Khi huyết mạch Càn Khôn Thánh Hổ Minh Linh Thiên Hồ trở nên cường đại hơn, những đặc tính của chúng cũng đồng thời hiển lộ rõ ràng.
Thêm vào đó, đặc tính của Tổ Huyết Cổ Hùng và Điểu tộc Hỏa Nha lại càng khiến Phương Trần triệt để không thể kìm được.
Phương Trần đã hấp thu huyết mạch cường đại rõ rệt của bốn tộc này, cho nên, hắn cũng từng tưởng tượng mình sẽ biến thành bộ dạng gì.
Với hắn mà nói, việc lai tạp bốn tộc không phải là chuyện khó chấp nhận.
Nhưng điều kiện tiên quyết là không thể dung hợp kiểu này...
Nếu như là thân gấu, vằn hổ, cánh chim, cộng thêm một cái đuôi hồ ly, thì còn miễn cưỡng chấp nhận được.
Nhưng không thể nào lại thành ra thế này chứ?
Giờ khắc này, Phương Trần đầu gấu miệng chim, nửa đuôi hổ nửa đuôi cáo ghép lại theo kiểu trước sau, sau lưng là đôi cánh tựa xương nhưng lại lởm chởm lông gà không biết từ đâu ra; còn hai chân giẫm đất, một bên là móng chim hai ngón dài mảnh, một bên là chân gấu cường tráng; đến hai tay, tay phải thì thuần túy là Càn Khôn Thánh Hổ, nhưng bàn tay trái lại thú vị vô cùng: móng gấu thêm vuốt chim, trong đó một móng thậm chí còn có dấu hiệu biến thành móng trâu...
Về phần tại sao lại biến thành móng trâu, hấp thu nhiều lần huyết mạch Đế phẩm Quỳ Cốt Thần Ngưu như vậy, cũng không phải vô ích, chắc chắn có chút thu hoạch.
Nhìn bộ dạng hiện tại của mình, Phương Trần lâm vào trầm mặc.
Sau khi Hệ Thống hoàn tất vá lỗi, hắn đạt được huyết mạch Vạn Yêu Tổ Nguyên chân chính, đồng thời Yêu Tổ chi uy cũng có thể thi triển hoàn chỉnh.
Hơn nữa, hắn còn đang nghĩ có lẽ nhờ vậy mà yêu thân của mình sẽ trở nên càng thêm uy mãnh hùng tráng.
Như vậy, hắn có thể quang minh chính đại cho Dực Hung nếm thử Yêu Tổ chi uy là thế nào.
Nhưng giờ hắn đã từ bỏ ý nghĩ này.
Hắn không tự tin có thể đối phó được sự chế giễu của Dực Hung!
Lỡ như để hắn nhìn thấy, e rằng hắn sẽ lập tức ra sức cà khịa mình một trận.
Sau đó, Phương Trần kết thúc lần tu luyện này, đứng dậy. Vốn định dừng lại, nhưng nghĩ nghĩ, lại nuốt Huyết Sát Vương trong cơ thể một lần nữa, coi như khâu cuối cùng của tu luyện.
Hiện tại, thường xuyên thôn phệ Huyết Sát Vương, sớm muộn gì cũng có thể luyện hóa được Huyết Sát Vương cấp Phản Hư kỳ.
Sau đó, Phương Trần nhìn một đống yêu cốt, sắc xương trắng hếu khiến hắn lâm vào trầm tư.
Mấy bộ xương này nên xử lý thế nào đây?
Lần trước Dực Hung đã nói hắn không ăn rồi...
Phương Trần trầm ngâm hai giây, sau đó hai mắt sáng rực.
Ngay sau đó, vô số tia sét từ trong đồng tử hắn bắn ra, ngưng tụ thành một nắm đấm lôi kiếp khổng lồ, lập tức giáng xuống cực mạnh.
Rầm!
Tất cả yêu cốt trong nháy mắt hóa thành cốt phấn trắng xóa, lại vô cùng tinh tế và bằng phẳng, căn bản không cần phải mài thêm.
Thấy vậy, Phương Trần trong lòng hài lòng.
Khả năng khống chế lôi kiếp của mình cũng càng ngày càng lợi hại.
