- Ngươi không biết chuyện này đâu.
Lucius thấy Đỗ Địch An ngồi xuống thì thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Phụ thân ta từng là một nhà truyền giáo vĩ đại nhất Tu Đạo Viện. Dù là Viện trưởng của Tu Đạo Viện đi nữa khi thấy phụ thân ta cũng phải đối đãi khách khí, địa vị như trưởng lão. Do đó phụ thân ta cũng biết được một chút cơ mật từ Tu Đạo Viện. Những cơ mật này bao hàm mọi phương diện, tất cả Khai Hoang giả đều khát vọng muốn biết, trước khi chết phụ thân ta đã nói cho ta, do đó ta mới biết.
Nếu như ngươi không giết ta, ngươi muốn biết cái gì, ta cũng có thể nói cho ngươi, coi như trao đổi.
Nhưng nếu như ngươi nhất định phải giết ta, vậy ta cũng hết cách rồi. Ngược lại, nếu ta chết thì cũng chỉ có thể tự trách số mình thôi.
Hắn một bộ dáng vẻ tùy ngươi xử lý, nói:
- Nếu như ngươi muốn dụng hình để bức cung ta, vậy ta khuyên ngươi hãy thôi đi. Mặc dù ta không thể chịu đựng được cực hình gì, nhưng ta lại có hơn mười cách trở lên để tự sát mà ngươi không thể cản được ta.
Đỗ Địch An chăm chú nhìn hắn, luôn cảm thấy sơ hở chỗ nào đó. Nhìn vào cấu trúc xương của hắn, Đỗ Địch An chắc chắn hắn không chỉ đơn giản là một nhà truyền giáo, thậm chí còn không phải là nhà truyền giáo.
- Ta không thể để ngươi ở lại đây mấy ngày, trừ khi ngươi để ta phế đi tay chân của ngươi.
Đỗ Địch An lạnh lùng nói:
- Mặc kệ mục đích của ngươi là gì, ta khuyên ngươi hoặc là thẳng thắn, hoặc là nói ra tất cả những gì ngươi biết cho ta nghe, có lẽ ta sẽ cho ngươi chết một cách dễ chịu.
Lucius thở dài, nói:
- Ngươi đúng là mắc bệnh đa nghi, ta cũng đã thẳng thắn với ngươi như vậy rồi. Nếu ngươi còn không tin ta, ta có thể thề trên danh nghĩa Quang Minh thần, nếu lời nói lúc nãy của ta có nửa phần giả dối, ta lập tức xuống địa ngục, vĩnh viễn không siêu thoát.
Ánh mắt Đỗ Địch An khẽ dao động, Tu Đạo Viện và Quang Minh Giáo Đình vốn là một mạch kế thừa. Tác phong làm việc của Giáo Đình cũng là được kế thừa từ Tu Đạo Viện. Trong đó bao quát nhiều tín ngưỡng và giáo điều. Cho dù là người kì hung cực ác trong Giáo Đình cũng không dám lấy Quang Minh thần ra để lập lời thề. Chẳng lẽ người này là một kẻ đặc biệt?
Nhưng người này lại che giấu sức mạnh của bản thân, chắc chắn có mưu đồ gì khác.
Đỗ Địch An giơ tay lên nhìn đồng hồ, nói:
- Ta cho ngươi một phút thời gian suy nghĩ, sau đó nói cho ta. Ta cũng không muốn phí thời gian với ngươi, nếu lời nói ngươi không để cho ta thỏa mãn, vậy ngươi cần rời đi nữa.
- Ta dự định ở chỗ ngươi mấy ngày để lừa lão gia hỏa Mogulang kia, nhưng thực tế có vẻ rất khó khăn.
Lucius cay đắng nói:
- Hiện tại chỉ có hai con đường cho ta lựa chọn. Một là dùng tri thức của mình truyền giáo cho ngươi, khuyên ngươi gia nhập Tu Đạo Viện. Hai là ngươi có thiện ý, buông tha cho ta, nếu không ta chỉ còn một con đường chết.
Còn có con đường thứ ba.
Đỗ Địch An nói:
- Nếu ngươi nói cho ta những sự việc trước kia, có lẽ ta sẽ có một chút thiện ý với ngươi.
Lucius lắc đầu đáp:
- Chuyện này nói rất dài dòng, một phút không đủ.
- Ngươi muốn có thêm thời gian là không thể. Ta cũng không rảnh để chờ đợi.
- Ngươi có thể niệm thánh kinh cho ta nghe, hoặc là nói những đạo lý lớn của Tu Đạo Viện các ngươi, nhưng nếu ngươi muốn cảm hóa ta, e rằng có chút khó.
Chỉ một câu nói, Đỗ Địch An đã chọc thủng tâm tư của hắn.
Ta sẽ không nói thánh kinh ở đây.
Khóe miệng Lucius cong lên:
- Bản thân ta cũng không tin vào kinh thánh nói gì đến việc dùng nó lừa ngươi.
