Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 1305: CHƯƠNG 1293: PHƯỢNG HOÀNG LÃNH CHÚA (2)

Phượng Hoàng Lãnh chúa (2)

Trưởng thôn vừa nghe thấy quân đoàn Hồng Liên, lập tức sợ đến trắng mặt, cái lưng vốn đã còng giờ đây lại còn còng thêm mấy lần, trên gương mặt già nua toàn là nếp nhăn thấp thỏm không yên: “Xin, xin hỏi đại nhân, ngươi cần quần áo gì, nơi này của bọn ta chỉ là một nơi cằn cỗi, cái gì cũng không có, chỉ sợ...”

“Bớt nói nhảm, không lấy ra được thì chuẩn bị vào tù chờ chết đi!” Pinder quát một tiếng, cắt ngang lời hắn.

Trưởng thôn bị hắn quát đến run người, run lẩy bẩy không dám mở miệng nói tiếp.

“Chuẩn bị ba mươi bộ quần áo, cho ngươi nửa tiếng.”

Trưởng thôn ngẩn ra, vội vàng nói: “Đại nhân, quần áo chỗ này của bọn ta toàn là vải đay thô ráp thôi, không có lụa là gấm vóc, cho dù chỉ một bộ cũng không có!”

Pinder hơi cau mày, suy nghĩ một chút, nói: “Vậy thì chuẩn bị ba mươi bộ quần áo bằng vải đay đi, tốc độ phải nhanh, nếu làm lỡ thời gian của bọn ta, cái mệnh già của ngươi không đền nổi đâu!”

Trưởng thôn vừa nghe, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, trong thôn mặc dù nghèo, nhưng ba mươi bộ quần áo bằng vải đay vẫn có thể góp đủ.

“Đại nhân xin đợi một chút, ta đi tìm ngay.”

Trưởng thôn khom lưng cúi đầu, chờ sau khi Pinder ừ một tiếng ý cho phép, lập tức chống gậy nhanh chóng rời đi, lúc đi ngang qua đám người Đỗ Địch An, tuổi cao như lão lập tức cảm nhận được một sự nghẹt thở, giống như đang đi ngang qua một bầy dã thú hung ác, có thể bị xé xác bất kỳ lúc nào.

Chẳng bao lâu sau, trưởng thôn mang theo một tên đô con lại đây, cổ tay tên đô con to bự, dính đầy mùi bụi sắt, là tên thợ sắt ở trong thôn, vốn một tên nóng tính, nhưng giờ phát này cơ thể đô con lực lưỡng của hắn cũng có hơi run rẩy, mặt đầy căng thẳng, trong tay cầm một cái bao bố, bên trong là quần áo bằng vải đay.

“Số lượng không sai chứ?” Pinder mở bao bố ra nhìn, nhướng mày hỏi.

Trưởng thôn vội vàng nói: “Tuyệt đối không sai, ta tự mình đếm rồi.” Để phòng ngừa mình đếm sai, lão còn có lòng tặng thêm năm bộ.

Pinder đoán lão cũng không dám giở trò, nhìn về phía Đỗ Địch An xin chỉ thị.

Đỗ Địch An khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Một tên thân tín nhẹ nhàng nhấc bao bố lên, đi phía sau đoàn người, một hàng người rời khỏi thôn làng.

Sau khi tận mắt tiễn đưa đám người Đỗ Địch An, trưởng thôn và thợ sắt thở dài một hơi, cả đầu đầy mồ hôi lạnh, vẻ nhún nhường trên mặt trưởng thôn cũng không còn nữa, con ngươi trong đôi mắt hẹp dài khẽ chuyển động, hỏi thợ sắt: “Thế nào, bọn họ có phải giả danh không?”

Thợ rèn cười khổ nói: “Lão Lộ, ngươi cũng biết đó, trước đây ta từng là Thập Hoang Giả, gặp qua không ít người tai to mặt lớn, theo như ta thấy, những người này không những là người của quân đoàn Hồng Liên, hơn nữa còn có khả năng là người của quân đoàn vương bài! Chỉ không ngờ bọn họ vậy mà lại đến đây gom đồ đạc, hơn nữa còn là mấy bộ đồ vải đay rách nát, không biết là đang làm gì nữa.”

Trưởng thôn ngẩn ra, lập tức nghiêm túc nói: “Chuyện này không được kể với bất kỳ ai, xem như chưa từng xảy ra, biết chưa?”

Thợ rèn làm sao không biết được cái lợi và hại của việc này, dính dáng đến những người tai to mặt lớn này chẳng có chút ích lợi gì, “Lão Lộ, lời này ông vẫn nên nói với mấy người đàn bà trong thôn đi, bọn họ đều đã nhìn thấy hết rồi, chốc nữa lại hỏi này hỏi nọ cho mà xem.”

“Ta sẽ nhắc nhở bọn họ.”

“Nhưng mà mong chuyện này cứ trôi qua như vậy đi, không còn xảy ra chuyện gì nữa.”

...

Sau khi rời khỏi thôn làng, đám người Đỗ Địch An đến vùng Hoang Dã Thượng, mở bao bố đổ đống quần áo ra, kiểm tra số lượng, còn nhiều hơn số lượng Pinder yêu cầu là 5 bộ. Đỗ Địch An lập tức phân phó mọi người thay đồ, để lại thú ma khí và đồ đạc, giao lại cho Karch, để hắn tìm một nơi hẻo lánh ở Hoang Dã Thượng giấu đi và canh giữ chỗ đó.

“Ngươi đợi ở đây đi, đợi bọn ta sắp xếp ổn thỏa rồi quay lại đón ngươi.” Đỗ Địch An nói với Karch.

Đỗ Địch An mang theo đám người Neuss và Patton cùng với Pinder xuất phát, sau khi bọn họ thay những bộ quần áo bằng vải đay, trông bọn họ không còn nổi bật như lúc trước nữa, nhưng nếu như ai đó cố ý quan sát kỹ càng, vẫn có thể nhìn ra sự bất đồng, dù sao bọn họ đều là những người đã trường kỳ liều mạng trên ranh giới của sự sống và sự chết, khí chất so với người bình thường đương nhiên không giống, bọn họ ai cũng dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt như điện, chứ không giống những những thôn dân bình thường còng lưng khệ vai, trạng thái tinh thần không tập trung.

“Kế hoạch lần này như sau, lẻn vào thế lực của các Lãnh chúa trước, tìm hiểu rõ tình hình Polka, sau đó đợi mệnh lệnh tiếp theo rồi hành động.” Đỗ Địch An vừa đi vừa nói suy nghĩ và kế hoạch của hắn với đám người Neuss, “Trong khi chưa có mệnh lệnh mới, nhiệm vụ của các ngươi là lẻn vào thế lực của các bên, có thể lăn lộn đến vị trí nào thì cứ đến vị trí đó, giống như lúc trước ở Sylvia.”

Macon liếm môi một cái, hưng phấn nói: “Chờ sau khi thăm dò rõ ràng tình hình là có thể tấn công rồi sao?”

“Cái này còn phải xem sao đã, đến lúc đó rồi nói, các ngươi không cần lúc nào cũng suy nghĩ sẽ phải khai chiến, có lẽ lần này sẽ không xảy ra cuộc chiến nào, chúng ta chỉ là khách qua đường, có thể yên ổn dừng lại nơi đây, có đủ tài nguyên cung cấp cho chúng ta sử dụng là đã đạt được mục đích mà chúng ta đến đây rồi.” Đỗ Địch An nghiêm túc nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!