Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 620: CHƯƠNG 619: MA BINH

Trong kiến trúc đen kịt, mấy con Phệ Cốt Thử ghé vào một thi thể mãng xà dài 3-4m gặm cắn, móng vuốt sắc nhọn đục nứt lân phiến, lộ ra huyết nhục mơ hồ bên trong, coi như thức ăn rất ngon lành mà gặm.

Hai tay Đỗ Địch An nãy giờ để yên, bỗng nhiên nhảy lên bắn ra.

Vèo!

Mấy con Phệ Cốt Thử nghe được động tĩnh, đề phòng xoay đầu lại, lập tức hét lên một tiếng.

Phốc phốc!!

Đỗ Địch An ngừng lại, nắm trong tay mấy con Phệ Cốt Thử bị bóp nát đầu, liếc qua thi thể mãng xà bên cạnh, trên đầu của nó có một vết thương sâu thấy xương, lại thêm một vết cào lớn hơn, hẳn là bị ma vật khác gây thương tích, trốn ở đây.

Sau lại bất hạnh lưu lạc trở thành đồ ăn của những thứ trước kia từng là đồ ăn của mình.

Hắn bỏ mấy con Phệ Cốt Thử vào ba lô, tiếp tục tìm kiếm những con Phệ Cốt Thử khác. Một lát sau, hắn bắt được đầy một túi Phệ Cốt Thử, từ trong kiến trúc bị tàn phá đi ra, thuận tiện lấy một ít cành khô làm nhiên liệu, trở về ao nước.

Vừa mới tới gần, mùi tanh tưởi từ trên mặt nước bay tới, đúng là thi thể ma vật dưới nước kia bị quái trùng vây xung quanh. Đỗ Địch An nhìn thoáng qua, đi vào nước bằng một hướng khác, theo con đường thoát nước nhanh chóng bơi đi, rất nhanh liền trở lại hầm băng.

Hắn leo ra từ trong nước, ném ba lô cùng cành khô lên trên bờ, đứng ở bên cạnh bờ rũ hết nước đọng còn lại trên người, chỉ cảm thấy một cỗ khí lạnh vọt tới, khiến hắn lạnh cả người.

- Ngươi không sao chứ?

Helisha đã sớm chú ý tới Đỗ Địch An đi vòng vèo, thấy sắc mặt hắn trắng bệch, lo lắng hỏi. Đỗ Địch An khẽ lắc đầu, cười với nàng, xoay người mở ra ba lô, đổ Phệ Cốt Thử ra nói:

- Vài ngày không ăn gì, trước mắt tạm dùng cái này lót bụng đi. Đợi lát nữa ta lại đi tìm thứ khác.

Nói xong hắn để Phệ Cốt Thử qua một bên, cầm lấy cành khô ẩm ướt bên cạnh. Sau khi làm khô hết nước về sau, hắn xé mạnh vỏ ngoài cành khô, vò nát thành tơ mỏng. Tại hầm băng tràn ngập hàn khí trong hầm băng, cành khô rất nhanh phát huy tác dụng. Sau khi vân vê như tơ mỏng, hắn tách ra hai cành khô, dùng chủy thủ của Helisha vót nhọn, trong đó một cái to hơn, cái còn lại gọt thành hình mũi khoan, dùng phương pháp lấy lửa xưa nhất, cọ xát cây gỗ.

Ở chỗ cọ xát gỗ, hắn đắp da tơ mỏng khô lên, nhanh chóng chà xát. Sau mấy phút, khói nhẹ chậm rãi bay lên.Lại qua bảy tám phút, khói nhẹ càng lúc càng lớn, rồi từ chỗ cọ xát phát ra một ngọn lửa.

Đôi mắt Đỗ Địch An sáng lên, lập tức dùng tay che chở, sau đó lấy chồng tơ khô chuẩn bị sẵn bên cạnh chất lên. Rất nhanh, lửa bén rồi lan ra, biến thành một đống lửa.

