Lục Vân đang ở phòng riêng của Cố Khuynh Thành, suy nghĩ về vấn đề xuyên qua của nàng.
Lý Tố Tố gửi đến tin tức, khiến hắn có chút chưa kịp định thần.
Mất đi tín nhiệm của Hoàng thượng, tùy ý xử trảm.
Chuyện này...
“Ta có thể vì ngươi làm những gì?”
Lục Vân vội vàng hỏi.
Lý Tố Tố tu luyện chính là chân khí chi đạo.
Tuy rằng hắn rất tò mò, Lý Tố Tố có võ công, có khống chế tinh thần, làm sao lại rơi vào tình cảnh này, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải lúc để hỏi điều này.
Lý Tố Tố dứt khoát đáp lời: “Đoạt quyền.”
Lục Vân: “Đoạt quyền ư?”
Lý Tố Tố: “Vâng, khoảng thời gian này ta cũng đã nghĩ rõ ràng, loại người như ta không có thế lực cùng bối cảnh, dù cho được sủng ái cũng chỉ là nhất thời, chỉ cần ảnh hưởng đến lợi ích của Hoàng đế, chỉ trong chốc lát đã có thể bị đày vào lãnh cung.”
Lý Tố Tố dùng phương thức miêu tả bằng văn tự, giải thích ngắn gọn một lượt tình huống của mình trong khoảng thời gian này.
Hoàng đế, thân là quốc chủ, cũng không phải muốn làm gì thì làm nấy.
Người cần đảm bảo an toàn cho bản thân, cân bằng thực lực các thế lực phe phái lớn, chống lại sự xâm lấn của quốc gia khác cùng ngoại tộc.
Vốn dĩ Lý Tố Tố chỉ là một thường dân, dù cho trở thành Quý phi cũng sẽ không ảnh hưởng đến lợi ích của những thế lực khác.
Nhưng nàng trước khi trở thành Quý phi, đã đắc tội với người của Hoàng hậu; sau khi trở thành Quý phi, càng cần lôi kéo một số thế lực làm bộ hạ của mình.
Những bộ hạ này, chính là một thanh kiếm hai lưỡi, vừa có thể vì nàng làm việc, cũng có thể khiến những thế lực khác để mắt.
Hơn nữa Hoàng đế là một người mắc bệnh đa nghi rất nặng.
Nếu như trước khi Lý Tố Tố tiến cung, người đã biết nàng biết võ công, thì cũng không có vấn đề gì.
Nhưng nàng lại là sau khi Lục Vân xuất hiện, mới nâng cao võ công, vậy thì không thể không khiến người khác hoài nghi nàng bụng dạ khó lường.
Hoàng hậu nắm bắt cơ hội, liên hợp con gái của các trọng thần khác cùng nhau gây khó dễ, Hoàng đế dù cho muốn giữ lại nàng, cũng phải cân nhắc hậu quả.
Mất đi tín nhiệm cùng sủng ái của Hoàng đế, lại không có thế lực cùng bối cảnh quá mạnh, việc bị nhốt vào Thiên lao hoặc đày vào lãnh cung chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tuy rằng nàng có thể đào tẩu khi Ngự lâm quân bắt giữ nàng, nhưng nàng thực sự không cam lòng nhìn ba năm nỗ lực của bản thân đổ sông đổ biển.
“Ngươi vì bảo hộ Hoàng đế mới ra tay, kết quả người lại tống ngươi vào Thiên lao?”
Nghe xong đầu đuôi sự tình, Lục Vân không nhịn được buột miệng than thở một câu.
Thế giới này kẻ lấy oán báo ân dù sao cũng là số ít, không ngờ Hoàng đế này lại là một kẻ như vậy ư?
“Đại khái là vậy, có điều việc để lộ võ công chỉ là khởi đầu cho sự mất tín nhiệm, Hoàng hậu nhân cơ hội bịa đặt ra chứng cứ phạm tội tư thông địch quốc, phản quốc, không có người nào đứng ra minh oan cho ta mới là mấu chốt của vấn đề.”
“Cũng thật là gần vua như gần cọp vậy!”
