Lý Minh Trí!
Một nhân vật nổi danh ở trường của Lục Vân.
Kể từ khi kêu gọi được 8 triệu vốn đầu tư, đến Ma Đô mở công ty game, cả người hắn đều toát ra vẻ khó ở.
Về phương diện tình cảm, hắn và Hạ Thi Hàm mỗi người một nơi, hằng ngày chỉ có thể dựa vào tin nhắn để giải tỏa nỗi khổ tương tư.
Về phương diện sự nghiệp, dù là một tổng giám đốc, hắn lại luôn bị Mẫn tỷ chèn ép.
Mấy ngày trước, Lý Minh Trí vừa mới vì vấn đề tài chính mà cãi nhau một trận với Mẫn tỷ.
Nguyên nhân là tài chính công ty đã cạn kiệt, cần phải kêu gọi thêm vốn đầu tư mới.
Mẫn tỷ bảo hắn lúc đi kêu gọi vốn thì phải khách sáo với nhà đầu tư một chút.
Mà suy nghĩ của hắn lại là, trò chơi đã làm xong, phản hồi từ thị trường cũng không tệ, bây giờ đầu tư vào chẳng khác nào vác bao tải đi nhặt tiền.
Cớ gì bản thân phải khách sáo với đám thương nhân đầu tư đó?
Thế là ngay khi nhà đầu tư đòi hỏi cổ phần cao hơn một chút, Lý Minh Trí liền bắt đầu tỏ thái độ không tốt với đối phương.
Kết quả cuối cùng, dĩ nhiên là cuộc đàm phán kết thúc trong không vui.
Mối quan hệ giữa hai người, từ hữu hảo lúc ban đầu, đã biến thành căng thẳng như nước với lửa.
Vốn dĩ Lý Minh Trí đã định mượn rượu giải sầu, hoài nghi có phải trò chơi của mình làm chưa đủ tốt, cho nên mới không kêu gọi được vốn đầu tư hay không.
Không ngờ tối hôm qua, hắn nhận được một cuộc điện thoại từ một người tự xưng là trợ lý của Từ gia.
Người đó nói Từ thiếu đã để mắt tới công ty game của hắn, muốn thu mua một ít cổ phần để chơi.
Từ gia thì hắn không quen biết, nhưng sau khi đối phương kể cho hắn một vài sản nghiệp của Từ gia, cả người hắn đều chấn kinh.
Trời đất ơi, đây chính là một tập đoàn siêu cấp có hoạt động kinh doanh trải rộng khắp thế giới.
Vậy mà lại để mắt tới cái công ty nhỏ bé này của mình.
Thế là, Lý Minh Trí liền đến.
“Này, Lục Vân, bên này.”
Ở một diễn biến khác, Lục Vân hoàn toàn không biết về kỳ ngộ của Lý Minh Trí.
Lúc này hắn đang bận rộn với việc của mình.
Tốc độ tắm rửa của đàn ông thường rất nhanh, bình thường khoảng năm phút là xong.
Nhưng còn phải đánh răng, tìm quần áo, tìm giày, rồi sấy tóc các thứ.
Vì lẽ đó, khi Lục Vân tắm xong thay quần áo đi ra, Tạ Uyển Tình đã đỗ xe ở cổng khu dân cư Quốc Tế Ly Sơn.
Tạ Uyển Tình là người địa phương ở Dung Thành, hiện đang ở cùng cha mẹ.
Nơi ở cách khu Quốc Tế Ly Sơn cũng chỉ khoảng ba cây số.
Khu dân cư có hơi cũ kỹ, nhưng cũng không tính là quá cũ, trong nhà có hai chiếc xe đi lại hằng ngày.
Chiếc xe Tạ Uyển Tình lái hôm nay là một chiếc Lancer màu trắng ngọc trai trị giá hơn mười vạn.
Lục Vân bước nhanh tới mở cửa xe, ngồi vào ghế phó lái.
Thời tiết tháng tư ở Dung Thành đã hơi nóng.
