Trong lúc Phương Trần đang vạch ra sách lược, kiếp vân đã hoàn toàn tan biến.
Bầu trời khôi phục vẻ quang đãng. Giờ đã là ban ngày, trăng sao lặn mất, ráng mây nơi xa tựa như dải lụa vàng ấm áp dần bừng sáng. Vầng Kim Ô nhô lên từ phương đông, ánh rạng đông rải khắp ngọn núi lửa vạn năm.
Phương Trần đón lấy ánh bình minh, tìm kiếm một vòng xung quanh, thu gom tất cả nhẫn trữ vật của mình và của tám tên Hóa Thần kỳ kia lại với nhau.
Sau đó, hắn ngẩng đầu, vừa thưởng thức cảnh mặt trời mọc, vừa ung dung lấy áo bào ra mặc vào.
Mặt trời đã lên cao, gà của hắn cũng nên được hâm nóng lại rồi!
Chờ Phương Trần mặc quần áo chỉnh tề.
"Phương Trần!"
Một giọng nói từ xa vọng lại.
Phương Trần quay đầu nhìn, chỉ thấy Dực Hung đang vung chân chạy về phía hắn.
Sau lưng Dực Hung là hai người nữa.
Một người vẻ mặt hài lòng, là Lệ Phục.
Người còn lại một thân áo bào trắng, trông như một văn sĩ, khí chất nho nhã, Phương Trần không quen biết.
Nhưng chiếc nhẫn Xích Tôn trên tay văn sĩ thì Phương Trần lại nhận ra.
Vừa thấy đối phương, tim Phương Trần lập tức nảy lên một cái, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: "Đại lão của Đạm Nhiên tông?"
Phương Trần giữ Dực Hung đang chạy tới lại, xoa xoa cái đầu hổ của nó rồi hành lễ nói: "Sư tôn! Tiền bối!"
"Không cần đa lễ!"
Lệ Phục khẽ gật đầu, "Không tệ, ngươi không phụ sự kỳ vọng của vi sư, đã tự mình dựa vào sức lực để vượt qua lôi kiếp!"
Phương Trần buông một câu nịnh nọt: "Đều là do sư tôn dạy dỗ tốt ạ!"
Cảnh tượng này khiến Lăng Tu Nguyên nhìn mà đau cả tim gan.
Đối mặt với gã sư phụ điên khùng suốt ngày gây thêm phiền phức này mà Phương Trần vẫn có thể hiểu chuyện như vậy...
Đáng ghét!
Tại sao đồ đệ này không phải của mình chứ?
"Độ kiếp đơn giản như vậy, ta chưa từng dạy ngươi, cũng không cần ta phải dạy!"
Lệ Phục không nhận công của Phương Trần, thản nhiên nói: "Ta chỉ khắc một ấn ký lên thần hồn của ngươi thôi, chỉ cần ngươi độ kiếp thất bại, ta sẽ tìm được ngươi, tiếp tục đưa ngươi tu luyện, để ngươi thức tỉnh ký ức của kiếp này!"
Nghe vậy, Phương Trần ngẩn người.
Sư tôn lại âm thầm làm chuyện này!
Cho dù hắn có độ kiếp thất bại, Lệ Phục cũng sẽ tiếp tục dạy hắn tu luyện sao?
Trong lòng Phương Trần không khỏi ấm áp, dâng lên niềm cảm động!
Ngay sau đó, Lệ Phục lại nói thêm: "Nhưng nếu ngươi không thể đoạn chi trùng sinh, ta sẽ không dạy ngươi tu luyện nữa mà sớm đưa ngươi vào luân hồi!"
Phương Trần: "..."
Sư tôn, nếu có kiếp sau, người vẫn là đừng tìm con!
"Đủ rồi, ngươi im miệng đi!"
Lúc này, Lăng Tu Nguyên nghe không lọt tai nữa, cắt ngang lời Lệ Phục rồi tiến lên, mỉm cười với Phương Trần: "Phương Trần, ta là bạn thân của sư tôn ngươi, tên ta là Lăng Tu Nguyên, là một trong những tổ sư hiện tại của Đạm Nhiên tông!"
"Rất vui được làm quen với ngươi!"
Nghe vậy, con ngươi của Phương Trần lập tức chấn động.
Tổ sư của Đạm Nhiên tông?!
Lăng Tu Nguyên này lại là một đại lão trâu bò như vậy?
Theo lời đồn, tổ sư của Đạm Nhiên tông đều là những tuyệt thế thiên kiêu uy chấn tứ phương, kinh diễm một thời.
Phương Trần hành lễ nói: "Bái kiến Lăng tổ sư, đệ tử Phương Trần, có thể làm quen với ngài mới là vinh hạnh của con!"
"Không cần khách sáo như vậy, ta và sư tôn ngươi là bạn tri kỷ nhiều năm, ngươi không cần câu nệ thế đâu, cứ coi ta là sư bá của ngươi là được."
Lăng Tu Nguyên mỉm cười.
Phương Trần nói: "Vâng!"
Đồng thời, trong lòng hắn cũng dâng lên một tia giác ngộ.
Trước đó, Phương Trần vẫn đang nghĩ, liệu sự cảnh giác của Đạm Nhiên tông có phải quá kém không?
Vậy mà lại để một tên điên có thực lực mạnh mẽ như Lệ Phục ở lại Nhược Nguyệt cốc lâu như vậy.
