Virtus's Reader
Hắc Ám Vương Giả

Chương 982: CHƯƠNG 982: SỨC MẠNH KHIẾP ĐẢM

- Sao lại thế…

Đỗ Địch An kinh ngạc mà nhìn con băng trảo dữ tợn xấu xí này, nhất thời hơi mờ mịt cùng nghi hoặc, trước khi không kích phát ma thân, cánh tay phải còn duy trì hình dạng cánh tay con người bị băng hóa, nào giống hiện tại, hoàn toàn là thú trảo của một con quái vật, tuy rằng phối hợp với ma thân của hắn mà nói cũng không khác bao nhiêu, nhưng chủ yếu là tại sao ma thân có thể ảnh hưởng đến biến hóa của cánh tay phải bị băng hóa? Hắn giơ cánh tay phải lên, ngón tay chuyển động, tuy rằng cả cánh tay cứng rắn như khối băng, nhưng ngón tay lại hoạt động như thường, cũng không có ảnh hưởng gì, chỉ là không có tri giác.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy ngón tay chuyển động dưới sự điều khiển của ý chí, thậm chí hắn cũng không cảm giác được ngón tay của chính mình hoạt động. Băng rất dễ dàng bị xáo trộn, Đỗ Địch An không biết lúc này băng trảo có thể thừa nhận sức mạnh bao lớn. Hắn nhẹ nhàng giơ tay lên đánh vào vách đá bên cạnh, cố gắng khống chế sức mạnh, đầu tiên là kiểm tra độ cứng của băng 0 độ.

Oành! !

Đột nhiên một tiếng vang thật lớn xuất hiện. Tiếng vang này quá khổng lồ, dù Đỗ Địch An đã chuẩn bị tâm lý thật tốt cũng không dự liệu được, sợ bắn lên, trợn mắt ngoác mồm mà nhìn một màn trước mắt, băng trảo của hắn không bị vỡ vụn, vỡ vụn chính là vách đá, bên trên bị tạc ra một vết cào có chiều sâu gần nửa mét, dữ tợn lãnh khốc, giống như dấu vết lợi trảo quái vật lưu lại.

Đá vụn lăn xuống dưới chân Đỗ Địch An, vài giây đi qua, Đỗ Địch An phục hồi tinh thần lại, trong mắt tràn ngập chấn động. Chỉ có hắn mới biết vừa nãy mình dung sức mạnh bao lớn. Phải biết, băng rất dễ dàng bị vỡ vụn, hơn nữa băng trảo còn có điểm yếu. Bởi vậy vừa nãy hắn chỉ dùng lực đạo rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ muốn nhẹ nhàng chạm thử. Nhưng kết quả lại khiến hắn giật mình, hắn không nhịn được duỗi ra lưỡi dao sắc, sờ sờ lên vách đá. Lưỡi dao sắc có cảm giác, cảm giác thô ráp truyền đến rõ rang nói cho hắn biết đây không phải ảo giác. Hắn không khỏi nhìn băng trảo của mình, lẽ nào là vì nguyên nhân không có cảm giác cho nên có chút mơ hồ đối với khống chế lực đạo? Vừa nãy mình dùng lực đạo rất lớn? Nhưng mà lúc trước mỗi ngày hắn đều điêu khắc, nắm giữ lực đạo đối với cánh tay phải từ lâu đã rất tinh chuẩn rồi. Hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn cần phải thử lại nghiệm một phen. Hắn giơ lên lưỡi dao sắc, đi tới bên cạnh vách đá, thử dùng lực đạo trung đẳng chém ra, oành oành, vài tiếng ma sát khàn khàn vang lên, trên vách đá bị chém ra ba vết cắt, bởi lưỡi dao sắc tương đối sắc bén cho nên vết cắt rất nhỏ nhưng rất sâu, tới gần nửa mét, gần như vết tích băng trảo tạo ra lúc nãy, nhưng lực phá hoại cách biệt rất xa, băng trảo ngoại trừ vết cào còn hãm sâu vào trong vách đá, mà lưỡi dao sắc chỉ là lưu lại ba vết cắt sắc bén tinh tế. Trong lòng Đỗ Địch An hiểu rõ, sau đó hắn giơ lên băng trảo, đi tới trước một vách đá khác.

- Ngươi đang làm gì?

