nàng nghĩ đến một việc...

Trong kiếm tu, có phương pháp tu luyện kiếm hoàn.

Mà kiếm hoàn chính là hình cầu đấy!

Kiếm hoàn chủ yếu được ngưng tụ từ vô số kiếm khí, đặt ở đan điền, lấy công làm chủ có thể bộc phát ra hiệu quả vạn kiếm trong nháy mắt, lấy thủ làm chủ cũng có thể hình thành kiếm trận.

Bởi vì ngưng luyện kiếm hoàn sẽ phân tán tinh lực tu luyện kiếm khí, làm chậm tốc độ tu luyện, thông thường mà nói, kiếm hoàn đều là thứ mà các kiếm tu lâm vào bình cảnh, trong lúc nhàm chán, trải qua năm tháng dài đằng đẵng mà nặn ra...

Khương Ngưng Y còn đang trong giai đoạn tăng tiến như vũ bão, nên quả thực chưa bao giờ cân nhắc đến việc tu luyện kiếm hoàn.

Nhưng bây giờ đạo đồ tu luyện đã thay đổi, suy nghĩ của nàng ngược lại lập tức bị dẫn dắt...

"Lệ tiền bối, hình như thật sự đang chỉ điểm mình."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!