Trong đầu Phương Trần chỉ có một suy nghĩ: Tên ngốc này sao đột nhiên lại biến thành Khí Vận Chi Tử rồi?
Hệ thống giải thích: “Dực Hung, vì huyết mạch quá cường đại, thời gian thức tỉnh quá dài nên bị xem là phế vật, chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh. Hắn còn bị Cửu hoàng huynh Dực Mưu hãm hại, phải trốn vào Tiên Yêu Chiến Trường, sau đó bị bắt về Đạm Nhiên Tông, cuối cùng bị Du Xương tính kế trong chuồng thú!”
“Theo kịch bản gốc, Dực Hung sẽ đại chiến một trận với Khí Vận Chi Tử Khương Ngưng Y. Sau khi cả hai cùng bị thương nặng, hắn sẽ bị Khương Ngưng Y giết chết. Tiếp đó, huyết mạch và thần hồn của hắn đều bị Ám Ảnh Thiên Ma thôn phệ, hóa thành Ma Hổ!”
“Cuối cùng, Ma Hổ sẽ bị Khương Ngưng Y, người đã kích hoạt Tuyệt Mệnh Kiếm Ý, chém giết. Toàn bộ sẽ bị phi kiếm của Khương Ngưng Y nuốt chửng, tự động hóa thành kiếm linh Ma Hổ!”
Nghe xong đoạn văn này, Phương Trần trợn to hai mắt.
Vãi chưởng, hóa ra kịch bản gốc nó đi theo hướng này à?
Nếu không có mình xuất hiện, vậy thì người bị nhốt vào Âm Dương Lô chính là Khương Ngưng Y.
Sau khi Khương Ngưng Y trải qua một trận chém giết thảm liệt, Dực Hung sẽ toi đời.
Nhưng mà, các trận đánh boss của Khí Vận Chi Tử luôn theo mô-típ đánh xong quái nhỏ lại ra quái lớn.
Nếu chỉ đơn giản xử lý một tên ngốc thì làm gì có cảm giác nguy cơ trùng điệp...
Sau đó, Ám Ảnh Thiên Ma đã thôn phệ Dực Hung sẽ cười khằng khặc một cách quái dị rồi xuất hiện, định nuốt luôn cả Khương Ngưng Y.
Thân là Khí Vận Chi Tử, Khương Ngưng Y sẽ kích hoạt đại chiêu ngay lúc này, hạ gục trong nháy mắt một Ám Ảnh Thiên Ma vừa mới hồi sinh, thực lực còn đang suy yếu.
Cuối cùng, cả hai sẽ cùng hóa thành kiếm linh cho Khương Ngưng Y!
Kiếm linh, đó là thứ huyền diệu chỉ có thể xuất hiện trên những thanh phi kiếm chí cường.
Phi kiếm cường đại chưa chắc đã có kiếm linh.
Nhưng phi kiếm có kiếm linh, chắc chắn là phi kiếm cường đại!
Cứ như vậy, thực lực của Khương Ngưng Y sẽ tăng vọt.
Nghĩ đến đây, Phương Trần thương hại liếc nhìn Dực Hung một cái: “Xem ra, vẫn là ta đối tốt với ngươi, nếu không ngươi đã chết từ lâu rồi...”
Dực Hung đang hờn dỗi nghe vậy, đột nhiên sững sờ: “Tại sao?”
“Không có gì, ngươi chỉ cần nói cảm ơn là được.”
Phương Trần khẽ vuốt đầu hổ.
Dực Hung lúng túng nói: “Cảm ơn!”
“Ngoan.”
Phương Trần thỏa mãn gật đầu, sau đó đẩy đầu Dực Hung ra.
Trong lúc Dực Hung lại nổi trận lôi đình, hắn đi sang một bên, thầm hỏi trong lòng: “Hệ thống, vậy tại sao Dực Hung lại đột nhiên biến thành Khí Vận Chi Tử?”
Hệ thống trả lời:
“Bởi vì ký chủ đã giúp Dực Hung trục xuất Thiên Ma, Dực Hung đoạt lại được khí vận, được liệt vào hàng ngũ Khí Vận Chi Tử!”
“Nhiệm vụ hiện tại là giúp Dực Hung trốn khỏi Đạm Nhiên Tông, trở về Càn Khôn Thánh Hổ Tộc, hoàn thành kế hoạch báo thù, trở thành Yêu Đế, bảo vệ thế giới.”
“Mời ký chủ chủ động mang Dực Hung rời khỏi Đạm Nhiên Tông, giải trừ khế ước với Dực Hung, đồng thời đem chính mình đút cho Dực Hung ăn để tăng trưởng thực lực!”
“Hiện kiểm tra thấy chất thịt của ký chủ không đủ thơm ngon, lại không thể giúp Dực Hung tăng trưởng nhiều sức mạnh hơn, đã tự động nâng cấp thể chất cho ký chủ, chuyển đổi thành thể chất đại bổ nhất trong yêu tộc: 【 Chí Tôn Bảo Nhân Thể 】!”
Nghe đến đây, Phương Trần đờ người.
Chí Tôn Bảo Nhân Thể?
