Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 798: CHƯƠNG 797: QUÂN THẦN

Hô!

Áp lực gió giống như cơn bão từ giữa không trung hạ xuống quảng trường.

Đỗ Địch An khẽ ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt loé lên vẻ kinh ngạc, chỉ thấy một cự vật màu đen giống như con đại bàng bay lượn quanh quảng trường San Marcro. Con đại bàng khổng lồ này có đôi cánh dài hơn hai mươi mét, như một chiến binh bóng tối. Đôi mắt đại bàng màu vàng óng tràn ngập sự uy nghiêm, đáng sợ và sát khí, vừa nhìn đã biết đây không phải quái vật dễ chọc.

Nhưng điều khiến Đỗ Địch An giật mình chính là, trên lưng con đại bàng màu đen to lớn này có hai người đang đứng, họ mặc những bộ áo giáp khác nhau, khí chất hiên ngang và mang trên mình một loại khí tức chết chóc.

- Đến từ thần quốc sao?

Kết hợp với những câu chuyện trước đây khi Poland nói đến sự kiện thần quốc Phi Long, trong lòng Đỗ Địch An nhất thời hiện lên ý nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh hắn đã chú ý tới áo giáp hai người đang mặc. Thánh giá màu trắng là kí hiệu của người Quân Bộ trong Nội Bích, nhịp tim của hắn lập tức thanh tĩnh lại.

- Ngươi là chủ nhân ở đây?

Thanh niên tóc vàng đứng trên đại bàng khổng lồ nhìn xuống Đỗ Địch An đang ở trên quảng trường, khuôn mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao găm, toát lên khí chất lạnh lùng đầy quý tộc và kiêu hãnh.

- Hai vị đến đây có gì chỉ giáo?

Đỗ Địch An hơi híp mắt lại.

- Chúng ta đến để diện kiến Helisha điện hạ, ngươi mau chóng đi thông báo.

Thanh niên tóc vàng phân phó giống như là chuyện đương nhiên.

Đỗ Địch An không để ý đến ngữ khí của hắn, trái lại trong lòng âm thầm thấy kỳ lạ, sao người Quân Bộ Nội Bích lại biết được sự việc của Helisha? Eleanor đến điều tra tình hình trước đó đã chết, hẳn là thân phận của Helisha không thể lộ mới đúng, lẽ nào là ngay lúc đó người chứng đã bị người Nội Bích thu mua rồi cho người đến điều tra một lần nữa?

Hắn suy nghĩ không ít, ngẩng đầu nhìn về phía hai người nói:

- Helisha điện hạ ở bên trong thần điện, xin mời hai vị đi theo ta.

Nói xong hắn làm một cử chỉ xin mời rồi đi trước dẫn đường.

Nếu bị coi thường hắn cũng vui vẻ chấp nhận, vừa vặn có thể dùng kế.

Hai người trên lưng đại bàng to lớn liếc nhìn nhau không hoài nghi gì. Bọn họ đã vận dụng năng lực nhận biết của mình tìm xung quanh nhưng cũng không nhìn ra vị trí của Helisha. Họ biết rằng vị cựu Thánh Nữ của Long tộc này có sức mạnh phi thường, không dễ dàng tìm được tung tích. Nhưng mà bọn họ cũng nhìn ra được Đỗ Địch An là người mạnh nhất ở đây, vì vậy đã nhận định thiếu niên này là thủ hạ bên người của Helisha.

Vèo!

Hai người từ trên lưng đại bàng khổng lồ nhảy xuống quảng trường. Người thanh niên tóc vàng giơ tay đưa vào trong miệng, thổi một tiếng còi, con đại bàng to lớn vỗ cánh, chậm rãi đáp xuống quảng trường.

Lúc này các kỵ sĩ bên ngoài quảng trường tụ tập rất nhanh, lập tức nhìn thấy con chim khổng lồ đứng trên quảng trường, vừa khiếp sợ lại vừa e ngại, nhưng vẫn nhắm mắt bao vây.

Đỗ Địch An thấy Barry từ Thiên điện tới, hắn phân phó:

- Bảo tất cả mọi người rời lên, không được tự tiện tới gần.

Barry nhìn con đại bàng to lớn ở quang trường một chút, rồi chậm rãi đi tới chỗ hai thanh niên tóc vàng, cảm giác được một luồng sát khí phả vào mặt, trong lòng hắn kinh hãi, liền chậm rãi rút lui theo lời của Đỗ Địch An, đứng trên hành lang quảng trường truyền mệnh lệnh cho mọi người.

Đỗ Địch An bước lên bậc thang, mở cửa thần điện ra đã nhìn thấy Helisha đang ngồi trên ghế ở Chính điện. Nàng im lặng, ngón tay chạm nhẹ đầu gối, khí chất đoan trang, đầu cúi xuống tựa hồ đang suy tư gì đó.

Mắt Đỗ Địch An sáng lên, xoay người nhìn vế hai người phía sau nói:

- Xin mời.

Cửa vừa mở thanh niên tóc vàng ngay lập tức đã nhìn thấy Helisha bên trong thần điện, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc, tuy Helisha mang một tấm khăn mềm che mặt. Nhưng ánh mắt của bọn họ sắc bén cỡ nào, liếc mắt đã nhìn ra khuôn mặt sau cái khăn, không nghĩ tới tin tức lại là sự thật. Thánh Nữ của Long tộc bị đồn đã chết ở Hoang khu lại thật sự còn sống, hơn nữa còn cướp đoạt binh quyền Ngoại Bích!

