Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 609: CHƯƠNG 608: HÀNH THI HOÁ

Đỗ Địch An đẩy thi thể nó sang một bên, lập tức xoay người ngồi dậy, kiểm tra miệng vết thương trên vai trái, chỉ thấy phần chiến giáp trên cánh tay bị cắn nát một mảnh, bắp thịt bên trong cũng bị cắn xé rách, huyết nhục mơ hồ trải đầy miệng vết thương, nếu như đổi lại là người khác, thương thế như vậy đã sớm đau đến nói không ra lời, nhưng tay trái của hắn không có cảm giác, khiến hắn có cảm giác vô cùng quái dị như là đang nhìn vào vết thương của người khác.

Chỉ có vết thương trên thân người khác thì bản thân mới không cảm thấy đau nhức.

Nhưng dù sao đó cũng là ảo giác, hắn quay đầu rút chủy thủ trên hốc mắt Hành Thi thanh niên kia ra, quay trở lại tàu điện ngầm, dùng khăn mặt lau sạch vết máu trên miệng vết thương, rồi dùng nước sạch rửa qua lại một lần nữa, sau đó mới bôi thuốc trừ độc lên, chờ chủy thủ đun nóng khi đỏ hồng, hắn mới vung chiến giáp trên cánh tay lên, dùng chủy thủ nóng hổi cạo sạch vết máu quanh miệng vết thương chỗ bả vai.

Sau khi cạo sạch miệng vết thương.

Đỗ Địch An chợt phát hiện, miệng vết thương trên cánh tay mình cũng không có chảy ra bao nhiêu tiên huyết.

Hắn ngơ ngác một chút, trong lòng đột nhiên nghĩ đến một chuyện đáng sợ, hắn ngưng mắt nhìn lại, lập tức nhìn thấy tiên huyết trên miệng vết thương dường như đang ngưng tụ lại, lưu động chậm chạp, hắn dùng tay phải đụng vào, lập tức cảm thấy một luồng băng hàn lạnh buốt.

Loại băng này vô cùng quen thuộc, hắn biết rõ nguồn gốc sinh ra chứng tự băng huyết, nhưng giờ phút này nhìn thấy cảnh tượng này, lại khiến hắn toát ra một ý nghĩ hoang đường, tay trái của mình... hình như không khác gì thân thể Hành Thi!

- Chẳng lẽ nói, chứng băng huyết chính là điềm báo Hành Thi hóa?

Đỗ Địch An không khỏi suy nghĩ, lập tức lại cảm thấy có chút không giống, căn cứ vào thời gian mà hắn biết đến Hành Thi hóa mà xem, cũng chỉ trong vòng mấy giờ, mặc dù là sức chống cự mạnh, nhưng miễn cưỡng thì cũng chỉ có thể chống đỡ được chừng bảy tám giờ là sẽ bị virus triệt để ăn mòn, nhưng hắn mắc chứng băng huyết đã nhiều năm rồi, nếu muốn Hành Thi hóa thì sớm đã biến thành Hành Thi rồi.

Nhưng bệnh trạng của bộ dáng tay trái hắn giờ phút này lại chẳng khác gì Hành Thi, đều bị thương nhưng lại không chảy nhiều máu, hơn nữa máu trong cơ thể lại mát lạnh, nhiệt độ cực thấp.

Điều này khiến hắn có phần hơi nghi hoặc, chẳng lẽ nói giữa hắn và Hành Thi lại có mối liên quan chặt chẽ nào?

Ánh mắt hắn hơi chớp động, một lúc sau cũng thu hồi suy nghĩ, vạch chủy thủ vào miệng vết thương chỗ bị Hành Thi cắn, chỉ thấy màu sắc huyết nhục chung quanh dấu răng của Hành Thi kia tương đối ảm đạm, hắn dùng chủy thủ kéo lê một đường từ chỗ dấu răng đi xuống chừng 4 đến 5 cm, ngưng mắt nhìn lại, chợt phát hiện màu sắc huyết nhục bên ngoài dấu răng tương đối tiên diễm, càng tới gần dấu răng màu sắc càng u tối.

Thấy mình suy đoán không sai hắn nhẹ nhàng thở ra, quả nhiên chứng băng huyết ức chế tính lưu động tại thời khắc này của huyết nhục, virus trong hàm răng của Hành Thi này cũng không có đi vào thân thể hắn mà khuếch tán nhanh chóng như trong thân thể người bình thường được, mà tốc độ lại vô cùng chậm, đủ để hắn tiến hành đề phòng.

- Căn bệnh kỳ quái, dù sao cũng không tồi...

Đỗ Địch An thầm nghĩ trong lòng, hắn không do dự, dùng chủy thủ khoét mất một miếng thịt chỗ dấu răng của Hành Thi, sau đó dùng thuốc bột trừ độc bôi vào, lại dùng băng gạc bao lên, chờ đợi thịt mới sinh trưởng ra.

Thương thế như vậy nếu như đổi lại là người bình thường, trên cánh tay tất nhiên sẽ lưu lại mấy cái sẹo lớn, nhưng đối với những người có thể chất vượt trội như bọn hắn thì chỉ cần điều trị tốt, cung cấp đầy đủ dinh dưỡng, thương thế sớm muộn cũng sẽ khôi phục như lúc ban đầu, dù sao tính tự động chữa trị của các tế bào trên người bọn hắn cũng vượt xa người bình thường.