Uy lực của quyền này, có thể đánh bại Trương Toàn Toàn.
Theo lý mà nói, cú đập này xuống, toàn bộ động phủ phải tan tành.
Nhưng nhờ lực khống chế mạnh mẽ, nên mới chỉ phá hủy được yêu cốt.
Sau đó, Phương Trần phất tay, dùng thuật pháp hệ phong thu thập cốt phấn lại, quay đầu mang đi cho mấy đứa nhỏ Luyện Khí kỳ dùng để luyện đan.
Ra khỏi cửa, Táng Tính liền tiến đến đón, thản nhiên nói: "Phương Trần, ngươi có phải đã quên một chuyện rồi không?"
"Chuyện gì?"
Phương Trần sững sờ.
Táng Tính thản nhiên nói: "Nhất Thiên Tam đã đột phá, có phải cũng nên nghiên cứu xem Tiên Nhan Quang Hoàn của hắn có tiến bộ gì không?"
Bị Táng Tính nhắc nhở như vậy, Phương Trần mới phản ứng lại, quả thực vẫn chưa kiểm tra Tiên Nhan Quang Hoàn của Nhất Thiên Tam.
Tiên Nhan Quang Hoàn, chính là kỹ năng điểm hóa quần thể mà Nhất Thiên Tam có được sau khi độ xong lôi kiếp, thành tựu Kim Đan.
Nghĩ đến đây, Phương Trần liền nói: "Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở. Vậy thì thế này đi, ta và Nhất Thiên Tam sẽ đi tìm vài con yêu thú để thí nghiệm một chút, các ngươi cứ đợi ở đây."
Sau đó, Phương Trần liền mang theo Nhất Thiên Tam rời đi.
Táng Tính: "..."
Thấy vậy, Dực Hung hả hê cười ha hả: "Ha ha ha ha..."
Táng Tính đuổi theo: "Đề nghị mang ta theo, như vậy mới có thể chứng minh chất lượng quang hoàn của hắn."
Phương Trần không quay đầu lại, cự tuyệt đề nghị của Táng Tính: "Không cần."
Bị cự tuyệt, Táng Tính chỉ có thể đứng yên tại chỗ, đồng thời tiếp nhận sự chế nhạo mang tính trả thù của Dực Hung...
...
Quần Hạc cốc.
"Bạch Diễm, có chuyện gì không?"
Lúc này, Mộ Hạc Ảnh đang trò chuyện cùng các tiên hạc, nghe những chuyện thú vị trong tông môn, rồi lại nghe vị hậu bối nào đột phá, vị hảo hữu nào qua đời, trong lòng không khỏi thở dài vô hạn. Kết quả, thần thức quét qua, liền thấy Dư Bạch Diễm lại đến bên ngoài cốc, hắn nhất thời hơi nghi hoặc.
Đạm Nhiên tông đã xảy ra chuyện gì sao?
Sao Dư Bạch Diễm lại đến nữa?
Sau khi Dư Bạch Diễm vào Quần Hạc cốc, liền vội ho một tiếng, nói: "Hạc Ảnh tổ sư, ta đến tìm ngài là vì ngài đã nói, Phương Trần đột phá Nguyên Anh thì sẽ đến tìm ngài phải không?"
"Cho nên ta..."
Dư Bạch Diễm nói đến đây là đủ rồi, hắn tin Mộ Hạc Ảnh sẽ hiểu tất cả.
Mộ Hạc Ảnh: "..."
Giờ khắc này, hắn trầm mặc.
Hắn nào lại không hiểu ý Dư Bạch Diễm.
Chẳng phải là nói Phương Trần đã đột phá đến Nguyên Anh nhất phẩm sao?
Giờ khắc này, Mộ Hạc Ảnh chỉ cảm thấy như nằm trong dự liệu, nhưng lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Chợt hắn không khỏi lắc đầu...
Có thể liên hệ với Lệ Phục khiến Lăng sư huynh coi trọng, Phương Trần, ừm... Quả nhiên không hổ là thiên kiêu đỉnh cấp!
Sau đó, Mộ Hạc Ảnh hơi cạn lời, liền không nhịn được cười nói: "Kẻ này quả thật có thiên phú cái thế."