Lúc này, Amiy từ trong góc duỗi ra nửa cái đầu, nhìn Đỗ Địch An đã hóa ma thân cũng không còn sợ sệt mà chỉ tò mò hỏi. Đỗ Địch An chuyển động con ngươi màu vàng kim liếc nhìn nàng rồi đáp:

- Không chuyện của ngươi, trở lại đi.

Amiy khẽ cau mày, liếc mắt nhìn hắn, không nói gì nữa, lui trở lại. Đỗ Địch An thu hồi ánh mắt, lần này định dùng cảm giác lực đạo trung đẳng vung ra.

Oành! !

Đột nhiên một đạo tiếng nổ tung vang lên. Mí mắt Đỗ Địch An giật lên, nhìn vách đá rạn nứt trước mặt, tựa hồ toàn bộ vách đá đều bị móng vuốt tách ra, mà toàn bộ vách đá lồi ra cũng bị lõm vào, giống như bị một chiếc xe siêu tải trọng đâm vào. Đỗ Địch An rất nhanh đã phản ứng lại, vội vã nhìn về tay phải của mình, thấy băng trảo cũng không bị vỡ vụn hắn mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo hắn ngẩng đầu quan sát kỹ vách đá sụp đổ này, trong mắt chậm rãi lộ ra vẻ chấn động, hắn khống chế lực đạo không sai, dưới ý niệm của hắn, tay phải cùng lưỡi dao sắc vung ra lực đạo ngang nhau, nhưng phá hoại tạo thành lại cách biệt không chỉ gấp mười lần!

Điều này chỉ có thể nói rõ, cánh tay phải của hắn quá mức mạnh mẽ, so sánh với bất kỳ vị trí nào trên thân thể của hắn đều cường đại hơn! Hắn không tiếp tục thử nghiệm, ánh mắt trở lại trên cánh tay phải, nhìn xuyên vào, hắn vừa nhìn sắc mặt nhất thời hơi thay đổi, chỉ thấy bướu thịt màu vàng đông lại trên vai phải quanh xương cốt cùng tổ chức bị băng hóa, mơ hồ có một vệt màu vàng giống như bị nhuộm màu.

- Lẽ nào vật này muốn dung hợp cùng tay phải? Hay là nó không hoàn toàn bị đóng băng, dự định phân tán tổ chức, từng bước dời đi?

Sắc mặt Đỗ Địch An trở nên khó coi, không vì quái lực cánh tay phải mang đến mà cảm thấy mừng rỡ, hắn suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định chuẩn bị phẫu thuật bướu thịt màu vàng trên cánh tay phải ra ngoài. Tuy rằng hắn đoán được lực lượng cánh tay phải của mình rất khả năng có quan hệ với bướu thịt màu vàng này, cắt bỏ bướu thịt màu vàng, có thể quái lực cũng sẽ biến mất theo, nhưng chiếm được sức mạnh như vậy, hắn không dám tham lam!

Cảnh tượng lúc trước bướu thịt màu vàng tìm mọi cách nhằm phía đại não của hắn vẫn còn rõ ràng trước mắt, may là bướu thịt màu vàng này bị hàn khí trong cánh tay phải đóng băng, bằng không hắn không dám tưởng tượng mình có thể chống đỡ bao lâu, hoặc là giờ khắc này đã bị nó tiến vào rồi đại não, điều này làm cho hắn có rất nhiều liên tưởng khủng bố. Hắn hít một hơi thật sâu, giơ lưỡi dao sắc lên, hơi súc lực, đột nhiên đâm tới bướu thịt màu vàng trên tay phải.

Coong! Oành!

Hai tiếng vang gần như cùng lúc đó phát sinh, thanh âm đầu tiên là lưỡi dao sắc đâm vào vai phải băng hóa tạo thành, thanh âm đằng sau là lưỡi dao sắc từ trên vai phải lướt xuống, đâm xuống mặt đất dưới chân tạo thành. Sắc mặt Đỗ Địch An thay đổi, kinh ngạc nhìn vai phải hoàn hảo không chút tổn hại mà phát mộng.

Lưỡi dao Cát Liệt Giả Không gì không xuyên thủng lại không thể phá tan được vai phải của chính mình? Đây là độ cứng ra sao? Đứng ngây người mấy giây, Đỗ Địch An tỉnh lại, trong lòng có một tia hoảng hốt cùng sợ hãi, giơ lên bốn lưỡi dao sắc mạnh nhất trên lương, vung lên cao cao, súc lực lượng, nhắm vào vai phải đột nhiên đâm tới.