Bây giờ hắn mới biết, hóa ra đã sớm có tổ sư chống lưng ở phía sau!
"Được rồi, lôi kiếp vừa tan, đây không phải nơi để nói chuyện, chúng ta về trước đã."
Lăng Tu Nguyên mỉm cười.
"Đi thôi."
Lệ Phục thản nhiên nói: "Đã có ngươi ra tay, ta cũng đỡ tốn sức!"
Lăng Tu Nguyên liếc hắn một cái, im lặng phất tay, Phương Trần liền thấy hoa mắt.
Một giây sau, hắn phát hiện mình đã trở về một đình nghỉ mát không người khác bên hồ Ánh Quang!
"Hít!"
Phương Trần không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Tổ sư thủ đoạn đúng là ngầu vãi!
"Ta đưa ngươi về trước nhé, ngươi ở đâu?"
Sau khi trở về, Lăng Tu Nguyên nhìn về phía Dực Hung trước tiên.
Hắn muốn nói chuyện riêng với Phương Trần.
Dực Hung hiểu ý, lập tức nói: "Tổ sư, không cần phiền phức đâu ạ, con ở ngay trên núi, tự con chạy lên là được."
"Vậy được, ngươi đi đi!"
Lăng Tu Nguyên mỉm cười.
Dực Hung quay người rồi nhanh như chớp chạy đi.
"Được rồi, chúng ta nói chuyện nào!"
Lăng Tu Nguyên chỉ vào chiếc ghế trong đình, ra hiệu cho Phương Trần ngồi xuống, cười híp mắt nói.
Phương Trần lúc này mới ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Phương Trần cảm thấy có gì đó là lạ, ngay sau đó mới phát hiện Lệ Phục không có ở đây...
Phương Trần do dự một lát, vẫn không nhịn được hỏi: "Ờm, Lăng tổ sư, xin hỏi sư tôn của con đâu ạ?"
"À, ta ném hắn ở lại đó rồi, lười tốn sức dẫn hắn theo."
Lăng Tu Nguyên bình tĩnh lấy ra một bộ trà cụ, khóe miệng lộ ra mấy phần khoái trá, "Với lại, ta thuận tiện khóa không gian vùng đó lại rồi, hắn muốn trở về, hoặc là tốn một canh giờ đi ra khỏi núi lửa vạn năm, hoặc là tốn một canh giờ để phá giải trận pháp của ta."
Phương Trần kinh ngạc.
Đây chính là "chất lượng" của tình bạn thân thiết sao?!
"Ha ha, đừng nhìn ta như vậy, không phải ta thích hành hạ hắn đâu, chỉ là hắn đã hại ngươi suýt chết trong lôi kiếp, hại Đạm Nhiên tông chúng ta suýt mất đi một thiên kiêu, ta chỉ trả thù hắn một chút thôi."
Lăng Tu Nguyên cười ha hả một tiếng, vội nói tiếp: "Ngươi cũng biết sư tôn của ngươi vô lý đến mức nào mà, phải không?"
Phương Trần nặn ra một câu: "Vâng, đúng là không giống với tu sĩ bình thường cho lắm!"
"Ha ha ha!"
Lăng Tu Nguyên cười một tiếng, "Ngươi cũng biết giữ thể diện cho sư tôn của mình đấy."
Phương Trần không biết đáp lời thế nào, chỉ cười gượng hai tiếng rồi giữ im lặng.
Hắn không đoán được tính tình của Lăng Tu Nguyên, vạn nhất đối phương nhìn thì hiền hòa nhưng thực chất lại nóng nảy, hắn nói lung tung chọc giận đối phương thì biết làm sao?
Thôi thì cứ làm một mỹ nam tử lạnh lùng ít nói vậy!
Sau đó, Lăng Tu Nguyên liền nói: "Thú sủng của ngươi có nhắc với ta, trong cơ thể ngươi có Hỏa Sát Vương quấy phá, tu vi chỉ có Trúc Cơ kỳ, nhưng đối mặt với lôi kiếp của Phản Hư kỳ mà vẫn có thể sống sót!"
"Điểm này, ta rất tò mò!"
Nghe vậy, Phương Trần sững sờ, ngay sau đó trong lòng thấy lạnh toát.
Đối phương bắt mình tới đây, không phải chỉ để tra hỏi bí mật của mình đấy chứ?
Nếu vậy, lát nữa chẳng phải mình sẽ bị lôi đi mổ xẻ nghiên cứu sao?
Nhưng Lăng Tu Nguyên lại cười một tiếng, "Đừng căng thẳng như vậy, ngươi là đệ tử của tông ta!"
"Ta sẽ không làm gì ngươi đâu."
"Ta chỉ đơn thuần tò mò thôi, nhưng nếu ngươi không muốn nói, ta đương nhiên sẽ không ép buộc."
"Mỗi một tuyệt thế thiên kiêu đều có những bí mật không thể nói ra của riêng mình, ngươi có thể giữ bí mật!"
Phương Trần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vâng!"
Sau đó, Lăng Tu Nguyên lại nói: "Ta giữ ngươi lại đây một mình, chủ yếu là vì muốn lôi kéo ngươi."
"Lôi kéo con?"
Nghe vậy, Phương Trần ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe có người mở đầu thẳng thắn như vậy