- Nếu ta là ngươi, ta sẽ lưu lại một chút dược này để tránh việc chính mình lại phạm sai lầm.
Đỗ Địch An nhìn qua hắn, đạm mạc nói.
Nghe được lời Đỗ Địch An, Richeliu hơi thanh tỉnh một chút, nhưng cảm giác sảng khoái khi hút vào khiến hắn không thể dừng lại được, lúc này lại hút tiếp một phát rồi nhả ra, giờ phút này hắn đã có thể thuần thục nhả khói rồi. Sau khi nhả ra, toàn thân đều cảm thấy sảng khoái khiến hắn muốn nếm thêm một chút, nhưng hắn vẫn nhịn được, dùng ngón tay tắt lửa đi.
Nhìn điếu thuốc cứ phiêu tán như vậy làm hắn cảm thấy tiếc, sau khi dập tắt lửa hoàn toàn mới thu vào trong túi áo bào như không có việc gì.
Đỗ Địch An nhìn thấy cử chỉ của hắn chỉ cảm thấy có chút thương cảm nhưng không thể hiện ra bên ngoài, nói:
- Không còn sớm nữa, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi, đến 7 giờ ta sẽ cử người sang gọi ngươi, bây giờ ngươi ngủ trong thư phòng của ta đi.
Richeliu gật đầu nói:
- Ta biết rồi.
Đỗ Địch An đứng dậy, dắt Helisha quay người rời khỏi.
Sau khi Đỗ Địch An rời đi, Richeliu cảm thấy mình thật đáng buồn, tánh mạng lại nằm trong tay người khác, thời khắc đều lo lắng, hơn nửa đời đã từng huy hoàng, không ngờ lúc tuổi già lại luân lạc tới kết cục như vậy.
Hắn thở dài, quay người ngồi xuống ghế bên cạnh lúc trước Đỗ Địch An ngồi, ngẩng đầu nhìn thư phòng này cũng không có vật gì lạ, nghĩ đến việc Đỗ Địch An cho hắn ngủ ở đây thì có lẽ trong thư phòng này cũng không có đồ vật hoặc bí mật gì.
Hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, chuẩn bị nằm trên giường, tuy hắn không có ý định ngủ nhưng vẫn muốn làm ra bộ dáng đi ngủ để tránh Đỗ Địch An nghi ngờ. Hắn vừa mới đứng dậy thì mũi chân đột nhiên đụng một vật, chỉ nghe thấy âm thanh chuyển động ọt ọt, cúi đầu nhìn thì chính là chiếc bình giống như đúc với cái mà Đỗ Địch An đã đưa hắn.
Hắn ngơ ngác một chút, đôi mắt tỏa sáng, vừa muốn nhặt lên thì đột nhiên nghĩ đến thứ gì, ngẩng đầu nhìn thoáng qua ngoài phòng, sau khi nghe được tiếng bước chân Đỗ Địch An đã đi xuống lầu mới xoay người nhặt bình tiểu kim này, mở ra xem thì quả nhiên bên trong là thuốc giải giống lúc trước.
- Là đang khảo nghiệm ta sao? Hay không cẩn thận làm rơi?
Trong lòng hắn lo sợ, rất nhanh liền nghĩ đến:
- Cứ nhặt đi rồi tính sau, nếu như hắn khảo nghiệm thì đưa ra, còn không thì coi như hắn thật sự làm mất.
Nghĩ tới đây, hắn lập tức thu lại bình tiểu kim, sau đó xoay người đi lên giường, vén chăn lên nằm.
…
…
Đỗ Địch An đến đại sảnh, nói với Nicotine:
- Gọi Kacheek mang hai nữ nhân kia đến.
Nicotine gật đầu, lập tức đi lên, một lát sau ba người Kacheek, Mel Shaya cùng Lisa đi xuống. Tay của hai nữ nhân này đều bị trói chặt, đầu tóc rối bời, trên bờ vai có nhiều dấu đỏ, trên mặt còn lưu lại nước mắt nhưng lúc này chỉ còn lại căm hận cùng oán độc nhìn Đỗ Địch An.
- Hận ta, nhưng lại không thể giết ta, có phải là rất giận?
Đỗ Địch An lạnh nhạt nói.
Mel Shaya hét lên một tiếng, đưa tay đánh về phía hắn, nhưng lập tức bị kẹt lại, một bàn tay khác quật nàng nằm sấp trên mặt đất, tóc tán loạn che cả gò má.
- Ngươi từ lúc nào mà lại không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy?
