Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 533: CHƯƠNG 532: VỨT BỎ?

- Ba trăm năm trước?

Nghe được lời nói của nàng..., khoé miệng Đỗ Địch An hơi động, chậm rãi nói:

- Ba trăm năm trước kỳ thật cũng không có gì khác biệt so với bây giờ.

- Không có gì khác biệt?

Helisha kinh ngạc, nàng chú ý lúc Đỗ Địch An nói cũng không phải dụng ngữ khí suy đoán, mà là dùng một lời trần thuật để nói, dường như đã thấy tận mắt rồi, trong lòng không khỏi cảm thấy có một chút thú vị nói:

- Làm sao ngươi biết?

Đỗ Địch An nhìn qua đống đổ nát phía trước, ở sâu trong bụi cỏ có thể thấy lờ mờ đống đổ nát của các con đường và các nhà cao ốc sụp đổ. Hắn trầm mặc không nói, không trả lời câu hỏi của Helisha, bởi vì không muốn nói dối.

Helisha thấy hắn nói không nên lời cũng không tiếp tục truy vấn. Nàng từ nhỏ đến lớn gặp qua không ít người theo đuổi, cũng đã trải qua nhiều phương thức theo đuổi thiên kỳ bách quái, giống như Đỗ Địch An thì hiển nhiên là thuộc về loại ra vẻ cao thâm, trêu chọc hứng thú của nàng.

Nàng không cảm thấy phản cảm, ngược lại trong lòng có vẻ đắc ý, Đỗ Địch An như vậy với nàng, chắc chắn có ý tứ với nàng, rõ ràng bản thân mình hôm nay ăn mặc như vậy không uổng phí rồi.

- Ngươi nguyện ý gia nhập Long tộc chúng ta không?

Lời nói của nàng xoay chuyển, đi thẳng vào vấn đề mà hỏi, nếu như cảm thấy Đỗ Địch An cũng có cùng suy nghĩ với nàng, nàng cũng lười tiếp tục kéo dài vấn đề này ra, dù sao thời gian của nàng cũng rất quý giá.

Sau khi hỏi xong, nàng quay đầu ánh mắt dịu dàng mà nhìn Đỗ Địch An, trong mắt vừa có chút mềm mại vừa chờ mong, khiến bất kỳ nam nhân nào cũng không có cách nào kháng cự, nhất là nàng vốn có một gương mặt tuyệt sắc.

Đỗ Địch An liền giật mình, không nghĩ tới nàng đột nhiên lại đưa ra lời mời này, nhìn qua bộ dáng đợi mong của nàng, trong lòng của hắn cũng có chút ý động, nhưng trong đầu lại hiên hiện bộ dáng chết thảm của vợ chồng Jully, một chút nhiệt ý trong lòng lập tức lạnh xuống, dời ánh mắt đi, thấp giọng nói:

– Thật có lỗi, tạm thời ta không muốn gia nhập thế lực khác.

Helisha ngơ ngẩn, không nghĩ tới Đỗ Địch An lại có thể nhẫn tâm cự tuyệt như vậy, rất nhanh, nàng nghĩ đến phương pháp của những người theo đuổi kia bên trong cố ý lạt mềm buộc chặt, trong lòng khẽ động, khóe miệng hơi vểnh lên, thầm nghĩ Đỗ Địch An giảo hoạt, không nói tiếp, để tránh mất thân phận của mình, cũng dễ dàng gợi ra phản cảm của Đỗ Địch An, vì vậy vỗ tay một cái, nói:

– Chúng ta đến phía trước đi dạo đi

Đỗ Địch An gật đầu.

Helisha ở phía trước hoạt bát nhảy trên từng khối đá lớn, để tránh váy bị cỏ cho cắt hư.

Đỗ Địch An nhìn thấy nàng định nhảy xuống một bụi cỏ có nhiệt lượng màu hồng tiềm phục trong đó, liền giật mình một cái, vừa muốn mở miệng nhắc nhở, đột nhiên trong lòng khẽ động, âm thầm kỳ quái, với thể chất của Helisha, chẳng lẽ không phát giác được nơi đó có ma vật ẩn nấu?

Hay là nói, năng lực cảm giác của nàng rất kém?

Nghĩ đến đây, hắn không lên tiếng, nếu như mở miệng nhắc nhở, ngược lại sẽ bại lộ năng lực cảm giác của mình, mặc dù nhận ân tình khi còn bé, nhưng cách nhiều năm như vậy, đáy lòng của hắn vẫn giữ lại một chút cảnh giác.

Lúc Đỗ Địch An vừa mới đi qua, một thân ảnh có nhiệt lượng tiềm phục sâu trong cỏ bỗng nhiên nhảy lên, chính là một con Lang Nha Ma Rắn Mối đẳng cấp là 32, toàn thân trải rộng một lớp chất sừng cứng rắn, mở cái miệng lớn dính máu dốc sức cắn về phía Helisha.

Đỗ Địch An vội vàng nói:

– Cẩn thận!

Helisha sớm đã kịp phản ứng, thân ảnh bỗng nhiên lóe lên, giống như là tàn ảnh nhảy lên cao, Lang Nha Ma Răn Mối này tập kích dốc sức cắn, nàng đã nhảy lên đỉnh đầu của nó. Khiến khiến Lang Nha ma rắn mối vội vàng không kịp chuẩn bị, trên không trung không kịp chuyển hướng.