Xử lý xong miệng vết thương, Đỗ Địch An ngồi trên ghế nghỉ ngơi, chờ sau khi thể lực khôi phục một chút, hắn mới đứng dậy đi tới trước thi thể Hành Thi này, quan sát một hồi, hắn đột nhiên chú ý tới ngón tay bị nhiễm tiên huyết đã khô cứng lại của nó, mùi vị tản mát ra lại là mùi máu người, điều này cho thấy, ngoại trừ hắn thì trước đó Hành Thi này đã từng công kích người khác.

Đỗ Địch An khẽ ngửi một cái, đột nhiên cảm giác được mùi máu tươi này có chút quen thuộc, hắn suy tư một hồi, chợt nhớ tới lúc trước cùng bọn người Yan tới hoang khu, nhìn thấy bộ thi thể của Long hoang vệ kia đã bị cắn mất một nửa phần sọ não, mùi máu tươi phát ra không khác gì mùi máu trên thân thể Hành Thi này.

- Nói như vậy, người giết chết người nọ chính là nó?

Ánh mắt Đỗ Địch An chớp động, không ngờ rằng sau khi Hành Thi thanh niên giết chết người nọ, lại quay trở về hoang khu, nhưng lại gặp lại hắn, không thể không nói là duyên phận.

- Martin đã từng nói qua, tốc độ biến dị của Hành Thi còn nhanh hơn ma vật, nhưng Hành Thi bảo lưu lại đặc điểm tốc độ tiến hóa cao của nhân loại, chỉ cần có năng nguyên, có thể nhanh chóng tăng lên, phát sinh lột xác. Hơn nữa nhân loại cùng Hành Thi không giống nhau, nhân loại chỉ có thể phục dụng Thần Chúc Phúc, nhưng Hành Thi lại ăn hết tất cả, từ thi thể ma vật đến hấp thu dinh dưỡng trên thi thể đồng loại, tốc độ biến dị có thể nói là vượt xa nhân loại.

- Chỗ đóng quân của người này có lẽ đã bị Thi Vương tập kích, sau khi hắn bị cảm nhiễm thành Hành Thi, bất luận là sức mạnh hay là tốc độ, thì Martin bọn hắn còn mạnh hơn cả Cao cấp Giới Hạn già Eugene, nên đã là cấp bậc Khai Hoang giả.

Đỗ Địch An nhìn qua thi thể của nó, ánh mắt chớp động một cái, bỗng nhiên nhấc chân đập mạnh xuống, dẫm nát sọ não của nó, răng rắc một tiếng, sọ não phát ra tiếng vỡ vụn.

Hắn nhấc chân lên lần nữa, hung hăng đập mạnh tới, sau mấy lần, rốt cục cũng giẫm nát đầu Hành Thi, óc bên trong trào ra, như là một cước dẫm nát bùn nhão ẩm ướt trong đất bùn.

Hắn ngồi xổm xuống, nhặt tảng đá bên cạnh lên, khuấy động óc nó, rất nhanh từ bên trong đã tìm được một vật cứng, đúng là Hàn Tinh.

Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc chính là, Hàn Tinh trong đầu Hành Thi này, tuy màu sắc xanh thẳm, nhưng hình dạng có chút biến hóa, cũng không phải là hình tròn, mà là hình bầu dục, hơn nữa mặt ngoài lại có gai nhọn rậm rạp nhô lên.

Đỗ Địch An đẩy nó sang một bên, suy tư một hồi, duỗi tay trái ra khẽ đụng vào, cảm giác lạnh buốt, không giống Hàn Tinh.

Hắn yên tâm lại, lấy khăn mặt lúc trước lau chùi chủy thủ đã bẩn lau chùi sạch sẽ Hàn Tinh, sau đó nhìn lại, chợt phát hiện bên trong Hàn Tinh này có một cái Ám Ảnh rất nhỏ.

Hắn hơi kinh ngạc, trở về tàu điện ngầm, giơ bó đuốc lên mà nhìn lại, Hỏa Diễm chiếu rọi xuống mọi thứ hiện ra càng rõ ràng, chỉ thấy ám ảnh bên trong Hàn Tinh như là một tiểu côn trùng vặn vẹo.

Đỗ Địch An giật mình, đột nhiên nghĩ đến Hành Thi này trước kia là Long hoang vệ, bên trong thân thể có Ma Ngân, chẳng lẽ nói Ma Ngân của hắn giờ phút này lại ở trong Hàn Tinh này sao? Tại sao lại xuất hiện hiện tượng như vậy?

Bành!

Giữa lúc hắn đang suy tư, bên ngoài tàu điện ngầm đột nhiên truyền đến một tiếng nổ mạnh.

Sắc mặt Đỗ Địch An biến hóa, vội ngẩng đầu nhìn lại, lập tức nhìn thấy một nguồn nhiệt đỏ hồng rất lớn, đâm sầm vào toà phế tích đổ nát bên ngoài tàu điện ngầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!