Khống chế tinh thần chỉ có thể khống chế một người, không thể khống chế một đám người, hơn nữa thứ này còn có thời gian cùng khoảng cách hạn chế.
Một khi kéo giãn khoảng cách, khiến đối phương tỉnh lại, người xung quanh rất dễ dàng phát hiện kẽ hở.
Bởi vậy, Lý Tố Tố không thể ở trước mặt mọi người dùng khống chế tinh thần lên Hoàng đế.
“Ngươi trước tiên gửi chi tiết kế hoạch cho ta, ta đi tìm một điểm truyền tống.” Lục Vân quyết đoán nhanh chóng.
“Được.”
Được Lý Tố Tố đáp lại, Lục Vân không lãng phí thêm thời gian, trực tiếp lái xe rời khỏi biệt thự Đường Hải, hướng về căn hộ cho thuê quốc tế Ly Sơn chạy tới.
Nửa đường, hắn gọi điện thoại cho Mộ Dung Điệp.
“Nương tử, ta có chút việc gấp, phải đi ra ngoài một chuyến.”
“A? Ngươi còn nói ta bận rộn? Ta thấy ngươi còn bận rộn hơn ta, mới vừa trở về không mấy ngày, lại muốn đi ư?”
“Đành chịu thôi, mạng người quan trọng.”
“Ba ngày có thể trở về kịp không?”
Nghe được Lục Vân muốn đi cứu người, Mộ Dung Điệp cũng không nói thêm gì.
Nhưng sau ba ngày là hôn yến của hai người, cho nên nàng mới có câu hỏi này.
Lục Vân đối với điều này vô cùng bất đắc dĩ: “Không biết.”
Mộ Dung Điệp: “...”
“Vậy ngươi chú ý an toàn.”
Đối với hành động của Lục Vân, Mộ Dung Điệp còn có thể nói gì đây?
Dù sao hai người đã đăng ký kết hôn, đã làm hôn lễ, việc tổ chức bù hôn yến lần này lại không quá trọng yếu.
Nàng Mộ Dung Điệp cũng không quá câu nệ.
Đi tới căn hộ cho thuê quốc tế Ly Sơn sau, Lục Vân đóng cửa phòng, cũng không chuẩn bị gì cả, trực tiếp liền ấn mở chức năng truyền tống.
[Xuyên qua vị diện cần tiêu hao 1000 điểm tích phân của nhóm, có/không?]
“Phải!”
Vù!
Ngay khoảnh khắc Lục Vân lựa chọn “Phải”, cả người hắn biến mất không còn tăm hơi khỏi phòng khách của mình.
Vị diện của Lý Tố Tố này, thời gian đồng bộ với Địa cầu, chỉ là mùa có một chút chênh lệch.
Địa cầu là cuối tháng Tám, vị diện này là cuối tháng Ba.
Mà chức năng xuyên qua vị diện, cũng như nhiệm vụ nhóm thông thường, đều là lựa chọn khu vực an toàn trong phạm vi mười km của thành viên trong nhóm.
Lục Vân nhận được điện thoại của Đường Hải vào hơn sáu giờ chiều, lúc này đã là tám giờ tối.
Hoàng cung phòng vệ nghiêm ngặt, vị trí Lục Vân xuất hiện là ở nơi bóng tối dưới một bức tường viện bên ngoài Hoàng cung.
Khoảng cách thẳng tắp đến Lý Tố Tố là năm km.
Đơn giản phán đoán một chút phương hướng, Lục Vân thay đổi một hình tượng phù hợp với thời đại này, hướng về Thiên lao Hoàng cung nhanh chóng chạy tới.
Mười phút sau, tại Thiên lao Hoàng cung.
Lý Tố Tố trên người mặc tù phục, tóc tai rối bời, tay chân mang theo xiềng xích bị trói vào trụ hình.
Trên người nàng mang theo vết máu cùng vết roi, khiến nàng trông hoàn toàn không còn phong thái ngày xưa.
Đùng!
Giám ngục trưởng một roi đánh vào trên người nàng, khiến nàng đau đến nghiến răng nghiến lợi, mồ hôi lạnh toát ra.
