Thoát thân (2)
“Nếu ta sắp chết đi rồi, ta còn quan tâm điều tốt điều xấu gì nữa?” Biểu hiện của Blanque rất côn đồ, hắn đã nhận ra Đỗ Địch An quan tâm tới Lôi Đình Lự Kính, cho dù cố ý che giấu, hắn cũng có thể nhìn thấu, suy cho cùng hắn làm nghị viên cụng khá nhiều năm, chút nhãn lực này cũng phải có tí, và đây chính là tiền cược của hắn, thậm chí là hy vọng lật ngửa ván bài của hắn, “Ai nấy đều đạt được thứ mình cần, ngươi cần có Lôi Đình Lự Kính, ta thì chỉ muốn bảo toàn tính mạng, ngươi uy hiếp ta, mục đích cũng là muốn an toàn rời khỏi nơi đây, ta có thể bảo đảm với ngươi, ta sẽ không bao giờ truy sát, nhưng cũng như vậy, ngươi cũng phải hứa sau này sẽ không quấy rầy ta và gia đình ta nữa”
Đỗ Địch An lặng lẽ nhìn hắn, im lặng một lúc, rồi nói: “Được rồi, để người của ngươi bỏ Lôi Đình Lự Kính sang một bên, sau đó ta sẽ thả ngươi ra.”
Blanque cau mày, “Nếu như ngươi lấy Lự Kính rồi mà không thả ta ra thì sao?”
“Rất đơn giản, một vật thể to như Lôi Đình Lự Kính để ở đây, phải có hai người mới có thể khiêng nó mang đi một cách nguyên vẹn được, nếu ta mang theo ngươi đi, thì làm sao có thể khiêng Lôi Đình Lự Kính được?”
Blanque cau mày, cân nhắc một lúc, và cuối cùng cũng phải đồng ý.
Năm tên thị vệ đặt Lôi Đình Lự Kính ổn định ở một bãi đất trống bên cạnh, Đỗ Địch An đã để cho Hắc Pháp Sư trông nom, sau đó mang theo Blanque đi đến trước mặt năm tên thị vệ, “Những gì ta luôn nói nào giờ vẫn luôn giữ lời, đi qua đó đi.”
Blanque thở phào nhẹ nhõm, khoảnh khắc tiếp theo, đột nhiên cảm thấy sau lưng phát lạnh, cơn đau xé nát truyền đến từ lồng ngực, hắn cúi đầu nhìn xuống, lại thấy một lưỡi dao xuyên qua ngực mình, ngay vị trí của trái tim.
“Ngươi!” Blanque trợn to mắt, mặt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.
Đỗ Địch An rút ra trường đao tách ra, đẩy Blanque về phía bọn năm người, toàn thân hóa thành ngọn lửa cuồng bạo, trên trán xuất hiện mảnh xương màu máu đặc biệt, ánh mặt trời từ trên trời chiếu xuống.
“Chết!” Ánh mắt Đỗ Địch An lạnh lùng, mảng xương màu máu lấp lánh như đá quý bắn ra mấy tia.
Năm tên thị vệ đã choáng váng trước sự thay đổi đột ngột này, khi xác của Blanque bị đẩy tới trước mặt, bọn họ vội vàng bước tới đỡ lấy, hy vọng rằng Blanque còn chút hơi thở, kịp cấp cứu hắn ta.
Nhưng sau khi rơi vào tay mới phát hiện, Blanque đã hoàn toàn chết hẳn rồi.
Cùng lúc đó, một số người trong số bọn họ đã phản ứng nhanh chóng, vừa lúc kích động ma thân, muốn tấn công Đỗ Địch An, Đỗ Địch An đã tiến vào trạng thái ma thân trước rồi, xương trán màu máu như một tia sáng bắn ra, bụp bụp bụp vài ba tiếng, trán của năm người đó bị xuyên thủng ngay lập tức.