Đỗ Địch An nhìn Kacheek ra tay.
Kacheek ngượng ngùng đáp:
- Thiếu gia, đây không phải ngài cho phép ta không cần khách khí với chúng sao, ta không có đối xử với nữ nhân như vậy, ta rất yêu thương nữ nhân.
Đỗ Địch An đưa cho hắn hai ống chích, bên trong là chất lỏng màu xanh nhạt nói:
- Chích cho chúng.
Kacheek tò mò nhìn hai ống chích này, muốn hỏi nhưng nhìn thấy bộ dáng lãnh dạm của Đỗ Địch An nên nhịn lại, nhận lấy và đi đến trước mặt hai nữ nhân.
- Đỗ Địch An, ngươi là tên khốn!
Mel Shaya phẫn nộ hét lên:
- Ta chết cũng sẽ không tha cho ngươi, giết ta đi nếu ngươi là một nam nhân!
Kacheek lập tức nắm cổ họng nàng, một cước đạp lên ngực Lisa, lập tức mang Mel Shaya nói với Đỗ Địch An:
- Chích vào trong là được sao?
Đỗ Địch An trừng mắt nói:
- Đương nhiên là chích vào trong mạch máu.
Kacheek “ờ” một tiếng, lộ ra nụ cười ác ý với Mel Shaya, lè lưỡi liếm lấy bờ vai của nàng, sau khi nhìn thấy mạch máu liền chích vào bên trong, chậm rãi chích chất lỏng màu xanh nhạt vào trong cơ thể nàng.
Sau khi tiêm xong, hắn cũng tiến đến tiêm vào Lisa.
Đối với hai nữ nhân này, Đỗ Địch An không tiêm nghiện phẩm do mình chế tạo bằng thiết bị phân giải, dựa vào phản ứng của Richeliu lúc trước, hắn phát hiện nghiện phẩm mình chế tạo ngược lại còn không bằng hiệu quả của cây dâu lăng diệp.
- Mỗi ngày cho các nàng hút một ống này.
Đỗ Địch An tiện tay ném hai bình tiểu kim cho Kacheek nói:
- Ở trong tầng hầm có rất nhiều, sử dụng hết thì tự đi lấy.
Nói xong liền nói phương pháp sử dụng.
Kacheek ở một tiếng, nhịn không được hỏi:
- Thiếu gia, đây rốt cuộc là thứ gì?
Nhìn thấy bộ dáng hiếu kỳ của hắn, Đỗ Địch An khẽ nhíu mày, đạm mạc nói:
- Tạm thời có thể gọi thứ này là “Thuốc lá” đi, nhắc nhở các ngươi một câu, tốt nhất không nên đụng vào thứ này.
Tuy danh tự này hoàn toàn quen thuộ, nhưng loại này hoàn toàn khác với thời đại trước đây.
- Thuốc lá?
Kacheek nhìn bình nhỏ trong tay, càng hiếu kỳ, nhưng hắn cũng biết đồ vật mà Đỗ Địch An cho hai nữ nhân này dùng tuyệt đối không phải tốt lành gì.
Đỗ Địch An không nói thêm gì, khuya tay nói:
- Lui ra đi.
Tất cả gật đầu và lui ra riêng phần mình.
Trong đại sảnh trống trải chỉ còn lại Đỗ Địch An và Nicotine, Đỗ Địch An nói:
- Ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.
Nicotine mỉm cười nói:
- Thiếu gia, ta là quản gia, ngài còn chưa nghỉ ngơi sao ta có thể nghỉ ngơi.
Đỗ Địch An khoát tay nói:
- Để ta yên tĩnh một mình.
Nicotine nhìn chút mệt mỏi trên mặt hắn, ánh mắt hơi chớp động, gật đầu nói:
- Ta biết rồi.
Nói xong liền cúi đầu hành lễ và quay người rời đi.
Đợi hắn rời đi, Đỗ Địch An vuốt vuốt huyệt thái dương, đưa tay giữ chặt Helisha bên cạnh để nàng ngồi xuống cạnh mình, hắn nắm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của nàng, nói khẽ:
- Đợi ta, ta sẽ có thể thay chúng ta báo thù nhanh thôi.
Biểu lộ của Helisha hờ hững, không nói tiếng nào.
Đỗ Địch An đưa tay khẽ động mái tóc của nàng, sau đó nhìn qua bầu trời đêm bên ngoài, tự nhủ nói:
- Ngươi xem trước khi bình minh đến, bóng tối sẽ kiểm soát mọi thứ.