Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 845: CHƯƠNG 844: XÂM LẤN

Không thấy có người ra tay, đám người kia vẫn tiếp tục bước chầm chậm đi về phía trước như cũ. Tất cả đều bình tĩnh từ tốn, tổng cộng mười người đi song song thành một hàng, mỗi người đều có khí chất có một không hai, giống như hố đen thu hút sự chú ý của người khác. Khi đi ngang qua đống cơ quan nội tạng bắn tung tóe đầy đất của con ma vật kia, một người trong đó khom lưng xuống, từ trong đống cơ quan nội tạng hỗn loạn cầm lên một quả tim hoàn hảo vẫn còn đang đập thình thịch, cúi đầu gặm ăn phát sinh âm thanh nhóp nhép.

Lúc này, chín người kia đi tới một góc tối của Cự Bíchrồi dừng lại, ngước lên nhìn tòa Cự Bích cao lớn hùng vĩ này.

- Cuối cùng cũng tới.

Một người trong đó cởi mũ trùm trên đầu xuống, lộ ra một gương mặt anh tuấn. Nhưng gương mặt bên trái lại có một hình xăm con rết vặn vẹo, lúc hắn hơi mỉm cười thoạt nhìn có chút dữ tợn.

- Chít chít, trên thần bích lại không có ai đóng giữ, người bên trong tòa Cự Bích này thật là an nhàn a...

Một người khác kêu lên tiếng giống như con chuột, âm thanh rất sắc bén, lúc nói chuyện bả vai không ngừng rung rung.

- Trước đi lên xem thử thế nào.

Một nữ nhân có vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn nói. Nói xong cơ thể nàng chợt giật giật, nhảy lên trên Cự Bích, sau đó bay thẳng lên đỉnh Cự Bích cao chót vót kia, giống như thể trọng lực trên mặt đất hoàn toàn không có tác dụng với nàng.

Trong nháy mắt, nàng đã đứng trên đỉnh Cự Bích. Nàng đứng ở biên giới, mặt đất dưới chân cách cả nghìn mét, ai mắc bệnh độ cao nhìn xuống đều sẽ có cảm giác đầu óc choáng váng. Nhưng nàng vẫn rất bình tĩnh, để mặc cho gió cực mạnh ở trên cao thổi áo bào tung bay phần phật.

- Thật là gấp gáp!

Tên còn lại lắc đầu, rồi cũng tung người nhảy lên. Độ cao nhảy lên một lần chừng hơn trăm thước, bàn tay của hắn đập vào Cự Bích như để lấy đà tiếp tục nhảy lên. Làm như vậy chừng mười lần, cuối cùng hắn cũng đã lên trên đỉnh Cự Bích.

Những người khác cũng bắt đầu thi triển năng lực. Có người biến hóa ra cánh, trực tiếp bay lên Cự Bích, có người lại có hai tay giống như giác mút có thể dính vào tường, rồi bò lên trên như thằn lằn.

Trong nháy mắt, tất cả mười người đều đứng ở trên đỉnh cao ngất của Cự Bích. Họ phóng tầm mắt nhìn về phía xa, nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Toàn bộ đều là cánh đồng hoang vu? Làm sao bên trong nội bích còn hoang vắng hơn cả ngoại bích?

- Ngay cả dấu hiệu hoạt động của nhân loại cũng không có. Nếu không phải là đi một đoạn đường tới đây thì ta còn tưởng rằng bay qua tường thành này là chúng ta ra khỏi thần bích đấy.

- Chít chít, địa phương cằn cỗi như vậy, thảo nào điện hạ nói nơi đây không có chúa tể trấn giữ.

- Diện tích của mỗi tòa Cự Bích đều bằng nhau. Có vẻ như loài người ở đây chỉ sinh hoạt ở khu trung tâm Cự Bích, dân số hoàn toàn không thể sánh bằng chúng ta được. Đại ca, chúng ta có nên tiện thể tiêu diệt thú ma gia tộc ở nơi này không?