“Lý Quý phi, ngươi cũng chớ trách ta, chúng ta cũng là vạn bất đắc dĩ thôi.”
Giám ngục trưởng ngoài miệng nói như vậy, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia hưng phấn.
Những kẻ như bọn họ, ngày thường nhìn thấy những Thục phi, Hiền phi, Quý phi, đều chỉ có thể cúi đầu khom lưng, thấp kém đến tận cùng.
Đừng nói quất Quý phi, ngay cả ngẩng đầu nhìn đối phương một chút cũng không dám.
Hiện tại vị Quý phi này rơi xuống trong tay mình, hắn đương nhiên muốn thỏa mãn hư vinh tâm của bản thân.
“Đại ca, Quý phi này phạm lỗi, chẳng phải đều là đày vào lãnh cung ư? Sao nàng lại tới nơi này của chúng ta?”
Một tên Thiên lao thủ vệ nghi hoặc nhìn về phía Giám ngục trưởng của mình.
Phi tần phạm lỗi đều bị đày vào lãnh cung, chỉ có trọng thần nam giới phạm lỗi mới tới Thiên lao, tình huống của Lý Quý phi này rõ ràng có chút không hợp lẽ thường.
Giám ngục trưởng nghe vậy, lườm hắn một cái.
“Ta làm sao biết được? Nhưng đã đến nơi này của chúng ta, đều là kẻ đắc tội với Hoàng thượng, sau khi đi vào phần lớn là không thể ra ngoài được nữa.”
“Ha hả, vậy thì có thể cho ta cũng đánh hai roi không?”
Thủ vệ cười hì hì, một mặt nịnh nọt nói.
Nếu như là trước đây hắn tuyệt đối không dám nhắc tới yêu cầu như vậy, dù sao Quý phi phạm lỗi lầm thì vẫn là Quý phi, một tên tiểu tốt dám đánh Quý phi, vậy chính là đánh vào mặt Hoàng thượng.
Nhưng hiện tại người sáng suốt đều biết Lý Quý phi không thể cứu vãn được nữa.
Hơn nữa Hoàng hậu cũng ngầm cho phép đối với Lý Quý phi dụng hình, bởi vậy bọn họ có chút trắng trợn vô kiêng kỵ.
“Tiểu tử ngươi!”
Nghe vậy, Giám ngục trưởng cười mắng rồi đưa roi tới: “Đánh thì đánh, nhưng đừng đánh quá tàn nhẫn, dù sao đi nữa nàng cũng từng là Quý phi, nếu như trước khi bị xử trảm mà chết trong tay ngươi hoặc ta, Hoàng thượng dù cho vì thể diện, cũng nhất định sẽ trách tội chúng ta.”
“Điều này ta rõ ràng, ta rõ ràng...”
Thủ vệ vẻ mặt lấy lòng tiếp nhận roi, đi tới trước mặt Lý Tố Tố.
“Chậc chậc, đáng tiếc một dung nhan tuyệt sắc như vậy.”
Nhìn Lý Tố Tố dùng Công Cụ Chỉnh Sửa Nhan Sắc, sửa đổi mà có được tuyệt thế nhan sắc, thủ vệ không nhịn được than thở một câu.
Dung mạo như vậy, đặt ở toàn bộ Hoàng cung đều là tồn tại cao cấp nhất, không ngờ hiện tại lại...
Nghĩ là một chuyện, động tác trong tay của hắn cũng không dừng lại.
Nhưng ngay khi hắn đánh xong roi thứ nhất, chuẩn bị đánh roi thứ hai thì...
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, đột nhiên xuất hiện bên ngoài Thiên lao.
Âm thanh này rất vang, vang đến mức bọn họ ở nơi sâu nhất của Thiên lao cũng có thể nghe rõ ràng.
Còn chưa chờ bọn họ kịp phản ứng nhiều, lại là một trận âm thanh cứu hỏa ầm ĩ truyền đến.
Tiếp đó.
Ầm!
Cửa lớn Thiên lao bị người một cước đá văng ra, hai tên thủ vệ bị một bóng người từ bên ngoài đá bay vào.