Kết thành
Đỗ Địch An hơi mỉm cười, trong lòng không khỏi cảm khái, ai có thể đoán được lúc trước tùy ý thu một học sinh, bây giờ lại cứu mình một mạng, lại còn cung cấp cho mấy người Neuss trợ giúp lớn như vậy.
“Thần Thuật không có giới hạn, ngươi đã cũng rất xuất sắc.” Đỗ Địch An cố gắng nói ra.
Samba gật đầu thật mạnh: “Việc học không có giới hạn, lão sư đã từng nói qua, Samba vẫn luôn nhớ kỹ trong lòng!”
Đỗ Địch An khẽ gật đầu, cúi đầu nhìn lướt qua vị trí ngực, trong mắt chợt lóe tia sáng vàng, tất cả đồ vật phía dưới ngực hiện ra, vẫn rách nát giống như cảnh tượng nhìn thấy trước khi hôn mê. Hắn khẽ thở dài, tia sáng vàng trong mắt cũng trở nên ảm đạm, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua mọi người, chậm rãi nói: “Thời gian của ta không còn nhiều, trước khi ta ra đi, ta có thể mang các ngươi đưa đến Thần quốc, hoặc là Tường Lớn khác, các ngươi ở lại nơi này rất nguy hiểm, nếu không thấy thi thể của ta, nàng nhất định sẽ tìm đến trên đầu các ngươi, các ngươi muốn đi Tường Lớn khác, hay là Thần quốc?”
Tất cả người ở đây đều ngẩn ra, mở to hai mắt để nhìn, Neuss vội vàng nói: “Thiếu gia, ngươi đừng nản chí, chúng ta nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn này, trước kia chúng ta ở trong tình huống nguy hiểm như vậy cũng kiên trì được, trong ngục giam Bụi Gai, ngươi cũng chính là người thứ nhất có thể vượt ngục, vậy thì điều này tính cái gì? Cùng lắm thì chúng ta rời khỏi nơi này, thế giới lớn như vậy, chẳng lẽ không có một chỗ dung thân cho chúng ta sao?”
“Đúng vậy đúng vậy, thiếu gia ngươi không thể từ bỏ!”
“Địch An, trước kia ngươi cũng không nhận thua dễ dàng như vậy.”
Patton và Macon cũng mở miệng khuyên nhủ.
Đỗ Địch An không trả lời, Samba ở bên cạnh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, kinh ngạc nhìn Đỗ Địch An: “Thầy, ngươi, không phải ngươi đối với nàng…” Mấy tháng làm việc trong vương cung, Samba đã sớm biết Phi Nguyệt có năng lực đọc và sửa chữa ký ức, vài đại sư trong viện nghiên cứu ma vật hắn từng gặp, cũng bị nàng đọc ký ức, trong đó có tâm mưu nghịch cũng bị nàng sửa chữa ký ức, trở thành người hầu trung thực.
Vào một đêm trước khi thực nghiệm, hắn còn thấy dáng vẻ Đỗ Địch An và Phi Nguyệt nhanh chóng trở nên thân thiết hơn, thì hắn biết ký ức đã bị sửa chữa, vốn tưởng rằng sau khi tỉnh dậy có thể dùng thủ đoạn cưỡng chế giữ lại Đỗ Địch An, chậm rãi giúp hắn tìm về ký ức ban đầu, không nghĩ tới Đỗ Địch An giống như hồn nhiên không lập tức đi tìm Phi Nguyệt, ngược lại là dẫn bọn hắn rời đi trước, điều này chứng minh là có địch ý!
Đỗ Địch An hơi mỉm cười: “Bị sửa chữa ký ức sao, đích thực nàng đã làm như vậy, chỉ là không hề thành công.”
Đám người Neuss không hiểu gì nhìn hắn và Samba, không biết bọn họ đang nói cái gì, nhưng cũng không xen mồm quấy rầy.
“Vì sao?” Samba cũng có đầy nghi hoặc trên mặt, hắn biết năng lực đọc ký ức này có bao nhiêu hung tàn, hắn vẫn luôn tỏ vẻ trung thành, lo lắng ký ức của mình sẽ bị đọc, nói như vậy, Phi Nguyệt nhất định sẽ biết thân phận của hắn, tất cả tính toán của hắn sẽ thất bại, thậm chí sẽ liên lụy đến Đỗ Địch An. Hắn từng âm thầm tưởng tượng, phải dùng cách gì để ngăn cản năng lực của Phi Nguyệt, nhưng cuối cùng suy tư một hồi, cũng không có cách giải!
Hắn thật sự nghĩ không ra, Đỗ Địch An đã làm thế nào, chỉ có thể nói, thầy của ngươi chính là thầy của ngươi, tiền bối của ngươi vĩnh viễn là tiền bối của ngươi!
“Một chút kỹ xảo thôi miên nho nhỏ.” Đỗ Địch An hơi mỉm cười: “Năng lực đọc ký ức cũng không phải không có cách giải, trên thực tế nó có nhược điểm rất lớn, thôi miên chỉ là một cách khắc chế, tuy rằng khi nàng đang đọc ký ức, biết ta muốn thôi miên nàng, nhưng đây chỉ là ký ức ta muốn truyền lại cho nàng, cũng là môi giới khởi động thôi miên, nói cách khác, ta tự thôi miên bản thân trước, lấy đoạn ký ức bị thôi miên làm môi giới, ngược lại tiến hành thôi miên nàng, khi nàng đọc ký ức của ta, sẽ lập tức đụng đến môi giới, bị ta thôi miên.”
Hắn nói có hơi lòng vòng, cũng có hơi bình thản, nhưng Samba lại nghe hiểu được, hơn nữa thật sâu hiểu rõ mối quan hệ lợi hại trong đó, cùng với trình độ cao minh, hắn mở to hai mắt, không thể tưởng tượng được nhìn Đỗ Địch An, loại năng lực không có cách giải này, vậy mà đều bị người đàn ông này phá giải!
Người đàn ông đã từng là thiên tài Thần Thuật, đã từng lấy thân phận bình dân bước lên vị trí Tường chủ, hiện giờ cũng đã trở nên mạnh mẽ như vậy, sâu không lường được!
Mấy người Neuss cùng Patton bên cạnh miễn cưỡng nghe hiểu được, kinh ngạc nhìn Đỗ Địch An, không nghĩ tới đối mặt với kẻ địch khủng bố như vậy, Đỗ Địch An cũng có thể tìm được sơ hở.
“Thôi miên bản thân, rồi thôi miên ngược lại…” Samba lẩm bẩm tự nói, thôi miên không phải là tài nghệ hiếm lạ gì, nhưng hắn lại không nghĩ về phương diện, ngẫu nhiên có tia sáng chợt lóe ở trong đầu, nhưng khi suy xét năng lực đọc ký ức của Phi Nguyệt có thể hiểu rõ mọi suy nghĩ, hắn đã dập tắt ý nghĩ này ngay lập tức, cho rằng thôi miên cũng vô dụng, nhưng Đỗ Địch An lại tìm lối tắt, thôi miên bản thân trước, rồi thôi miên Phi Nguyệt.