Khi Phương Trần gặp biến cố, Khương Ngưng Y và Dực Hung, một người muốn triệu hồi Tầm Khiếp, một người muốn triệu hồi Cầu Sơ. Ý nghĩ của họ rất đơn giản: khiến Lăng Côi (Lục Ách) đi tìm Lệ Phục.
Vấn đề tu luyện của tu sĩ Thượng Cổ Thần Khu, chỉ có truyền thừa giả Thượng Cổ Thần Khu mới biết cách giải quyết.
Bất quá, Văn Nhân Vạn Thế vì tu vi mạnh hơn, tốc độ phản ứng nhanh hơn, thêm vào đó, hắn vừa rồi đã luôn chuẩn bị gọi người, cho nên còn nhanh hơn cả hai người họ mà hô vang hai chữ Vong Sinh.
Tâm lý Văn Nhân Vạn Thế rất đơn giản.
Phương Trần ngưng tụ nguyên thần trông có vẻ thần bí khó lường, có khả năng sẽ xảy ra vấn đề.
Vậy thì... Nếu con nhà người ta có khả năng gặp chuyện, việc đầu tiên, chắc chắn là phải gọi phụ huynh nhà người ta đến rồi tính!
Mà nhìn thấy Văn Nhân Vạn Thế hô xong, Khương Ngưng Y và Dực Hung rõ ràng phản ứng trì trệ, liền không hô nữa.
Giờ phút này, khi Văn Nhân Vạn Thế hô xong, hắn liền mở ra trận pháp Vạn Kiếm Bình Nguyên. Một vết nứt không gian khổng lồ từ hư không Vạn Kiếm Bình Nguyên mở ra, một văn sĩ trung niên thân mặc áo bào trắng, nho nhã phiêu dật, liền chậm rãi bước ra từ bên trong.
Người đến, chính là Lăng Tu Nguyên!
Khi Lăng Tu Nguyên giáng lâm Vạn Kiếm Bình Nguyên, tất cả trưởng lão Duy Kiếm Sơn Trang không tự chủ được mà khẽ cúi đầu, không dám nhìn thẳng dung mạo của ông.
Thứ nhất là kính sợ, thứ hai là dù sao cũng không nhìn rõ lắm.
Dường như từ mười mấy năm trước, mọi người không hiểu vì sao lại phát hiện mình không nhìn rõ hình dạng Lăng Tu Nguyên.
Người từng gặp Lăng Tu Nguyên chỉ nhớ rõ trước kia Lăng Tu Nguyên đến Duy Kiếm Sơn Trang, cũng xuất hiện với dáng vẻ rất trẻ trung.
Nhưng bây giờ cụ thể ra sao thì không nói được nữa...
Lăng Tu Nguyên sau khi đến Vạn Kiếm Bình Nguyên, hạ xuống cạnh Văn Nhân Vạn Thế, trước tiên ôn hòa cười với Dực Hung và Khương Ngưng Y, ra hiệu cho họ yên tâm.
Gương mặt căng thẳng của Khương Ngưng Y và Dực Hung khi nhìn thấy nụ cười của Lăng Tu Nguyên, rốt cục cũng có một tia nhẹ nhõm...
Sau đó, ánh mắt Lăng Tu Nguyên đầu tiên quét về phía Phương Trần, nhìn Hồng Vụ Thần Tướng khổng lồ nối liền trời đất, chùm sáng màu vàng, cùng những tầng xiềng xích đen dày đặc khóa trên người cả hai, ánh mắt khẽ ngưng lại, nhưng không xuất thủ, mà quay đầu nói với Văn Nhân Vạn Thế:
"Văn Nhân đạo hữu, yên tâm, sư tôn hắn nói hắn có thể tự mình giải quyết."
Nghe nói như thế, Văn Nhân Vạn Thế lúc này mới yên tâm, liền hỏi: "Vậy xin hỏi Lăng đạo hữu, Hắc Tỏa này là gì?"
Nghe vậy, Lăng Tu Nguyên nói: "Phương Trần trước kia từng bị ám toán, trên người vẫn luôn có gông xiềng áp chế hắn, mà đây, chính là gông xiềng đó!"
Nghe nói như thế, mọi người há hốc mồm kinh ngạc: Bị áp chế mà vẫn có được thiên tư và tu vi này ư???
