Ma vật lĩnh vực (3)
“Có lẽ cũng chẳng có, hoặc có lẽ nàng biết ta đa nghi, sẽ không ra tay?” Trong lòng Đỗ Địch An nhảy ra suy nghĩ như vậy, ánh mắt hắn hơi chuyển động, cuối cùng cười khổ một tiếng, ta quả thật là quá đa nghi rồi!
Nhưng mà, hắn cảm thấy khả năng này rất thấp, không ai dám cược đưa tính mạng của mình vào trong tay người khác cả, một người thường xuyên đa nghi, có lẽ vẫn sẽ có thời khắc quả quyết.
“Nắm chắc thời gian, đi thôi!” Dana nhảy lên bờ, nhanh chóng biến thành ma thân, giương cánh bay lên.
Đỗ Địch An ôm lấy Helisha, ma hóa ra cánh Cát Liệt, đuổi theo.
Đợi đến khi đuổi kịp, Đỗ Địch An hỏi: “Xung quanh có còn cao thủ nào đang mai phục không?”
“Có.”
“Ngươi đọc được những gì từ trong đầu cô gái lính gác ngầm kia?”
“Đây là không phải là thứ mà ngươi nên hỏi.” Dana liếc mắt nhìn hắn.
Đỗ Địch An hơi nhún vai.
Hai người một đường bay về phía trước, dọc đường bay qua sông núi, mặt đất dưới chân nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.
Sau khi bay liên tục bốn năm tiếng, dọc đường gặp phải những con quái điểu bay đơn độc một mình, đều bị Dana dễ dàng chém chết, hai người cuối cùng bay đến một mảnh rừng âm u dừng chân nghỉ ngơi.
“Nếu cứ tiếp tục tốc độ như thế này, có lẽ không tới vài ngày là có thể trở về Sylvia.” Đỗ Địch An cảm thán nói.
Lúc trước khi hắn đi ra, đoạn đường này mất một tuần, bây giờ chỉ cần mấy canh giờ, thảo nào được gọi là “người Hành Tẩu Vực Sâu”, chỉ cần không tìm chết chạy đến Hố Ma vực sâu thì sẽ không gặp phải nguy hiểm.
Dana dựa vào cây, nhắm mắt nghỉ ngơi, nói: “Chuẩn bị bữa tối.”
Thấy mình bị xem như người hầu, Đỗ Địch An thở dài, đứng dậy đi xung quanh tìm ma vật, chẳng bao lâu đã xách hai con ma vật hổ quái một lớn một nhỏ lông lá rậm rạp về, vứt trên mặt đất, sau đó nhóm lửa lột da nướng lên.
Đợi sau khi nướng xong, đưa một cái chân to sang cho Dana, sau đó lại lấy một lát cắt, đút cho Helisha.
Chờ Helisha ăn xong, hắn cũng bắt đầu dùng bữa.
Sau khi ăn xong, Đỗ Địch An đào đất chôn những phần thi thể dư thừa tại chỗ, vốn định thuận tiện dập tắt lửa luôn, với thể chất của bọn họ, căn bản không cần tới lửa để sưởi ấm, thế nhưng lại bị Dana ngăn lại.
“Ngồi bên ngọn lửa thoải mái.” Dana khẽ nói.
Đỗ Địch An chỉ có thể dừng tay, lại đi lấy thêm ít củi về.
Sắc trời dần tối, đêm khuya đã tới.
Đỗ Địch An và Dana dựa trên cây nghỉ ngơi, thỉnh thoảng có ma vật bị ngọn lửa hấp dẫn chạy tới, Dana coi Đỗ Địch An thành vệ sĩ, bảo hắn đi ra giải quyết.
Trong nháy mắt, một đêm trôi qua.
Xung quanh nơi hai người nghỉ ngơi có mười mấy thi thể ma vật to nhỏ không đều, bừa bãi khắp nơi.
Dana duỗi người, đứng dậy gọi Đỗ Địch An bắt đầu đi tiếp.
Trong nháy mắt, bốn ngày trôi qua.
Hai thân hình bay vút đến phía trên một cách rừng rồi ngừng lại, “Đây là khu rừng Tuyệt Vọng ư?” Dana nhìn khu rừng mênh mông, tuy rằng nàng đã từng nhìn thấy nó trong ký ức của Đỗ Địch An, nhưng mà ký ức Đỗ Địch An dù sao cũng là từ góc nhìn của hắn, diện tích của khu rừng có hạn, thế nhưng thời khắc này là toàn cảnh.
“Ngươi có biết phía dưới khu rừng là ma vật gì không?” Đỗ Địch An nghe thấy lời của nàng, trong lòng khẽ run, nhớ tới con quái xúc khổng lồ phía dưới khu rừng lúc hắn vượt qua khu rừng này trước đây, nếu như nói cả khu rừng này đều là vật sống, vậy thì phải là ma vật thuộc cấp bậc nào?
“Có lẽ là ma vật loại lĩnh vực.” Dana nói, đồng thời bay về phía trước.
“Loại lĩnh vực?” Đây là lần đầu tiên Đỗ Địch An nghe thấy cách gọi này.
“Trước đây từng nghe Borrow nhắc đến loại ma vật này, loại ma vật này thể hình khổng lồ, cũng được xem như là ma vật có sinh mệnh, trong phạm vi cơ thể của bọn chúng, chính là địa bàn cai quản của bọn chúng, cho dù là Vương giả bước vào, đều sẽ gặp phải nguy hiểm.” Dana nói một cách tùy ý, tiếp tục: “Nhưng mà bọn chúng thông thường sẽ không chủ động tấn công, chúng có tập tính săn mồi riêng, khu rừng này cũng giống như vậy, chỉ cần không bước vào có lẽ sẽ không có chuyện gì.”
Đỗ Địch An khẽ gật đầu.
Ai ngờ đúng lúc này, khi Dana vừa dứt lời, trong khu rừng chợt vung lên hai cái xúc tua màu đen có đường kính bốn năm mét, đánh về phía hai người.
Vẻ mắt Dana thay đổi, nhanh chóng nói: “Bay cao lên!”
Đỗ Địch An không cần nàng nói cũng biết phải bay cao lên, né được xúc tua đen.
“Nó có thể tiêu diệt Vương Giả, nếu như xông xuống phía dưới, nàng chắc chắn không dám đi theo, nhưng nếu như như vậy, tuy rằng ta có thể được xem như là đã thoát khỏi tay nàng, song bản thân cũng sẽ gặp nguy hiểm, hơn nữa không biết rốt cuộc là nàng có còn sắp xếp thêm thứ gì không...” Ánh mắt Đỗ Địch An chuyển động, cuối cùng lại thở dài, cũng là sự thất vọng đối với bản thân, thật sự là bất lực!
Sau khi hai người bay đến độ cao ngàn mét, khu rừng lại khôi phục về trạng thái yên lặng.
Dana thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng vẻ mặt lại không tốt lắm, hừ một tiếng nói: “Đợi thực nghiệm của chúng ta thành công rồi, ta nhất định sẽ dùng một mồi lửa thiêu rụi thứ này!”
Đỗ Địch An lặng im không lên tiếng.
Sau khi bay qua khu rừng, Đỗ Địch An nhìn ngắm khu vực Hồng Hoang quen thuộc, trên mặt đất chỗ nào cũng có thể nhìn thấy giáp sắt của các chiến sĩ đã hy sinh, trộn lẫn với bùn đất, dính vào trên mặt đất, cùng với binh khí đã mục nát.