Helisha ngồi xổm ở bên cạnh nhìn chằm chằm Đỗ Địch An. Lúc ngọn lửa bốc cháy, đôi mắt nàng sáng ngời, lộ ra sắc mặt vui mừng, cảm nhận được ngọn lửa mang đến hơi ấm. Trong lòng nàng vui vẻ, nàng chưa bao giờ nghĩ tới một đám lửa nhỏ này có thể làm cho nàng cảm thấy vui vẻ.

Chờ sau khi lửa ổn định, Đỗ Địch An nói với Helisha:

- Ngươi tới sưởi ấm đi, sẵn tiện trông lửa một chút, thêm ít củi.

- Ừ.

Helisha khẽ gật đầu, bước qua trước đống lửa, thỉnh thoảng đem cành khô thêm vào đống lửa, đồng thời quay đầu nhìn qua Đỗ Địch An, chỉ thấy hắn nhặt Phệ Cốt Thử trên đất lên, dùng chủy thủ nhanh chóng vạch phá thân thể của nó, lột đi da bẩn, động tác rất điêu luyện.

Đỗ Địch An lột bỏ da lông của những Phệ Cốt Thử xong liền móc nội tạng của chúng ra, sau đó dùng tay đào ra một cái hố sâu bên cạnh, chôn tất cả những nội tạng này vào trong.

Đây là thói quen săn bắn hoang dã để tránh mùi máu tanh của nội tạng đưa tới ma vật khác, hơn nữa có thể làm chậm lại tốc độ hư thối nội tạng, tránh cho cơ quan nội tạng hư thối sinh ra ký sinh trùng. Những con Phệ Cốt Thử to ngang ngửa một con thỏ, sau khi lột da đi bẩn chỉ còn lại một khung xương máu chảy đầm đìa.

Đỗ Địch An lấy cành khô xuyên qua thân thể chúng, để trước đống lửa, đưa cho Helisha hai cái, nói:

- Nướng chín là có thể ăn rồi.

Helisha nhìn thoáng qua những con Phệ Cốt Thử máu chảy đầm đìa, cũng không có bất kỳ ghê sợ nào, thò tay cầm lầy, bắt đầu nướng trên đống lửa.

Với thể chất của nàng, dù là ăn sống cũng không có vấn đề gì, hệ thống miễn dịch trong thân thể nàng có thể chống cự được bệnh khuẩn có trong máu Phệ Cốt Thử này. Dù sao lực lượng của nàng trong các loại ma vật coi như là cấp bậc quái vật.

Máu trên thân thể Phệ Cốt Thử nhỏ lên đống lửa, nướng hơn 10 phút, khi máu trên người Phệ Cốt Thử hoàn toàn khô đi biến thành một màng máu mỏng dính trên thân thể, chậm rãi tỏa ra hỗn hợp mùi thơm có mùi máu nhàn nhạt.

Đỗ Địch An ngửi mà thèm, hắn cũng đói bụng lắm rồi. Nửa giờ sau, mấy con Phệ Cốt Thử đều đã được nướng chín, Đỗ Địch An cũng không khách khí, dùng chủy thủ rạch vài đường, thấy máu bên trong cũng hoàn toàn khô rồi, lập tức bắt đầu ăn.

Ăn liên tục hai con Phệ Cốt Thử nướng nóng hổi, hắn cảm giác phần bụng truyền đến một tia ấm áp, thân thể cứng ngắc dường như đã khôi phục một chút sự linh hoạt.

Helisha cũng nhanh chóng ăn, không hề chú ý đến tướng ăn. Dù không có tí gia vị nào nhưng vì nàng đã đói bụng lắm nên vẫn cảm thấy cực kì ngon.

- Hương vị như thế nào?

Đỗ Địch An nhìn bộ dạng nàng ăn như hổ đói, cười nói.

- Mỹ vị.

Helisha nuốt xuống miếng thịt trong miệng, thỏa mãn mà đáp.