Đây là cái loại áp chế gì vậy???
Nhưng Văn Nhân Vạn Thế nghe xong lại lâm vào trầm mặc...
Lăng Tu Nguyên, ta biết ông nhiều năm như vậy, ông thích làm ra vẻ thần bí, ta hiểu.
Nhưng ông đừng vì ta chẳng biết gì mà cứ thế lừa ta có được không?
Ông không giải khai trước gông xiềng này, chẳng lẽ không lo lắng nó khiến Phương Trần không thể Hóa Thần?
Trong thiên hạ, còn có độc thủ nào mà Lăng Tu Nguyên ông không thể phá vỡ sớm được?
Trừ phi độc thủ này là do tiên nhân ám toán mới có thể chứ?
Chẳng lẽ ông muốn nói Phương Trần bị tiên nhân ám toán, nói đùa gì vậy, ông không bằng...
Khoan đã.
Không đúng.
Sau một khắc, sắc mặt Văn Nhân Vạn Thế bỗng nhiên lộ vẻ chấn kinh, lại thêm cực phẩm linh thạch trên mặt đất vẫn đang không ngừng mở rộng, hắn nhìn Lăng Tu Nguyên, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin...
Hắn đã nghĩ đến điều gì đó!
Ngay sau đó, hắn lập tức truyền âm nói: "Lăng đạo hữu."
"Phương Trần, rốt cuộc hắn có thân phận gì?"
Văn Nhân Vạn Thế biết lời này liên quan đến bí mật, cho nên không dám công khai nói.
Nhưng hắn sau khi hỏi xong, Lăng Tu Nguyên lại lâm vào trầm mặc. Một lúc lâu sau, ông nhìn về phía Phương Trần, mang theo ý cười cất tiếng:
"Là hy vọng."
Lời này vừa nói ra, đến lượt Văn Nhân Vạn Thế lâm vào trầm mặc.
Một lát sau.
Trong lòng hắn nổi lên một ý niệm — —
Bệnh cũ nhiều năm của Lăng đạo hữu vẫn không thay đổi nhỉ!
Sao vẫn cứ như vậy?
Theo Văn Nhân Vạn Thế, hy vọng chẳng khác gì "cái thân phận đó".
Hắn suy nghĩ một chút, nếu là hy vọng, Lăng đạo hữu coi trọng nhất đơn giản là việc đối kháng Thiên Ma, có nghĩa là, Phương Trần là mấu chốt để đối kháng Thiên Ma.
Mà điểm này, Văn Nhân Vạn Thế sớm đã ý thức được.
Cho nên hắn muốn hỏi rõ ràng hơn, tỉ như thân phận cụ thể của Phương Trần là gì, tỉ như có phải là tiên nhân chuyển thế không; có phải bị tiên nhân đưa xuống, giống như tiên nhân đưa xuống Độ Ách thần binh; hay liệu bản thân Phương Trần có phải là một Độ Ách thần binh hóa hình hay không; hay đại loại như vậy...
Nhưng Lăng Tu Nguyên chỉ đưa ra câu trả lời là hy vọng, điều này khiến Văn Nhân Vạn Thế thở dài một tiếng.
Cùng lúc đó.
Thời khắc này, Phương Trần cảm giác được một cỗ cảm giác diệt tuyệt khiến người ta khó chịu từ tận xương tủy đang truyền đến từ những đạo xiềng xích đen kia. Hắn sắc mặt trầm tĩnh, không nhanh không chậm, trong lòng đang suy nghĩ.
Lăng tổ sư đã đến, còn nói sư tôn bảo mình có thể giải quyết.
Vậy thì rất rõ ràng, những xiềng xích đến từ Giới Kiếp này, tuyệt đối là mình có thể giải quyết!
Cho nên, hắn không vội, chỉ là tĩnh tâm quan sát xiềng xích, suy nghĩ phương pháp giải quyết.
Mà Phương Trần trước tiên liền phát hiện xiềng xích trên Hồng Vụ Thần Tướng Thân và trên nguyên thần của mình có sự khác biệt rất lớn.
Xiềng xích của Thần Tướng, đến từ trong cơ thể Thần Tướng.