Nghe được lời này, Đỗ Địch An sững sờ. Lần đầu tiên hắn nghe có người nói thánh kinh như vậy, còn nói ngay trước mặt mình. Hơn nữa còn là người của Tu Đạo Viện. Bỗng nhiên Đỗ Địch An hoài nghi đối phương có phải là người đến từ Tu Đạo Viện hay không, chẳng lẽ là những thế lực khác đã ngụy trang thành Tu Đạo Viện?
Lucius nhìn ra sự hoài nghi trong mắt Đỗ Địch An, nhún vai nói:
- Đừng nghĩ nhiều như thế, ta thật sự là nhà truyền giáo của Tu Đạo Viện. Dù ngươi nghi ngờ ta thì cũng không thể nghi ngờ bộ y phục ta đang mặc. Ở Nội Bích này, không ai dám giả mạo người Tu Đạo Viện.
Cũng đúng. Dù sao người ngốc quá ít, chính ngươi cũng không đủ khả năng lừa gạt.
Đỗ Địch An gật đầu.
Lucius nghe xong thì yên lặng, cười khổ nói:
- Ngươi nói như vậy cũng không sai, hiện tại người ngốc càng ngày càng ít. Muốn giả danh người Tu Đạo Viện ít nhất cũng phải lấy ra vàng ròng bạc trắng mê hoặc, chỉ dựa vào mấy lời nói của Quang Minh thần để mị hoặc là không đủ dùng.
Đỗ Địch An nhìn nhà truyền giáo quái dị này, nói:
- Chính ngươi cũng không tin, còn nói mình là nhà truyền giáo.
- Ta không giống các nhà truyền giáo khác, ta sẽ không lấy Quang Minh thần ra để gạt người.
Vẻ mặt Lucius lộ rõ vẻ xem thường,
- Nếu như thật sự có thần, còn cần chúng ta làm gì. Thà rằng trực tiếp dùng thần lực xua tan tất cả tội ác, biến tất cả người ngốc thành thông minh là được.
Đỗ Địch An cảm giác tư duy của người này khá giống người cùng thời đại với hắn, cảm giác có mấy phần quen thuộc.
- Nhưng đạo lý đơn giản như vậy vẫn có nhiều người không hiểu.
Có người ngốc nên họ không hiểu, nhưng cũng có người là đã hiểu lại làm bộ không hiểu!
Lucius thở dài nói:
- Mọi người đều nói người ra vẻ hiểu biết đáng sợ, trên thực tế người hiểu lại giả vờ không hiểu mới là đáng sợ!
Đỗ Địch An nói:
- Nếu ngươi cũng không tin thần, tại sao còn gia nhập Tu Đạo Viện? Tại sao còn có thể làm nhà truyền giáo?
Đồng tử Lucius hơi động đậy, lắc đầu nói:
- Tán gẫu về thần, chi bằng chúng ta tâm sự về thật và giả đi.
Thật và giả?
Vẻ mặt Lucius bỗng nhiên lộ ra mấy phần chăm chú, nói:
- Ta cảm thấy, mọi chuyện trên đời này không phân quý tiện, không phân cao thấp, chỉ phân thật giả. Ngươi đã sống đến tận bây giờ, vậy ngươi cảm thấy đây là thật hay là giả?
Không phải là mộng, đương nhiên là thật.
Thật không?
Lucius nhếch miệng lên, nói:
- Vậy ngươi cảm thấy thế giới chính là như vậy? Mục tiêu của ngươi là cái gì? Hiện tại ngươi đứng ở vị trí này, chắc hẳn đã giết vô số người. Ngươi hi sinh nhiều sinh mạng như vậy chỉ vì muốn được chút quyền lợi này thôi sao?
Con ngươi Đỗ Địch An híp lại, chỉ là theo dõi hắn, cũng không đáp lời.
Hắn đã nhìn ra, mặc dù trông như chỉ là một cuộc tán ngẫu bình thường nhưng người này lại muốn thông quá đó chậm rãi cạy miệng hắn ra, nắm giữ tâm tư của hắn từng bước một.
Lucius thấy Đỗ Địch An không có mở miệng, nhẹ nhàng nở nụ cười,
- Ta đã rơi vào trong tay ngươi rồi, lẽ nào ngươi sợ bị ta tẩy não sao?
Ánh mắt Đỗ Địch An hơi lấp lóe, bỗng nhiên gật đầu, nói:
- Được, nếu ngươi muốn tán gẫu, ta sẽ cố gắng tâm sự cùng ngươi.
Đỗ Địch An nói như vậy cũng không phải bị kích động, mà là bỗng nhiên hắn nghĩ đến, nếu như giết hắn giết tên Lucius này thì thật phí thời gian một phút nói chuyện. Chi bằng cứ nghe hắn nói tiếp, biết đâu có thể “gậy ông đập lưng ông”, tẩy não lại hắn. Thuận tiện thu thập thông tin tình báo.
---------------