Đỗ Địch An cười, quay người đi đến một bên, tìm trong đống quặng ni-trát ka-li cùng đồ băng bó, tìm ra mấy cái bình nhỏ, bên trong có côn trùng nho nhỏ bò lên. Đúng là mấy ký sinh hồn trùng lúc trước hắn thu thập.

Lúc trước không có cơ hội hấp thu, hôm nay ở hầm băng này xem như một nơi tương đối an toàn, không cần lo lắng quá trình hấp thu bị ma vật tập kích.

- Ngươi muốn làm gì vậy?

Helisha nhìn thấy Đỗ Địch An cầm vài bình ký sinh hồn trùng, hình như nghĩ đến cái gì, hỏi. Đỗ Địch An nhặt một cái hộp dài mảnh bên cạnh, mở ra, bên trong là ống chích. Hắn cố ý mang đến, trả lời:

- Hấp thu mấy cái này, xem thực lực có thể đột phá hay không.

Kinh nghiệm ở hoang khu làm hắn hiểu được, ở nơi đây tăng thêm một phần lực lượng thì sẽ tăng một phần hy vọng sống sót. Ai cũng không biết sau một khắc sẽ gặp cái gì, có lẽ lúc đi ra ngoài kiếm đồ ăn lần nữa thì sẽ gặp phải ma vật mà hắn không cách nào đào thoát. . .

Helisha ngơ ngác một chút, nói:

- Ngươi muốn dùng những ký sinh hồn trùng cao cấp này làm chất dinh dưỡng?

Đỗ Địch An gật đầu.

Helisha đưa mắt nhìn hắn, khẽ gật đầu nói:

- Mặc dù hơi phô trương lãng phí những cũng coi như là một biện pháp, có thể sống được mới là trọng yếu nhất. Nếu ta không nhìn lầm thì Ma Ngân của ngươi hẳn không phải là Ma Ngân hi hữu mà là Ma Ngân của Truyền Kỳ ma vật 'Cát Liệt Giả', đúng không?

Đỗ Địch An sớm đoán được nàng có khả năng nhìn thấu Ma Ngân của mình, gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Helisha nhìn hắn một cái nói:

- Là Ma Ngân của con non Cát Liệt Giả kia sao?

Đỗ Địch An không nghĩ tới nàng thoáng cái liền đoán được, nghiêng đầu nhìn nàng chăm chú, gật đầu nói:

- Đúng vậy, sau khi ngươi giết nó, ta theo tung tích của nó đã tìm được nơi nó sinh hạ một con Cát Liệt Giả.

- Thì ra là thế.

Helisha khẽ gật đầu nói:

- Khó trách nhiệt lượng trong thân thể ngươi không cao mà lúc trước lại có thể kiên trì lâu như vậy. Tài nguyên gia tộc cung cấp cho ngươi hẳn là chỉ đủ cho ngươi miễn cưỡng đạt tới Sơ cấp giới hạn giả thôi đúng không?

Ánh mắt Đỗ Địch An chớp một cái, gật đầu nói:

- Không sai biệt lắm.

- Xem ra lúc đầu ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.

Helisha nói khẽ:

- Sớm biết như vậy, lúc trước ta đã trực tiếp mang ngươi về Long tộc rồi. Khi đó ta vẫn còn là Thánh Nữ, có thể cho ngươi tài nguyên tốt nhất để bồi dưỡng. Nếu như vậy, bây giờ ngươi cũng đã là Khai Hoang giả rồi, lại phối hợp Truyền Kỳ Ma Ngân, hoàn toàn có thể một mình đảm đương một phía.

Đỗ Địch An mỉm cười nói:

- Nếu nói như vậy, ta không thể lấy được Truyền Kỳ Ma Ngân này rồi.

Helisha giật mình thở dài, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nói:

- Nhưng dù sao hiện tại cũng chưa muộn, chờ thương thế của ta khôi phục, về đến gia tộc sẽ xin Tộc trưởng chế tạo cho ngươi một kiện Ma Binh Cát Liệt Giả. Như vậy có thể chính thức phát huy ra sức mạnh của Truyền Kỳ Ma Ngân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!