Hắn từng nghe qua cái này!
Thứ của nợ này chính là thể chất rác rưởi nhất trong Nhân tộc, không có cái thứ hai!
Ngay cả cái tên gọi đầy khinh miệt “Chí Tôn Bảo Nhân Thể” này cũng là do yêu tộc đặt cho!
Bởi vì, thể chất này không hề có chút trợ giúp nào cho người sở hữu nó.
Tác dụng lớn nhất duy nhất, chính là biến bản thân thành miếng thịt Đường Tăng trong mắt yêu tộc, giúp yêu tộc tăng trưởng tuổi thọ, sức mạnh, huyết mạch chi lực...
Sau đó, máu, gân cốt, da thịt trong cơ thể Phương Trần đều bắt đầu biến đổi.
Ở bên cạnh, Dực Hung đột nhiên mở to hai mắt, không thể tin nổi nhìn Phương Trần, trong lòng có một cỗ rung động bản năng đang dẫn lối nó.
Một khắc sau, Dực Hung bất giác nuốt nước bọt, nói: “Trần ca, người anh... tao quá!”
Phương Trần: “?”
Hắn nhìn Dực Hung với vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Ngươi nói cái gì?”
Dực Hung lập tức rụt cổ lại, cười khan nói: “Không, không phải, ý em là, cơ thể anh tỏa ra một cái mùi giống như mùi dê non em từng ăn ấy, anh hiểu không?”
Phương Trần chửi ầm lên: “Đó là mùi thơm, thằng ngu này!”
“À à, thế thì... anh thơm quá!”
Dực Hung nói.
Phương Trần giận tím mặt: “Mẹ nó, lão tử không có mùi, mày còn nói nữa tin tao tát chết mày không?”
“Em sai rồi.”
Dực Hung lập tức im bặt, ngồi xổm xuống, nhưng cái mũi của nó vẫn không tự chủ được mà khụt khịt, đáy lòng vô cùng nghi hoặc...
Vô lý thật!
Trần ca trước đây có thơm và quyến rũ như vậy sao?
Đây là tình huống gì?
Chẳng lẽ gần đây mình thật sự bành trướng, còn dám có ý nghĩ cắn chủ?
Không được, phải kiềm chế!
Trần ca đối xử với mình đã đủ tốt rồi, tu sĩ bình thường làm gì có ai đối xử với thú sủng tốt như vậy, không thì mình đã bị chiên giòn hay xào lăn từ lâu rồi...
Trong lúc Dực Hung đang nghi hoặc, Phương Trần thì mặt mày âm trầm, chỉ muốn lôi hệ thống ra đập cho một trận!
May mà Chí Tôn Bảo Nhân Thể rất hiếm, gần như không ai biết, nếu không, bây giờ Dực Hung chắc chắn đã biết mình là thể chất gì!
Còn về lý do tại sao Phương Trần lại biết loại thể chất cực kỳ hiếm có lại vô dụng này.
Tất cả là nhờ nguyên chủ ban tặng!
Nguyên chủ đã từng vì muốn tìm hiểu rõ tình hình cơ thể mình mà tra cứu không ít điển tịch liên quan đến phế vật, vì vậy đã đọc được về nó!
Lúc này, hệ thống đột nhiên lại vang lên: “Đinh—”
“Nhắc nhở thân thiện: Đề nghị ký chủ cũng có thể nhân lúc chưa giải trừ Thú Nô Ấn, hãy đem những tứ chi, huyết nhục mà mình không muốn đút cho Dực Hung trước!”
“Tuy rằng làm vậy sẽ gây bất tiện cho ký chủ, nhưng có thể thực hiện tốt hơn ý muốn giúp đỡ Dực Hung của ký chủ!”
Phương Trần: “?”
Đệt!
Sao càng lúc càng muốn đập cái hệ thống này thế nhỉ?
Tuy nhiên, sau cơn tức giận, Phương Trần hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem việc Dực Hung trở thành Khí Vận Chi Tử có thể cho mình không gian để khai thác bug hay không.
Hiện tại, hắn dựa vào Tiêu Thanh để nhận tu vi và thuật pháp; dựa vào muội muội để treo máy tu luyện 【 Thần Tướng Khải 】, tu vi không ngừng tăng lên.
Nếu yêu cầu của Dực Hung có khe hở nào để khai thác bug, hắn cũng có thể thử một phen.
Nhưng sau một hồi suy tư, Phương Trần tức giận gầm lên một tiếng: “Đệt!”
Hắn vốn nghĩ, Chí Tôn Bảo Nhân Thể nghe qua là biết chẳng có lợi lộc gì cho mình, nhưng lại có lợi cho Dực Hung.
Nếu đã vậy, tại sao mình không lợi dụng bug hệ thống sẽ hồi sinh và phục hồi cho mình, đem thịt đút cho Dực Hung...
Tuy nghe có hơi máu me, nhưng bồi dưỡng Dực Hung trở nên mạnh mẽ cũng không phải là không thể.
Nhưng sau khi hắn ngẫm kỹ lại lời nhắc nhở thân thiện của hệ thống, hắn mới nhận ra, hệ thống đã chặn đứng con đường này của hắn!