"Đúng thế."
Dư Bạch Diễm gật đầu nói.
Suy nghĩ một chút, Mộ Hạc Ảnh biết rõ mà vẫn hỏi: "Thế nhưng là Thiên phẩm Nguyên Anh sao?"
Dư Bạch Diễm hồi đáp: "Đúng thế."
Mặc dù không nhìn thấy Phương Trần trực tiếp triệu hồi Nguyên Anh, nhưng khí tức của Thiên phẩm, Địa phẩm và Nhân phẩm Nguyên Anh khác nhau, Dư Bạch Diễm vẫn phân biệt được.
Nhận được câu trả lời trong dự liệu, Mộ Hạc Ảnh khẽ gật đầu.
Thánh tử có Thiên phẩm Nguyên Anh là chuyện bình thường.
Tiếp đó, Mộ Hạc Ảnh nói thêm: "Vậy đã như vậy, hắn chắc chắn không phải đột phá hôm nay, cũng không phải đột phá ở Đạm Nhiên tông phải không?"
"Đúng!"
Dư Bạch Diễm nghe vậy, lập tức gật đầu, không khỏi tán thán nói: "Hạc Ảnh tổ sư quả nhiên liệu sự như thần."
Mộ Hạc Ảnh lắc đầu nói: "Liệu sự như thần gì chứ, nếu hắn là Thiên phẩm Nguyên Anh, vậy chắc chắn có Thiên Đạo dị tượng. Mà giờ toàn bộ Đạm Nhiên tông đều không thấy, vậy hắn khẳng định không phải đột phá ở Đạm Nhiên tông."
Nụ cười của Dư Bạch Diễm cứng đờ trên mặt: "..."
Hóa ra là lý do này sao?
À, cũng phải.
Hạc Ảnh tổ sư có lẽ không biết Phương Trần đột phá là không có Thiên Đạo dị tượng nào cả.
Bất quá... Chuyện này nói ra thì cực kỳ quỷ dị, nhưng lại không ảnh hưởng toàn cục, vậy thôi vậy.
Điều thực sự quan trọng là chuyện khác.
Dư Bạch Diễm nói: "Tổ sư, ta còn có một chuyện chưa nói."
Mộ Hạc Ảnh nghi vấn hỏi: "Sự tình gì?"
Dư Bạch Diễm ngắn gọn nhưng mạnh mẽ nói: "Tu vi hiện tại của Phương Trần là Nguyên Anh thất phẩm."
Mộ Hạc Ảnh: "?"
Giờ khắc này, Mộ Hạc Ảnh ngây dại.
Cùng ngây dại với hắn, còn có toàn bộ tiên hạc trong Quần Hạc cốc.
Các tiên hạc đều mở to hai mắt, nhìn về phía Dư Bạch Diễm, mỗi đôi mắt hạc đều hiện lên vẻ chấn kinh vô cùng nhân tính hóa.
Bọn họ hoàn toàn không ngờ, vào thời điểm hiện tại, Nguyên Anh thất phẩm lại có thể dính líu đến Phương Trần.
Các tiên hạc tuy thông nhân trí nhưng không giống Mộ Hạc Ảnh thường xuyên bế quan, ngược lại thường xuyên xuất hiện ở Đạm Nhiên tông.
Cho nên, bọn họ đương nhiên biết Phương Trần, cũng rõ ràng tu vi của Phương Trần lần trước khi xuất hiện tại Bách Phong Thi Đấu là gì.
Vốn cho rằng hiện tại đã là Nguyên Anh đã cực kỳ khoa trương, không ngờ điều kinh khủng hơn là Nguyên Anh thất phẩm!
Chuyện này cũng quá vô lý rồi chứ?!
Cùng lúc đó, Mộ Hạc Ảnh bỗng nhiên cảm thấy một sự hoang mang và mơ hồ chưa từng có.
Hắn vốn cho rằng mình có thể thản nhiên tiếp nhận một đệ tử lấy tốc độ cực nhanh đột phá các phẩm giai Kim Đan, rồi đạt tới Nguyên Anh, đã coi như là có sự trấn tĩnh vượt xa người thường.
Giờ nghĩ lại... Mình vẫn còn non và xanh lắm!