Cùng với lúc năm tia sáng có cường độ tương đương với cú đánh của Vực Sâu, Đỗ Địch An cảm thấy tim mình đập dữ dội, thậm chí còn cảm thấy hơi đau, hắn thở hổn hển, sắc mặt tái xanh, dập tắt ngay ngọn lửa trên người, thân hình nhanh chóng xoay người bay tới Lôi Đình Lự Kính, khàn khàn giọng nói: “Đi thôi!”
Blanque bị sốc bởi cách thức tấn công của Đỗ Địch An, ngay bên cạnh mình hắn ta nhìn thấy rất rõ ràng, năm tên thị vệ đã bị giết ngay lập tức, chỉ toi mạng trong phút chốc, đầu của tất cả bọn họ đều bị bắn xuyên thủng! Mà còn là năm gã Chúa Tể!
Nghe thấy giọng nói khàn khàn của Đỗ Địch An, Hắc Pháp Sư mới sửng sốt mà hoàn hồn trở lại, tim đập thình thịch, đây là sức chiến đấu của Vực Sâu sao? Không, ngay cả trong Vực Sâu, cũng nên được coi là một sự tồn tại rất mạnh mẽ, phải không? !
Trong lòng hắn thầm nghĩ như thế, nhưng cũng nhanh chóng phối hợp với Đỗ Địch An khiêng lấy Lôi Đình Lự Kính.
Hai người khiêng lấy Lôi Đình Lự Kính, lao về phía trước, trong nháy mắt đã rời khỏi nơi đây.
Không lâu sau, cả hai đã khỏi thành phố chính của lãnh địa Nile, những người thị vệ trên bức tường tuần tra đã liều mạng đuổi theo, nhưng họ nhanh chóng bị tốc độ của hai người vùng vẫy không còn thấy bóng dáng đâu. Hai người cứ chạy về phía trước, chạy hơn một tiếng đồng hồ thì dừng lại, đến một bãi hoang gần khu vực bức Tường Lớn, khắp nơi đều có dị thú cấp thấp, bị nhiễm phóng xạ đột biến gen, lông tóc đã mục nát, cơ thể đổ mủ.
Blanque thở hổn hển, sau khi đặt ổn định Lôi Đình Lự Kính xuống, hắn đặt đít ngồi xuống đất, cánh tay của hắn đã bị chặt đứt, chỉ còn một cánh tay để khiêng Lôi Đình Lự Kính, càng khó khăn hơn.
“Hú, hú, ngươi, ngươi tại sao không đáp ứng hắn? Chúng ta đã lấy đi Lôi Đình Lự Kính, bọn họ ngoan ngoãn rời đi, cũng không dám đắc tội với chúng ta, như vậy chúng ta sẽ không phải khổ sở nữa, bây giờ ước chừng rằng cũng đã kinh động đến Lãnh chúa Nile rồi, trong lãnh thổ của hắn, chúng ta chắc là tội phạm bị truy nã rồi.” Hắc Pháp Sư thở hổn hển và nói.
Đỗ Địch An ngồi bên cạnh, lồng ngực khẽ nhấp nhô, một ít mồ hôi lấm tấm trên má, hắn vừa lau, vừa tức giận nói: “Nếu thật sự là như vậy thì quá tốt rồi, nhưng Blanque làm sao có thể cam lòng để chúng ta lấy đi Lôi Đình Lự Kính? Một khi ta thả hắn đi, hắn ta chỉ cần hợp nhất năm tên thị vệ của mình để bắt đầu một đòn cuộc tấn công vào Lôi Đình Lự Kính, chúng ta không thể không bảo vệ Lôi Đình Lự Kính, đến lúc đó quyền chủ động tấn công sẽ nằm trong tay họ, một khi cương với nhau tiếp tục, những thị vệ khác cũng chạy đến, Lãnh chúa Nile cũng đến, thậm chí kinh động đến những tay to mặt lớn khắc, kế hoạch của chúng ta cũng chỉ có thể đi toang thôi, mà còn để lộ cả chúng ta nữa!”