Hệ thống nói nếu hắn có tứ chi và huyết nhục không muốn, có thể cho Dực Hung, còn nói sẽ gây bất tiện cho mình...
Điều này rõ ràng là đang nói, chỉ cần mình đút cho Dực Hung, những thứ đó sẽ tương đương với việc mình tự từ bỏ, đương nhiên sẽ không được phục hồi.
Phương Trần lập tức lại sờ cằm, ánh mắt sáng lên: “Không đúng rồi, không cho Dực Hung, ta có thể cho người khác mà!”
“Lại bắt một con thú sủng pro hơn, cắt thịt cho nó ăn, uống thuốc độc tự tử để hồi sinh, tuần hoàn vô hạn, đến lúc đó chẳng phải Yêu Thánh nhiều như chó, Yêu Đế đầy đường chạy sao? Quá đỉnh!”
“Khả thi, vô cùng khả thi!”
Phương Trần gần như quyết định ngay lập tức kế hoạch khai thác bug của mình.
Nhưng mà, kế hoạch này cần hắn phải nhanh chóng nâng cao tu vi.
Suy cho cùng, việc hắn duy trì Thú Nô Ấn với Dực Hung hiện tại cũng là nhờ sự giúp đỡ của Hoa Khỉ Dung mới làm được.
Nếu muốn thu thêm một con thú sủng nữa, tu vi của hắn phải vượt qua Dực Hung mới được!
Phương Trần lập tức hô lên: “Tu luyện thôi, tu luyện thôi!”
Dực Hung nghe vậy, không khỏi sững sờ.
Vừa mới độ xong lôi kiếp, đã muốn liều mạng tu luyện ngay sao?
Trần ca, anh ngầu quá...
Không phải, anh chăm chỉ quá!
Dực Hung cảm động đến mức nước miếng chảy ròng ròng...
Phương Trần lại lớn tiếng nói: “Tiêu Thanh, ngươi phải tu luyện đi chứ!”
Dực Hung: “?”
Sau khi hô hào một trận, Phương Trần lại có chút phiền muộn.
Thôi thì, sau này phải cẩn thận tránh xa những con yêu thú cường đại mới được!
Tuy nói chỉ cần không bị Khí Vận Chi Tử bắt được, và chỉ cần không rơi vào tình huống ngay cả 【 Lệ Phục 】 hay 【 Vong Sinh 】 cũng không kịp hô, hắn sẽ không gặp đại sự.
Nhưng ai mà muốn bị yêu thú bắt về làm thịt để chúng điên cuồng ngấu nghiến một cách nhục nhã chứ!
Hơn nữa, điều chết người nhất chính là, miếng thịt này của hắn còn có thể tái sinh vô hạn!
Nếu sau này thực lực cường đại, hắn có lẽ còn có thể dùng thịt của mình để đàm phán điều kiện với yêu thú.
Nhưng thực lực hiện tại của hắn quá yếu, nếu bị bắt về Yêu giới, sẽ chỉ biến thành bữa tiệc di động đầu tiên trong lịch sử khai thiên lập địa của Yêu giới...
“Đường Tăng cũng không thảm bằng ta.”
Phương Trần phiền muộn nói: “Không biết lúc còn sống có gặp được con khỉ của ta không.”
“Phương Trần, khỉ nào mà lợi hại bằng ta được? Yên tâm đi, tuy lúc trước ta muốn giết ngươi, nhưng bây giờ ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”
Dực Hung nói năng đầy chính nghĩa.
“Thật không?”
Phương Trần liếc xéo nó một cái.
Dực Hung gật đầu thật mạnh, trên khuôn mặt hổ lại hiện lên một vẻ chân thành vượt qua giới hạn của Yêu giới.
Phương Trần nhìn bộ dạng của nó, trong lòng cảm động không thôi, sau đó đưa cánh tay tới trước mặt nó.
Dực Hung lập tức không kìm được mà há miệng...
Bốp!
Dực Hung lập tức ăn một cái tát trời giáng.
Phương Trần nói: “Luyện thêm định lực đi! Sau này phải chịu được cám dỗ, nếu không cũng chỉ là đồ bỏ đi, biết chưa?”
Hắn biết, sức hấp dẫn của Chí Tôn Bảo Nhân Thể đối với yêu thú là quá lớn!
Vì vậy, để phòng ngừa Dực Hung không cẩn thận cắn phải mình, hắn quyết định từ nay về sau sẽ thỉnh thoảng giăng bẫy để huấn luyện định lực cho Dực Hung.
Đương nhiên.
Đây tuyệt đối không phải là mượn cớ để đánh hổ!
Dực Hung ôm mặt, vô cùng bi phẫn...
Sau đó, Phương Trần quay người đi, định kiểm tra nhẫn trữ vật của tám tên đại gia số nhọ cảnh giới Hóa Thần kia.
Đúng lúc này.
Hệ thống đột nhiên lại “đinh” một tiếng: “Hiện kiểm tra thấy Khí Vận Chi Tử: Tiêu Thanh...”