Đỗ Địch An đi tới trước mặt Helisha, che chắn thân thể nàng sau lưng mình để tránh bị hai người nhìn ra kẽ hở. Hành động này của hắn lập tức bị hai người kia bất mãn, nhưng điều hai người kinh ngạc hơn cả chính là Helisha lại dung túng thủ hạ của mình, mặc cho hắn làm ra hành động vô lễ như vậy đối với mình.

Đỗ Địch An thấy hai người vào cửa, khóe miệng hơi tạo ra một đường cong nhỏ không thể nhận ra, nhìn về phía hai người nói:

- Điện hạ không thích nói chuyện cùng người lạ, nếu hai người có gì muốn nói thì đàm luận cùng ta là được.

Thanh niên tóc vàng khẽ nhíu mày, là người Nội Bích, lại là quý tộc, từ đáy lòng hắn đã không để người của Ngoại Bích vào mắt. Hơn nữa từ màu tóc của Đỗ Địch An, vừa nhìn hắn đã biết Đỗ Địch An xuất thân từ thường dân thấp hèn.

Hắn vốn định mở miệng trực tiếp quát mắng, nhưng nhịn được xuống. Sau khi chờ đợi một vài giây thấy Helisha cũng không có phản ứng, tựa hồ là ngầm thừa nhận, sự kinh ngạc trong lòng hắn càng tăng, hắn không khỏi chăm chú quan sát Đỗ Địch An.

- Nếu Helisha điện hạ ở đây, chúng ta đàm luận trực tiếp là được, ngươi vẫn nên lui ra đi.

Trung niên nhân có gương mặt chữ quốc đứng bên cạnh nói, lông mày hắn ta có mấy phần trang trọng cùng khí chất nghiêm túc, nói chuyện không thể nghi ngờ, khiến người khác muốn phục tùng theo bản năng.

Đỗ Địch An lạnh nhạt nói:

- Ta đã nói rồi, điện hạ không thích nói chuyện cùng người xa lạ, nếu như ta nói gì sai, điện hạ sẽ ra mặt góp ý, hai vị vẫn nên nói thẳng đi, rốt cuộc tới nơi này muốn làm gì?

Thanh niên tóc vàng nhíu mày, muốn trách cứ, nhưng nghĩ tới Helisha sau lưng Đỗ Địch An, vẫn nhịn tức giận, nói:

- Tại hạ là Hilo, cố ý đến tham kiến Helisha điện hạ, mấy năm trước còn từng diệt trừ ma vật cùng điện hạ, không biết điện hạ có còn nhớ hay không?

- Hilo?

Con ngươi Đỗ Địch An híp lại, hắn đã sớm nhìn ra thể chất hai người này không tầm thường, đều là Khai Hoang Giả, nhưng không nghĩ tới là thập đại Chiến Thần của Quân Bộ. Ai cũng biết Khai Hoang Giả trong Quân Bộ cũng không phải chỉ vẻn vẹn mười người, mà có thể được bầu làm thập đại quân thần chắc chắn là người nhất nhất trong số những Khai Hoang Giả.

- Tại hạ là Lonon, lần đầu gặp gỡ, biết được tin tức của điện hạ, rất mong được diện kiến.

Người đàn ông có gương mặt chữ quốc cũng báo tên mình.

Đỗ Địch An vừa nghe tên này, lại là một cái quân thần, trong lòng hắn suy nghĩ không ít, nói:

- Không biết hai vị quân thần đến đây mục đích là gì?

Hilo không nghĩ tới lại bị Đỗ Địch An tiếp tục đáp lời, nhất thời tức giận, dù sao hai người bọn họ cũng coi như là cùng cấp bậc với Helisha, hơn nữa lại đại diện cho quân đội, nhưng Helisha một câu cũng không nói, một chút mặt mũi cũng không cho, quả thực là cố ý nhục nhã!

Bất quá nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, lời nói chuẩn bị nói ra vẫn nhịn xuống được, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, nói:

- Nghe nói trước đây không lâu, điện hạ bị người hãm hại, suýt nữa bị thương ở Hoang khu, lần này chúng ta đến đây mang theo chút đồ chữa thương, hi vọng có tác dụng đối với điện hạ.

Nói xong hắn liền tháo bọc hành lý ở trên lưng xuống, lấy ra một cái hộp bằng vàng ròng từ bên trong, đưa về phía Đỗ Địch An.

Đỗ Địch An vừa nhìn, giả vờ quay đầu lại xin chỉ thị Helisha, hai người tuy không dùng ngôn ngữ giao lưu, nhưng động tác này đủ để khiến mọi người cảm thấy rằng Đỗ Địch An đang nhìn vào mắt Helisha. Sau khi quay lại, Đỗ Địch An tiến lên vài bước nhận chiếc hộp, hắn dùng năng lực nhìn xuyên qua chiếc hộp, cũng không phải là một cái bẫy, mà là mấy viên thuốc màu trắng hình quả trứng.

Đặt hộp vàng ở một bên trên bàn, Đỗ Địch An rất hứng thú nhìn hai người, nói:

- Quãng thời gian trước Quân Bộ Ngoại Bích bị chúng ta thu phục, lần này hai vị quân thần đến đây, hẳn là vì chuyện này?

………………………

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!