Oành!

Thân thể Đỗ Địch An ngã nhào xuống mặt đất, khiến cho mặt đất lõm thành một cái hố. Cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi dao sắc truyền đến, Đỗ Địch An nhìn về phía vai phải, trong long lập tức trầm xuống, giống như cảm giác trên lưỡi dao sắc vậy, cũng không thể đâm thủng vai phải, trái lại sức mạnh khổng lồ đã đánh gục hắn.

Trong lòng hắn lạnh lẽo thấu xương, chẳng lẽ nói chỉ có thể để bướu thịt màu vàng này ở trong cánh tay phải? Nhưng hiện tại nó có dấu hiệu hòa tan lan tràn, vạn nhất nó từ trong cánh tay phải dời đi, lần thứ hai trở lại trong thân thể, há không phải là ác mộng của mình sắp sửa đến? Hắn không thể nào tiếp thu được chuyện như vậy, cắn răng đứng lên, vung vẩy lưỡi dao sắc toàn thân, lần thứ hai đâm tới vai phải.

Oành! Oành! Oành!

Liên tục thử bảy, tám lần, ngã sấp bảy, tám lần, nhưng vai phải vẫn như cũ hoàn hảo không chút tổn hại, chỉ có mấy vết xước nhợt nhạt. Mặt Đỗ Địch An xám như tro tàn, hắn chậm rãi đứng lên, thầm nghĩ trước, chẳng lẽ nói phải chặt bỏ hoàn toàn cánh tay phải? Nhưng nếu như vậy sẽ là cụt một tay rồi, tuy rằng ma thân Cát Liệt Giả của hắn có lưỡi dao sắc khác làm phụ trợ, giống như cánh tay, mất đi một cái cánh tay cũng không ảnh hưởng lớn, nhưng chung quy sẽ tạo thành thương tích khó có thể cứu vãn, nếu như là gặp phải Chúa Tể khác, rất có khả năng bởi vì mất một cánh tay này mà bị thất bại trước đối phương. Trong lòng hắn do dự không quyết, nhưng lại không muốn để bướu thịt màu vàng quỷ dị kia ở lại trong thân thể mình.

Hắn yên tĩnh không nói, tựa đầu trên vách đá, tâm tư hỗn loạn. Hồi lâu sau. Hắn vẫn đưa ra quyết định. Từ biến hóa bên trong vai phải mà xem, trong thời gian ngắn hẳn là bướu thịt màu vàng không cách nào từ vai phải chạy ra, mà sau khi hắn rời khỏi Địa Long Động, chắc chắn sẽ có một phen khổ chiến, lúc này tự đoạn cánh tay phải, không thể nghi ngờ là rất không sáng suốt, ít nhất cũng phải sống qua cửa ải này mới được. Hắn quyết định thực hiện một cuộc giải phẫu cho mình, hoạt động cơ lập!

Nhưng mà lấy điều kiện trong hang động, hiển nhiên là không có cách nào hoàn thành giải phẫu này, hắn nhất định phải mượn vật dụng trong thôn này. Nếu như trên chiếc phi thuyền người ngoài hành tinh kia giống như hắn đoán có thiết bị y tế công nghệ cao, mà hắn vừa vặn cần dụng, ngược lại có thể trợ giúp hắn hoàn thành thủ thuật này. Sau khi đưa ra quyết định, hắn giống như trút được gánh nặng ngồi bệt trên mặt đất, cảm giác cả người đều là mồ hôi lạnh, nhưng trong lòng có một tia thất vọng, theo đuổi sinh tồn cùng sức mạnh, hắn đã biến mình thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ rồi, cũng không biết vận mệnh tương lai của mình ra sao, hoặc là nói, còn có tương lai hay không? Ý tưởng này có chút tiêu cực khiến hắn cảm thấy hụt hẫng, hắn quay đầu nhìn Helisha lẳng lặng ngồi bên cạnh, gương mặt điềm tĩnh xinh đẹp kia giống như một đóa Tuyết Liên nở rộ trong hang động tối tăm lạnh lẽo này, rọi sáng con mắt của hắn. Cũng tốt, mặc kệ gay go bao nhiêu cũng đều có ngươi làm bạn ở bên cạnh... Trên mặt hắn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong lòng càng ngày càng kiên định, dù như thế nào hắn cũng muốn khôi phục nàng như cũ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!