Vừa dứt lời, ánh mắt của mấy người đều đổ dồn về phía một lão già còng lưng đứng giữa bọn họ. Sắc mặt ông lão này trắng như tuyết, giống như không có một cọng lông tơ nào. Trên mặt ông ta có hình xăm con rắn nhỏ màu đen. Ông ta hơi lắc đầu nói:

- Nhiệm vụ chuyến này của chúng ta là cướp đoạt thi thể của nữ chiến thần Sylvia, không phải để làm mấy chuyện vô nghĩa.

- Nhưng điện hạ đã nói nếu tất yếu thì có thể thuận tiện làm suy yếu lực lượng ở nơi này, dễ dàng cho việc thu phục trong tương lai.

Người vừa hỏi kia nói.

- Đại ca, nơi này không có chúa tể trấn giữ, ai có thể chiến đấu với chúng ta chứ. Sao chúng ta không quét sạch nơi đây luôn một thể, nói không chừng còn có thể kiếm được bảo bối đấy.

- Chít chít, ta tán thành!

Lão già nhìn mấy người bọn họ, rồi thở dài nói:

- Các ngươi đã ngứa tay thì tự làm đi. Nhưng nhớ chính sự quan trọng hơn.

Được ông ta cho phép, trong mắt mấy người liền lộ ra vẻ khát máu, thậm chí còn hưng phấn hận không thể lập tức nhảy xuống thần bích rồi đi vào tàn sát.

- Lão Thất, ngươi ở lại chỗ này.

Lão già nói với một thiếu niên lùn ở bên trái:

- Ngươi không thể xảy ra chuyện gì, nếu không chúng ta sẽ bị vây ở chỗ này mãi mãi, không cách nào trở về.

- Đại ca, ngươi quá cẩn thận rồi. Dựa vào mười người chúng ta, dù nơi đây có chúa tể trấn giữ đi nữa cũng phải nuốt hận dưới đao chúng ta thôi, huống hồ còn không có.

Một đại hán to lớn khí khái nói.

- Chớ khinh thường.

Lão già nhăn mày lại:

- Mặc dù không có chúa tể, nhưng bên trong hoang khu của thú ma gia tộc hẳn phải có cao thủ đỉnh cao đủ để so sánh với với các ngươi rồi.

Nghe thấy ông ta nói như vậy, đại hán to lớn liền liếm môi rồi không nói gì thêm. Nhưng trong mắt gã ta lại lộ ra vẻ hiếu chiến.

- Lão Thất, ngươi ở đây chờ chúng ta. Không thể chiến đấu trong mọi trường hợp.

Lão già nới với thiếu niên lùn.

- Tiểu Thất đã biết, đại ca, mọi người chú ý an toàn. Ta ở đây chờ các ngươi.

Thiếu niên lùn kia gật đầu nói.

Một nữ nhân có dáng người thướt tha ở bên cạnh nghe vậy liền xoa xoa gương mặt hắn, ôm hắn vào lòng, còn dùng bộ ngực đầy đặn giày vò đầu của hắn. Đợi đến khi hắn không thở nổi mới thả ra, sau đó cười tủm tỉm nói:

- Tiểu Thất rất nghe lời, đây là phần thưởng cho ngươi.

- Tam tỷ, ngươi nên tắm, có mùi...

Thiếu niên lùn ho khan nói.

Nữ nhân thướt tha tức giận lườm hắn một cái, nói:

- Trên đường ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Để ngươi dừng lại, ta sẽ đi tắm, ngươi không cần nghe đại ca. Ta thấy cuộc đời này ngươi hẳn là không tìm được bạn gái.

Thiếu niên lùn hơi cười khổ, lầm bầm vài câu.

- Đi thôi.

Lão già không tiếp tục nói chuyện phiếm nữa, lạnh lùng nói một câu rồi tung người nhảy xuống Cự Bích.

Nữ tử thướt tha vẫy vẫy tay với thiếu niên lùn rồi xoay người ngửa về phía sau, từ Cự Bích ngã xuống, động tác nàng ta rất tiêu sái, không thèm để ý đây là độ cao nghìn mét.

Những người còn lại cũng lục tục đuổi theo, vẫy tay chào tạm biệt với thiếu niên lùn, rồi từng người rơi xuống Cự Bích, cùng theo sau lão già, đi về phía cánh đồng hoang vu ở phía trước với tốc độ cực nhanh.

...

...

Nội Bích, Long tộc.

- Phụ thân, phòng nghiên cứu ma vật nói thế nào?