Xiềng xích của Nguyên Thần, lại đến từ trong hư không.
Điều này nói rõ một vấn đề, một phần rất lớn Hắc Tỏa này đã tiềm phục trong cơ thể mình từ trước!
Đây chính là độc thủ mà Giới Kiếp đã hạ xuống mình!
Có lẽ chính vì Hắc Tỏa của Giới Kiếp cứ kẹt ở cổ mình, mới khiến mình hoàn toàn không thể tự chủ tu luyện.
Ý niệm đến đây, Phương Trần không khỏi bật cười — —
Nếu tưởng tượng như vậy, đối mặt Giới Kiếp tự mình ra tay phong tỏa, ba viên đan dược Ôn Tú và Phương Cửu Đỉnh tặng cộng thêm nỗ lực của bản thân, lại còn có thể đột phá đến Luyện Khí tam phẩm thì cũng pro vãi chưởng...
Ngay sau đó, Phương Trần quan sát xiềng xích đen một lát, lông mày nhíu chặt — —
Không đúng!
Hắn có thể rõ ràng cảm giác được, tổng hợp lực lượng của mình, dù có thể triệu hồi một đạo lôi kiếp, tựa hồ cũng không thể phá hủy những Hắc Tỏa này.
Huống chi, những Hắc Tỏa này còn có một điểm chó đẻ nhất, chúng có thể hấp thu lực lượng khắp trời đất. Đến lúc đó, nếu hút cạn toàn bộ lực lượng tường thành Duy Kiếm Sơn Trang, đời này mình đừng hòng Hóa Thần.
Nhưng...
Sư tôn đã nói mình có thể giải quyết, vậy thì khẳng định có cách giải quyết.
Mà phương pháp mình có thể dùng để đối phó Giới Kiếp ra tay...
Ngay sau đó, Phương Trần đột nhiên ý thức được điều gì đó. Hắn nghĩ tới mình từng nảy ra ý nghĩ bên ngoài Băng Kính Thành, đáy mắt bỗng nhiên dâng lên vẻ mừng như điên...
Chắc chắn là nó!
Sau một khắc.
Oanh!!!
Toàn thân Phương Trần bộc phát ra lực hút cực kỳ khủng bố, gần như điên cuồng bắt đầu hấp thu lượng lớn linh lực từ khắp Vạn Kiếm Bình Nguyên. Linh lực nhập thể, liền nhanh chóng hóa thành một cỗ hồng vụ dồi dào kinh thiên động địa. Hồng vụ lấy Phương Trần làm tâm điểm, cuồn cuộn dâng trào như thủy triều. Rất nhanh, hồng vụ mênh mông, liền khiến cả tòa tháp cao màu đen cũng bị sắc đỏ bao phủ...
Ngay sau đó, hồng vụ ngưng tụ, phát ra tiếng ùng ục ùng ục, rất nhanh liền trước mắt bao người, ngưng tụ ra ba tôn Thần Tướng Thân cao 10 trượng hoàn toàn mới.
Khi ba tôn Thần Tướng Thân hoàn toàn mới này xuất hiện, tất cả trưởng lão Duy Kiếm Sơn Trang đều rơi vào ngây dại — —
Đây là cái gì?
Thần Tướng Khải hoàn toàn mới?!
Chỉ thấy, tại trung tâm Vạn Kiếm Bình Nguyên, quanh Xích Sắc Thần Tướng Thân, ở ba phương vị, mỗi bên đứng một tôn Thần Tướng.
Phía sau, Quang Minh Thần Tướng Thân sáng rực như mặt trời giáng thế.
Bên trái, Hắc Sắc Thần Tướng Thân đen nhánh như đêm trăng mờ mịt.
Phía bên phải, Hắc Kim Thần Tướng Thân toàn thân dày đặc những đường vân huyền ảo.
Sau một khắc.
Ba tôn Thần Tướng, đồng loạt giơ chưởng, nhắm thẳng vào những xiềng xích đen quấn quanh trên nguyên thần...
Thanh âm trầm ổn kiên định, mang theo thiên uy khó lường như lôi kiếp giáng thế, vang vọng trên không Vạn Kiếm Bình Nguyên, rơi vào tai mỗi người:
"Hằng Linh Tiên Cổ Chưởng!"