Hôm nay Tạ Uyển Tình mặc một bộ váy liền thân màu trắng có thắt eo, bên ngoài khoác một chiếc áo lụa mỏng.
Gương mặt thanh tú trắng nõn vẫn toát lên khí chất thư hương của con nhà gia giáo.
“Lâu rồi không gặp, tới đây hôn một cái nào!”
“A…”
Lục Vân không hề khách sáo, Tạ Uyển Tình cũng rất phối hợp.
Hồi lâu, hai đôi môi mới tách ra.
Tạ Uyển Tình lườm Lục Vân một cái đầy oán trách, sau đó kéo tấm gương trang điểm trên xe xuống, lấy son ra dặm lại.
Lục Vân mỉm cười đầy ẩn ý: “Chúng ta đi đâu ăn cơm?”
“Tứ Hải Tửu Lâu.”
“Tứ Hải Tửu Lâu?”
Nghe thấy tên tửu lâu này, vẻ mặt Lục Vân có chút kỳ quái.
Bây giờ người ta giàu có đến vậy sao? Mời khách toàn đến cái nơi mà mỗi người vào ăn đều tốn đến hai ngàn tệ đó sao?
“Sao thế?”
“Không có gì!”
“Tóc của ngươi bị làm sao vậy?”
Tạ Uyển Tình dặm lại son môi xong, nhìn về phía Lục Vân hiếu kỳ hỏi một câu.
Tóc Lục Vân không quá dài nhưng cũng không ngắn, lúc này trên đó có một vệt cháy sém mờ mờ.
“Lúc nghịch bật lửa đã vô tình làm cháy sém một mảng, vẫn chưa kịp đi sửa lại!”
Lục Vân có chút lúng túng.
Mái tóc là bị phân thân của Trương Lương đốt cháy.
Hắn có thể nói ra được sao? Chắc chắn là không thể rồi.
“Không phải chứ? Người lớn thế này rồi mà còn nghịch lửa? May là không quá rõ ràng, không thì đúng là hủy hoại hình tượng quá.”
“Ha ha, ngày mai ta sẽ đi cắt nó.”
Trò chuyện với Tạ Uyển Tình rất thoải mái.
Có điều giờ cao điểm buổi tối ở Dung Thành hơi kẹt xe, có chút phá hỏng khung cảnh.
Khi đến cửa Tứ Hải Tửu Lâu thì đã gần một tiếng trôi qua.
“Hoan nghênh quý khách.”
“Hoan nghênh quý khách.”
Những cô gái tiếp tân mặc sườn xám ở cửa cung kính chào đón.
Quản lý đại sảnh thuận thế nhìn sang.
Thấy người đến là Lục Vân, vội vàng bước tới.
“Lục tiên sinh…”
“Hôm nay ta đi cùng bạn, ngươi không cần để ý đến ta.”
“Vậy được ạ, có chuyện gì ngài cứ gọi một tiếng.”
“Ừm!”
“Chuyện gì vậy? Ngươi quen biết hắn à?”
Thấy hai người chào hỏi thân quen như vậy, Tạ Uyển Tình có chút chưa hoàn hồn.
“Không quen!”
Lục Vân thuận miệng trả lời: “Nhưng ta biết ông chủ của bọn họ.”
“Trời ạ, quen biết ông chủ lợi hại như vậy mà vẫn có thể khiến việc kinh doanh của mình phá sản sao? Ngươi cũng lợi hại thật đấy.”
Lục Vân: “…”
“Sao thế?” Thấy Lục Vân không nói gì, Tạ Uyển Tình vội cười nói: “Ta chỉ đùa với ngươi thôi, ngươi không giận đấy chứ?”
“Sao có thể chứ? Đi thôi!”
Nghe Tạ Uyển Tình nói vậy, Lục Vân có thể nói gì đây?
Chỉ có thể nói, logic này không có gì sai cả.
“Uyển Tình, ngươi đến rồi!”
“Mau vào ngồi đi.”
“Oa, đây là bạn trai của ngươi sao?”
“Trông đẹp trai quá nhỉ.”
“Soái ca, mời ngồi.”