Hathaway đã bình phục được hơn nửa, có thể xuống đất bước đi, hoạt động luyện tập. Nàng ngước lên nhìn phụ thân ở trước mặt với vẻ thân thiết, nhưng cái mà nàng quan tâm lại là câu trả lời thuyết phục của cha.

- Bọn họ nói tuyệt đối sẽ không có Hắc Ngục lớn như vậy xuất hiện. Hoặc là do chúng ta nhìn lầm, hoặc là có nguyên nhân khác, bọn họ sẽ phái người điều tra.

Tộc trưởng nói với nàng:

- Chuyện này con cũng đừng quan tâm nữa, hãy nghỉ ngơi cho khỏe. Long mẫu biết con bị thương nên đã cố ý cho con hai bình long huyết, hy vọng con có thể mượn cơ hội này, kích thích sức mạnh huyết mạch một lần nữa.

Hathaway lại không để ý đến câu nói kế tiếp của cha, ánh mắt của nàng hơi chớp nói:

- Phụ thân, con có một ý tưởng. Chúng ta có thể lén bắt Hắc ngục ở ngoại thành lại cho chúng ta sử dụng không? Nếu phòng nghiên cứu ma vật đã nói không có thì chúng ta tìm cách bắt về, bọn họ cũng không dám nói gì đâu.

Tộc trưởng không chút nghĩ ngợi gì mà lắc đầu nói:

- Đương nhiên là không được. Nếu Hắc ngục con thấy là thật, vậy chứng tỏ phòng nghiên cứu ma vật đang cố tình giấu giếm cái gì đó. Nhưng nếu ngay cả phòng nghiên cứu ma vật cũng không rõ Hắc ngục là cái gì, vậy càng thêm cổ quái. Vậy nếu chúng ta mang nó về, phòng nghiên cứu ma vật nhất định sẽ lấy lại. Đến lúc đó nói như thế nào, còn không phải là do bọn họ nói sao?

- Phụ thân, chúng ta không cần mang nó về Nội Bích, có thể mang vật kia đến cứ điểm hoang khu. Từ sau khi tỷ tỷ rời khỏi, nơi đó cũng đang thiếu người trấn thủ. Nếu như gặp gỡ ma vật đẳng cấp trên trăm cũng có Hắc ngục ứng phó một chút, phòng nghiên cứu ma vật cũng sẽ không biết cứ điểm của chúng ta xảy ra chuyện gì, mà dù có biết chúng ta cũng có lí do thoái thác.

Tộc trưởng nghe vậy thì hơi động lòng, liếc nhìn nàng một chút, lập tức biết nữ kế vặt của nàng. Tuy nhiên nàng nói cũng không sai, nếu đưa đến cứ điểm hoang khu, phòng nghiên cứu ma vật cũng không quản được.

- Chuyện này, ta sẽ suy nghĩ thêm một chút. Nhưng mặc kệ thế nào, trước tiên phải tìm được Hắc ngục con nói rồi nói tiếp. Địa điểm lúc đó con báo cho ta, ta phái người đi tìm mấy lần, nhưng đều không tìm được.

Nghe được lời của cha, Hathaway lập tức hiểu cha sớm đã động tâm, trong lòng nàng thầm vui mừng nói:

- Phụ thân, hẳn nên phái thêm cao thủ có năng lực chuyên truy tìm bằng mùi qua đó. Con cũng sẽ tự mình đi tìm một chuyến.

Tộc trưởng liếc mắt nhìn nàng một hồi rồi khẽ gật đầu:

- Đi đi.

Hathaway thấy thế, lúc này nàng mới đứng dậy nói:

- Việc này không nên để chậm trễ. Con sẽ đi ngay bây giờ.

- Thương thế của con chưa lành...

- Không có gì đáng ngại, đã đỡ hơn rồi.

Dứt lời, Hathaway quay người rời khỏi đại điện.

Tộc trưởng nhìn bóng lưng nàng rời đi, nhẹ nhàng thở dài.

- Tộc trưởng, vị trí mà điện hạ đã nói cho ngài lúc trước hẳn là sai lầm?

Một người trung niên mặc y phục quản gia ở bên cạnh thấp giọng nói.

- Ta biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!