Bành một tiếng, thân thể Helisha rơi trên đỉnh đầu của nó, đột nhiên giẫm đầu nó hạ xuống, hung hăng đụng lên trên hòn đá, hòn đá nát bấy, hàm của Lang Nha Ma Rắn Mối cũng vì dập đầu mà lệch đứt ra, mất mạng tại chỗ.

Đồng tử của Đỗ Địch An hơi co lại, thầm giật mình, con này dù sao đẳng cấp cũng 32, hơn nữa còn là Lang Nha Ma Rắn Mối cực kỳ khó chơi, trong địa hình rừng nhiệt đới này, mặc dù là hai gã đạt đến cực hạn Cao cấp Thú Liệp giả, cũng chưa hẳn là đối thủ của nó, không nghĩ tới lại đánh không lại một đòn của Helisha!

Thân ảnh Helisha nhảy lên, rơi xuống trên lưng của nó, phản ứng đầu tiên là nhấc chân nhìn xuống dưới đôi giầy, thấy đằng sau giầy cao gót chưa bị gẫy, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

– May quá, làm ta sợ nhảy dựng.

Helisha vỗ vỗ ngực, mặc dù mới mười lăm mười sáu tuổi tuổi, nhưng ngực của nàng sớm đã nảy nở, lúc đập động khẽ lắc lư, cực kỳ mê người.

Đỗ Địch An chỉ nhìn thoáng qua, liền chuyển ánh mắt, hướng tới trước mặt nàng, nói:

– Không sao chứ?

– Không có việc gì, may quá chưa dùng lực nhiều.

Helisha may mắn mà nói.

Khoé miệng Đỗ Địch An hơi run rẩy, như vậy còn gọi là chưa dùng lực nhiều?

– Chúng ta đi thôi, mùi máu tươi này rất nhanh sẽ dẫn dụ ma vật khác tới, cuộc hẹn của chúng ta không thể bị những vật này phá hủy.

Helisha cười hì hì nói.

Đỗ Địch An thấy nàng nhắc lại hai chữ "Cuộc hẹn", khóe miệng khẽ nhúc nhích, không nói gì, đi theo.

Từ mùi máu tươi phiêu đãng ra, ma vật xung quanh tiến đến chỗ thi thể Lang Nha Ma Rắn Mối. Đỗ Địch An và Helisha sớm đã rời khỏi, đi vào một toà nhà cao tầng bị cỏ rêu bò đầy, cao ốc này lung lay sắp đổ, là vị trí hoạt động dày đặc của những ma vật này, nhưng lại không bị sụp đổ.

Helisha thả người nhảy xuống, như một con Hồ Điệp lục sắc nhẹ nhàng, bay tới trên đỉnh cao ốc.

Đỗ Địch An đạp lên vách tường ngoài cao ốc, nhanh chóng đi theo.

– Nghỉ ngơi một chút đi.

Helisha tiện tay tháo một sợi dây leo lớn xuống, kê lót rìa cao ốc rồi ngồi lên, hai đôi chân thon dài tuyết trắng khẽ sáng ngời.

Đỗ Địch An tức thì không chú ý nhiều như vậy, đặt mông ngồi ở bên cạnh nàng.

– Nhà ở ba trăm năm trước rất khác nhà ở bây giờ của chúng ta.

Helisha cười hì hì nói.

Đỗ Địch An ừ một tiếng.

Helisha quay đầu nhìn hắn, nói:

– Ngươi từ nhỏ đã bị cha mẹ vứt bỏ sao?

Đỗ Địch An không nghĩ tới nàng sẽ hỏi trực tiếp chuyện này, nhưng nghĩ nghĩ, hình như cũng không có gì mà kiêng kị, chỉ là lúc đến nhà kho lạnh, nghĩ tới bộ dáng lệ rơi đầy mặt của cha mẹ và chị gái, trong lòng của hắn chứa từng cơn co rút đau đớn, hít một hơi thật sâu nói:

– Xem là như thế đi.

Ánh mắt Helisha lộ ra một chút nhu tình, nói:

– Bọn họ đáng giận như vậy, ngươi hận bọn họ không?

Đỗ Địch An khẽ lắc đầu.

– Vì cái gì?

Helisha khó hiểu.

Đỗ Địch An chậm rãi nói:

– Nếu như cách để cho ta sống sót là vứt bỏ ta, ta sao có thể hận bọn họ?

Helisha liền giật mình, tò mò nói:

– Làm sao ngươi biết là để ngươi sống sót?

Đỗ Địch An khẽ lắc đầu, không muốn nhiều lời.

Helisha nhìn hắn một cái thật sâu, quay đầu nhìn ra phía xa xa, chậm rãi nói:

– Ngươi thật giống ta, đều là người không ai muốn, bị ném bỏ rồi, nhưng không cách nào căm hận đối phương.

Đỗ Địch An sững sờ, quay đầu nhìn qua nàng,

– Ngươi... Cũng là cô nhi?

Helisha khẽ lắc đầu:

– Ta là nhị công chúa Long tộc, cha ta vẫn còn, chỉ là mẫu thân qua đời.

Nói đến đây, trong đôi mắt đột nhiên tuôn ra một chút phiền muộn tăm tối, nhưng nhanh chóng thu liễm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!