Hai người vừa trò chuyện vừa đi tới phòng riêng tên Người Nổi Tiếng của Tứ Hải Tửu Lâu.
Sau khi bước vào phòng, chư vị bên trong tấp nập chào hỏi nhị vị.
Lục Vân và Tạ Uyển Tình mỉm cười đáp lại, sau khi ngồi xuống liền nhanh chóng liếc nhìn một vòng.
Trong phòng riêng có một đôi nam nữ và ba cô gái.
Một trong ba cô gái đó, Lục Vân đã từng gặp ở Lục Thành.
Chính là cô gái đi du lịch cùng Tạ Uyển Tình, hình như tên là Tiểu Cầm.
Hai cô gái còn lại có tướng mạo trên trung bình, cũng đeo kính.
Còn về đôi nam nữ kia?
Người phụ nữ có dung mạo diễm lệ, ăn mặc trang điểm lộng lẫy.
Người đàn ông cũng mặc âu phục đi giày da, trông như một người thành đạt.
Tạ Uyển Tình giới thiệu sơ qua, Lục Vân cũng nhớ được đại khái.
Vốn dĩ Tạ Uyển Tình đưa Lục Vân đến bữa tiệc này là muốn giới thiệu hắn cho bạn bè mình làm quen.
Nhưng đúng lúc nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên, một đôi nam nữ bước vào từ cửa.
Người đàn ông có tướng mạo anh tuấn, dáng người cao ráo, người phụ nữ ăn mặc thời thượng, toàn thân là hàng hiệu.
Người đàn ông mặc âu phục có mặt từ trước tên là Hướng Lợi, thấy hai người kia bước vào, vội vàng cười đứng dậy ôm chầm lấy người đàn ông anh tuấn kia.
“Đỗ tổng, ha ha ha, lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp!”
“Hướng Lợi, ngươi có ý gì đây?”
Hai người đàn ông tỏ ra thân thiết nồng nhiệt, sắc mặt Tạ Uyển Tình lại có chút khó coi.
Không vì điều gì khác, chỉ vì người đàn ông này nàng quen biết.
“Uyển Tình, ngươi cũng đừng trách Hướng Lợi, là ta cứ đòi tới đấy.”
Đỗ Văn cười nói xong, nhìn về phía Lục Vân: “Ngươi chính là bạn trai của Uyển Tình phải không? Chào ngươi, ta là Đỗ Văn.”
“Lục Vân!”
Lục Vân lịch sự đáp lại một câu.
Với năng lực hiện tại của Lục Vân, muốn biết thông tin thân phận của đối phương ngay khi gặp mặt quả thực quá dễ dàng.
Mà Đỗ Văn này không phải ai khác, chính là bạn trai mối tình đầu của Tạ Uyển Tình.
“Nghe nói, ngươi là một thầy tướng số?”
Đỗ Văn dẫn bạn gái mình ngồi xuống, thờ ơ hỏi một câu.
Hắn và Bành Binh đúng là cùng một giuộc.
Lúc nói câu này, ngữ khí không có gì không ổn, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ chế giễu.
Hành vi khiêu khích rõ ràng như vậy khiến Tạ Uyển Tình tức đến nắm chặt nắm đấm, chỉ hận không thể cầm cái chén phang thẳng vào đầu Đỗ Văn.
Lục Vân nắm lấy tay nàng để an ủi.
“Đúng là có chuyện như vậy.”
“Bây giờ hiếm thấy người trẻ tuổi làm nghề này, kiếm được nhiều tiền lắm sao?”
“Cũng tạm, bình thường một buổi chiều có thể kiếm được hai, ba ngàn, nếu gặp được người có tiền hào phóng thì mấy vạn hay mấy chục vạn cũng có khả năng.”
Đỗ Văn: “…”
“Trời ơi, kiếm tiền đến thế sao?”
“Một buổi chiều đã hai, ba ngàn? Một tháng chẳng phải là tám, chín vạn sao?”
“Nếu làm cả ngày, phải mười mấy vạn…”
“Bói toán mà lại thịnh hành đến vậy sao?”